Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 289: Quảng trường Bồ Câu khai trương

Cập nhật lúc: 2026-02-24 00:35:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vậy là…"

"Cậu với Mã Lập Vân đều là… nội gián?"

 

Sau khi Dư Văn giải thích một hồi, Chúc Du cuối cùng cũng miễn cưỡng hiểu mối quan hệ rối rắm giữa hai .

 

Chỉ là cô vẫn m.ô.n.g lung, bỗng dưng thấy buồn : đang yên đang lành nông nuôi thú, lọt một vở “thương chiến kinh điển” thế ?

 

Bạch Sóc hừ nặng một tiếng, lườm Dư Văn:

"Đuổi ."

 

"Khoan khoan!" Dư Văn vội kêu, "Giám đốc Chúc, đừng sa thải ! Giờ vườn thú đang thiếu , việc lắm đó!"

 

Anh cuống quýt tự PR:

"Từ ngày Vườn thú Linh Khê, trễ giờ bỏ ca một nào, chăm chỉ công việc nuôi thú, cố gắng kết với bọn động vật. Giờ khu hổ, khu thỏ, cả nhà Hoàng Điều đều khách yêu thích. Tất nhiên công lao chính là của chúng nó, nhưng công sức bỏ cũng nhỏ . Giám đốc, nếu đuổi, tụi nó quen với mới. Cô cũng , Diễm Diễm con hổ dễ tính gì cho cam… thì , chỉ là lo cho chúng nó thôi…"

 

Nói xong, Dư Văn còn giả vờ lấy tay chấm chấm khóe mắt, vẻ tủi nhưng vẫn nghĩ cho đại cục.

 

Bạch Sóc màn kịch , lông mày càng nhíu c.h.ặ.t. Trong trí nhớ, từng gặp kiểu đàn ông … Càng càng đ.ấ.m, bây giờ?

 

Chúc Du :

"Yên tâm, công việc hằng ngày của đều ghi nhận…"

 

"Chẳng lẽ cô còn định giữ ?" Bạch Sóc ngạc nhiên. Trong quan điểm của , thuộc hạ trung thành thì tuyệt đối dùng.

 

Dư Văn vội phân bua:

"Giám đốc, thực sự tỉnh ngộ . Lần gần nhất liên lạc với chú cũng chỉ là xin ông chai Mao Đài thôi. lâu lắm mấy trò đó nữa."

 

Rồi đổi giọng nghiêm túc:

" nếu cô thật sự yên tâm mà cho nghỉ, cũng oán hận gì. Chỉ là… Mã Lập Vân cũng trong sạch nhé! Hiện giờ cô còn phụ trách Quảng trường Bồ Câu — khu mới của vườn thú, chính cô đăng bài quảng bá tài khoản chính thức. Lỡ xảy chuyện gì thì tổn thất nghiêm trọng lắm đó!"

 

Chúc Du:

" gọi cô tới , lát nữa Tiểu Vân sẽ qua."

 

tò mò:

"À mà cũng theo dõi tài khoản của Vườn thú Linh Khê ?"

 

Nội gián mà tận tụy tới mức cũng đáng ghi nhận thật.

 

Dư Văn ngượng ngùng:

" theo dõi từ khi đây ."

 

Chúc Du:

"Ồ, là sớm thế “nhắm” tới Linh Khê ."

 

Dư Văn cuống quýt xua tay:

"Không ! là fan chân chính. Có chê bai Quảng trường Bồ Câu, còn cãi tới mức khóa tài khoản đấy. Không , cũng xóa nick !"

 

Chúc Du vẻ đắc ý của Dư Văn, bất giác ngắm kỹ thêm mấy giây, như thể đầu “thật sự” nhân viên nội gián của .

 

Ban đầu nghĩ chỉ chăm chỉ tháo vát, dạo gần đây là nội gián, giờ phát hiện… hình như chút “não Husky”.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-289-quang-truong-bo-cau-khai-truong.html.]

Bỗng vai cô ai đó chọc chọc. Quay đầu —.

 

Bạch Sóc:

"Cô mãi gì?"

 

Anh khoanh tay, chen Dư Văn sang bên, chắn ngay chỗ đó, chằm chằm Chúc Du.

 

Lúc Dư Văn đối diện thực tập sinh cũ của — Bạch Sóc, chẳng dám hé răng. Đời nội gián khổ thế đấy.

 

"Cộc cộc cộc" — Tiếng gõ cửa vang lên. Chúc Du "Vào ", Mã Lập Vân bước , tươi :

"Giám đốc Chúc, cô tìm chuyện gì? Ở Quảng trường Bồ Câu bên …"

 

Câu kịp thì ánh mắt chạm Dư Văn.

 

Bầu khí lập tức “ bình thường”. Mã Lập Vân lập tức cảnh giác. Cô và Dư Văn phận của , giờ thấy buồn bã, như chút đồng cảm với , cô quyết định thẳng thắn:

 

"Giám đốc, chuyện với cô."

 

Mã Lập Vân nghiêm túc, giọng trầm xuống:

"Thật ban đầu đến Vườn thú Linh Khê là do ảnh hưởng từ bác — Giám đốc Vườn thú Khánh Di. Ông về tiếng tăm của Linh Khê mạng, tới học hỏi kinh nghiệm quảng bá.

 

hai tháng việc ở đây, nhận Linh Khê hề chiến dịch quảng bá nào cả, tất cả lưu lượng đều là “tự nhiên”. Nội quy thì c.h.ặ.t chẽ, áp dụng nghiêm túc, đãi ngộ nhân viên và động vật đều . Linh Khê yêu mến vì thú nuôi ở đây thật sự đặc biệt, điều thể chép. Vậy nên rõ với bác , rằng thật lòng yêu công việc và sẽ ở mãi."

 

Dư Văn sững sờ. Không hiểu là cô tự “khai” luôn, còn rành rẽ đường hoàng, khiến kéo xuống tận đáy so sánh.

 

Mã Lập Vân ngập ngừng:

"Giám đốc, thật từng gặp Dư Văn . Cậu là cháu trai của giám đốc Vườn thú Lâm Chương. giờ vì sợ ảnh hưởng quan hệ đồng nghiệp. giờ cũng ở đây, luôn."

 

Xong! C.h.ế.t thì c.h.ế.t cả lũ!

 

Dư Văn c.h.ế.t lặng, cảm giác câu nào mà rơi thế hạ phong.

 

Chúc Du gật đầu:

"Chuyện từ lâu ."

 

Mã Lập Vân lập tức tiếp:

" phận khó xử, nhưng thật lòng yêu quý Linh Khê. Cô giao Quảng trường Bồ Câu cho , vô cùng cảm kích và dốc sức việc. Ba ngày nữa khu sẽ khai trương, tới lúc đó cô sẽ thấy suông."

 

Chúc Du:

" , vất vả cho cô. Cô về việc tiếp ."

 

Mã Lập Vân liền rời , lúc còn liếc Dư Văn một cái đầy ẩn ý.

 

Mã Lập Vân , Dư Văn xìu như bong bóng xẹp. Văn phòng rơi im lặng. Anh liếc Bạch Sóc.

 

Bạch Sóc hừ nhẹ, Chúc Du, rõ ràng vẫn giữ quan điểm: hai nên đuổi cả cặp.

 

Dư Văn thì khuyên:

"Giám đốc, phòng bao giờ thừa …"

 

 

 

Loading...