"Này!" — Bên cạnh bỗng vang lên một giọng quen quen. Dư Văn đầu, ai dè là Bạch Sóc, ánh mắt thoáng cảnh giác.
Bạch Sóc đút tay túi quần, bộ dạng hời hợt, nhưng mắt liếc túi quà trong tay mấy :
"Gì đây?"
Nghe thì vẻ hỏi cho vui, nhưng ánh mắt thì đơn giản.
Dư Văn lập tức giấu sang bên:
"Không gì, đây."
Bạch Sóc nhướng mày:
" thấy văn phòng của Chúc Du. Định gì?"
Dư Văn giật , tim như đ.á.n.h trống. Không ngờ Bạch Sóc toẹt như thế. Anh đảo mắt quanh, thấy ai, mới hạ giọng:
" chẳng định gì cả, chỉ ở Linh Khê cho thôi."
Rồi hùng hồn thề thốt:
"Cậu cũng thấy đó, bình thường việc nghiêm túc thế nào. gặp giám đốc Chúc là để báo cáo công việc!"
Bạch Sóc bằng ánh mắt “ tin ”.
Dư Văn lập tức chuồn mất:
"Không tin thì tự hỏi giám đốc Chúc!"
Trong lòng đóng dấu Bạch Sóc là “ của Chúc Du”, rõ ràng quà tặng chẳng ưa, mai đổi quà khác đem tới.
Bạch Sóc đầu văn phòng Chúc Du, nhíu mày, qua mấy vòng, nghiến răng đẩy cửa bước .
Anh thấy tận mắt Dư Văn mang đồ tới, chắc chắn là ý .
"Là ." Anh gõ cửa hỏi thẳng, "Vừa nãy Dư Văn tới gì?"
Chúc Du ngờ Bạch Sóc thấy cảnh đó. Mà chuyện nhận quà vốn chẳng việc gì quang minh, cô bèn khéo léo che giấu:
"Không gì ."
Bạch Sóc trừng mắt, tin nổi là Chúc Du dối .
Không mấy hôm cô còn thích ?
Anh thấy tủi , dù cũng chẳng hiểu tủi vì cái gì.
" thấy rõ cầm cái gì ." Bạch Sóc lạnh giọng.
"À… cái đó hả." Chúc Du vắt óc nghĩ cách lấp l.i.ế.m, "Là chuyện công việc thôi, Cậu đựng báo cáo công việc mà."
Rồi nhanh ch.óng đổi đề tài:
"Bạch Sóc, mấy hôm nay việc quen ? Anh vốn từng chăm sóc thú, mới chắc sẽ chút bỡ ngỡ. Có gặp khó khăn gì ? Nay tới sớm thế , thấy đúng là nhân viên chăm chỉ, nhiệt tình, là phúc của vườn thú chúng đấy!"
"Cũng ." Tâm trạng Bạch Sóc chuyển biến, để lộ , bèn đáp qua loa, "Mấy việc dễ mà, . Trước đây từng nuôi thú ."
Thấy , Chúc Du vẫn quan tâm nhất.
Hơn nữa, thời gian ở văn phòng cô chắc chắn lâu hơn Dư Văn!
"Anh ăn cơm ? Có xuống nhà ăn thử ?" Chúc Du hỏi tiếp.
"Thôi khỏi." Bạch Sóc , " về việc tiếp."
Dù là nhân viên cần mẫn mà.
Nhìn bóng khuất, Chúc Du thở phào. Hy vọng chuyện tặng quà đừng xảy nữa.
Bạch Sóc khỏi đó mà trong lòng cứ vướng vướng, cuối cùng gọi điện cho Hà Tiêu:
"Này, cháu sẽ tặng quà cho con gái trong trường hợp nào?"
Hà Tiêu ngớ . Từ khi Bạch Sóc vườn thú , tính tình lạ hẳn. Anh đáp theo bản năng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-288-o-vuon-thu-linh-khe-con-bi-mat-kinh-doanh-nao-ma-co-chua-biet-sao.html.]
"Thì… khi thích chứ còn gì."
Bạch Sóc nghiến răng:
"Biết ngay mà!"
Rồi tức tối cúp máy.
Dư Văn thích Chúc Du nên mới tặng quà, nhưng Chúc Du từ chối .
Tâm trạng bỗng vui hẳn lên.
Vả , lúc đó, Chúc Du còn quan tâm đến .
Càng vui hơn nữa.
Bạch Sóc ung dung về khu nghỉ của nhân viên, thấy Dư Văn đang giấu túi quà, chỉ hừ một tiếng bỏ qua.
Cho đến ngày hôm , Bạch Sóc thấy Dư Văn xách túi văn phòng Chúc Du.
Không thể nhịn nổi!
Chúc Du từ chối mà? Sao tên vẫn dai như đỉa thế ?!
Bạch Sóc đẩy cửa bước , Dư Văn :
"Giám đốc Chúc, đây là bộ mỹ phẩm chị gái mua từ cửa hàng miễn thuế về, hợp với loại da, dùng , cô thử xem, dưỡng da lắm ạ."
Bạch Sóc sải bước chen giữa hai , nghiêm giọng:
"Chúc Du, cô nhận đồ của ."
Chúc Du sững . Tình huống vượt ngoài dự đoán của cô.
Dư Văn tặng quà, còn năn nỉ cô nhận. Cô kịp từ chối thì Bạch Sóc xông bảo cô nhất định từ chối.
Sắc mặt Dư Văn lập tức sa sầm. Lúc còn hiểu gì nữa ? Rõ ràng Bạch Sóc là của Chúc Du, còn bóc mẽ phận , giờ còn ngăn cản tiếp tục ở Linh Khê việc.
Anh nhắm mắt, với vẻ chân thành:
"Giám đốc, thật lòng…"
"Phì!" Bạch Sóc hất , bực tức, "Thật lòng cái gì, là nội gián thì !"
Chúc Du: "Hả???"
Dư Văn bày vẻ “đau khổ tột cùng”, nhưng vẫn giọng đầy tình cảm:
"Giám đốc, đúng là từng là nội gián, nhưng giờ đổi. thật lòng ở Linh Khê, việc cho cô!"
Bạch Sóc suýt sặc m.á.u. là hổ, đến nước mà vẫn tranh thủ tỏ tình.
Chúc Du vẫn còn mơ hồ:
"Chuyện gì ?"
Dư Văn:
"Giám đốc, xin hãy tin tấm lòng của ."
Bạch Sóc:
"Đừng tin! bằng chứng là nội gián do vườn thú khác cài sang, chẳng ý gì!"
Dư Văn nghiến răng. Thôi thì đến bước , quyết định thêm một việc cuối cùng, ít nhất cũng quét sạch nội gián ở Linh Khê.
Anh chỉ thẳng:
"Mã Lập Vân cũng là nội gián!"
Chúc Du: "Hả????"
Dư Văn:
"Chị là cháu gái của giám đốc vườn thú Khánh Di, sang Linh Khê là để đ.á.n.h cắp bí mật thương mại!"
Chúc Du: "HẢ????"
Vườn thú Linh Khê bé tẹo thế , gì bí mật thương mại nào mà đáng để… tới hai cài cắm cơ chứ?!