Chúc Du :
" thấy Mã Lập Vân vẫn , việc khá . Cô chăm sóc gấu trúc nhỏ khéo, ban đầu một con, giờ tăng lên hai mươi mà vẫn đó."
Dư Văn chăm nguyên họ nhà thỏ cũng cả chục con cơ đấy… nhưng thôi.
Xét cho cùng, cũng là khôn, hiểu lựa chọn của giám đốc thì gì cũng vô ích.
Chỉ là nghĩ tới mấy con thú chăm, thấy chua xót. Mình , liệu chúng nó nhớ ?
Chắc là …
Diễm Diễm vốn chẳng mấy quan tâm ai ngoài giám đốc, độc lập.
Hoàng Điều thì "ai cho ăn là ", đổi cũng chẳng màng.
Thỏ thì khỏi , mới đây còn c.ắ.n một phát.
Dư Văn càng nghĩ càng tủi, là thu dọn đồ về luôn. Sau nhớ quá thì mua vé chơi, lúc đó ba con còn nhận .
Anh tự tưởng tượng cảnh hội ngộ đầy cảm xúc nhưng nhận chỉ là ba ánh mắt lạnh lùng… nghĩ mà nghẹn.
"Dư Văn." Giọng giám đốc vang lên, bình thản như ngày.
"Có đây ạ!" Anh lập tức đáp.
" cũng cho một cơ hội. Cậu tiếp tục chăm sóc Diễm Diễm và mấy đứa ."
Con ngươi Dư Văn co rút mạnh, ngẩng phắt đầu, tin nổi Chúc Du. Gặp ánh mắt mỉm của cô, ấp úng:
"Giám… giám đốc… thật, thật ạ? Cô thật sự cho cơ hội ?"
Chúc Du mỉm :
" , sự chăm sóc của , Diễm Diễm, Hoàng Điều và cả gia tộc thỏ đều sống nha."
Dư Văn lập tức chắc như đinh đóng cột:
" coi tụi nó như con trai con gái... , là như tổ tông mà đối đãi! Chưa bao giờ bớt xén cho tụi nó một hạt thức ăn nào !"
Chuyện Chúc Du tất nhiên rõ. Ở vườn thú, mấy con vật thường ngoài dạo chơi giờ . Thậm chí con còn thích... mách lẻo. ba “cục bông” Dư Văn chăm thì bao giờ kêu ca gì.
Một phần là vì chúng vốn sống khá... đơn giản, phần khác cũng vì Dư Văn thực sự hết lòng chăm sóc.
Chúc Du gật đầu:
"Ừ, . Chúng nó cũng khá quý đấy."
"Quý... quý á?" Dư Văn tròn mắt, như thể chuyện động trời.
"Tất nhiên . Không thì ngay từ đầu gặp, tụi nó thiện cảm với mà giao cho chăm sóc chứ?"
Ngay khoảnh khắc đó, trong đầu Dư Văn như pháo hoa nổ tung bùm bùm bùm. Hồi mới đến Linh Khê, ở đây động vật thiết với giám đốc. Mà lời giám đốc chắc chắn là thật!
Hóa Diễm Diễm, Hoàng Điều và cả gia tộc thỏ… thật sự thích !
Chỉ là chúng là động vật, thể hiện tình cảm như con . Nghĩ kỹ , đúng là chúng từng chọc tức gây sự với . Thỏ thì c.ắ.n một , nhưng cũng... nhẹ thôi, chẳng đau mấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-290-quang-truong-bo-cau-khai-truong.html.]
Khoảnh khắc đó, Dư Văn như giác ngộ chân lý cuộc đời.
Anh thẳng , cúi đầu thật sâu với Chúc Du, giọng đầy xúc động:
"Giám đốc yên tâm! nhất định sẽ việc gấp đôi chăm chỉ! Giờ xóa luôn WeChat của ông chú đây!"
"Không cần ." Chúc Du ngăn : "Nói rõ ràng là . Dù cũng thấy đấy, Linh Khê gì gọi là bí mật thương mại ."
Dư Văn gật gù liên tục:
" đúng! Chỉ là lúc đó mạng nổi nhanh quá, mấy vườn thú tư nhân mới để mắt thôi. mà, đúng là 'sắt thép cũng rèn cứng', giờ hiểu !"
"Vậy về việc đây, giám đốc!"
"Đi , nhớ mang theo đồ dưỡng da nhé."
Dư Văn xách túi quà, hớn hở như trúng . Mọi chuyện giải quyết nhanh gọn ngoài sức tưởng tượng. Gánh đá trong lòng cũng tan biến sạch.
Giám đốc đúng là ! – Câu cứ vang trong đầu Dư Văn. Anh thầm nhủ việc chăm chỉ để báo đáp.
Nghĩ đến đây, bước chân nhanh hơn hẳn. Về tới khu nuôi, lập tức bắt tay việc: rửa bể nước cho Diễm Diễm, dọn dẹp chuồng của Hoàng Điều, chuẩn cỏ tươi cho gia tộc thỏ.
Lúc việc, mấy con thú cứ bên cạnh , đầu là thấy mấy cái bóng tròn xù lông xù lông như đang “hộ tống” .
Ngày hôm đó, Dư Văn đầu tiên xoa tai Diễm Diễm. Dù chỉ hai giây khi nó hất đầu né , vẫn cảm động rơi nước mắt – giống như mối tình đơn phương cuối cùng cũng hồi đáp.
Trong văn phòng, Bạch Sóc xong thì khó hiểu:
"Đến nước mà cô vẫn giữ họ gì?"
Chúc Du bình thản:
"Họ gì sai. Dù ban đầu động cơ thuần khiết, nhưng gây ảnh hưởng , việc nghiêm túc. Nhân viên như thế cần thiết đuổi."
Bạch Sóc cau mày:
"Giờ thiếu . Đuổi thì tuyển mới thôi."
Chúc Du liếc , thầm nghĩ đúng là tố chất doanh nhân, tận dụng tối đa nguồn lao động rẻ.
"Người việc siêng tâm dễ tìm ," Chúc Du , "Với , họ gắn bó từ khi Linh Khê mới khai trương, đến hôm nay đều là nhờ cùng cố gắng. sẽ tùy tiện sa thải ai."
Bạch Sóc cô, thoáng suy nghĩ lạ lạ:
"Cô... nỡ họ ?"
"Ừ, ở cùng lâu ," Chúc Du dịu, "Sau nếu , cũng sẽ nhớ lắm."
Nụ chân thành tim Bạch Sóc suýt đơ mất một nhịp.
" sẽ !" Anh đáp ngay, giọng nhanh đến mức như sợ cô hiểu lầm, "Cô đừng nghĩ mấy chuyện linh tinh đó!"
Nói xong, Bạch Sóc bước ngoài như lửa đốt, gió còn lùa thành một vệt lưng.
Anh thấy phiền thật, vì hôm nay nhận Chúc Du là trọng tình cảm. Mới gắn bó hai tháng mà cô còn nỡ chia tay nhân viên, lỡ thật, chẳng cô sẽ buồn hơn ?
Dù ban đầu tới Linh Khê chỉ để điều tra chuyện bé hổ trắng, giờ Bạch Sóc thấy ... nỡ rời .