Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 292: Quảng trường Bồ Câu khai trương

Cập nhật lúc: 2026-02-24 00:35:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ xa , cây lớn ở quảng trường vẫn yên tĩnh như hề hàng chục con bồ câu trú ngụ.

 

Ngô Gia vỗ tay liên hồi:

"Mấy chú bồ câu giỏi quá!"

Rồi cô bé sang chỉ quầy bán thức ăn cho chim:

"Bố ơi, con mua đồ cho bồ câu ăn!"

Bố Ngô vui vẻ:

"Được, mua luôn loại lớn!"

 

Trong bụng thầm mừng: may quá, con đòi nuôi bồ câu. Lần tới Linh Khê, cái gì Ngô Gia cũng rước về nuôi.

Cô bé mua liền suất 20 tệ. Vừa cầm hộp thức ăn, mấy con bồ câu bay xuống, quây tròn chân bé, "gù gù" chào đón.

 

Ngô Gia khúc khích, bốc thức ăn trong tay, cúi xuống chìa . Lập tức mấy con bước tới, xếp hàng ăn.

, là xếp hàng thật!

Bình thường bồ câu thấy đồ ăn là lao cả đám tới mổ lia lịa. Còn bồ câu Linh Khê thì cực kỳ " điều": con ăn hai miếng, con ăn hai miếng, tự bay lên cây, nhường chỗ cho bạn.

 

Ngô Gia tròn mắt:

"Mẹ ơi, chúng lịch sự quá!"

So với mấy bạn mẫu giáo xếp hàng lấy trái cây còn gọn gàng hơn.

 

Cha cô bé cũng kinh ngạc. Bao năm vườn thú, đây là đầu họ thấy cảnh . Chỉ tiếc giờ ở quảng trường chỉ ba họ, bồ câu xếp hàng dài dằng dặc. Thấy thương, Vũ cũng mua thêm một suất để chia tải.

 

Một con bồ câu còn đậu lên vai cô , mổ mấy sợi tóc rơi, như đang bày tỏ sự thiết.

Bố Ngô lập tức giơ máy chụp khoảnh khắc .

 

Chưa kịp cho ăn xong, từ xa tiếng xôn xao:

"Mau lên, quảng trường bồ câu ở đây !"

 

Là nhóm năm sáu du khách trẻ. Họ hỏi:

"Lúc nãy mấy con bồ câu bay trời là biểu diễn ở đây hả?"

 

Khang Đình xác nhận, cho bồ câu diễn tiết mục mới. Nhạc nổi lên, mấy chú chim thành hàng, đồng loạt xoè cánh, rung lông, xoay , nhảy tới , cuối cùng lắc hông mà đầu vẫn giữ nguyên, như đang nhảy disco.

 

Cả khán giả dù đông nhưng vỗ tay rần rần:

"Trời ơi, cái miễn phí coi luôn á?"

"Biết ngay Linh Khê mở khu mới là xịn . Lần đầu thấy bồ câu nhảy!"

"Nghe kỹ kìa, còn con đang gù gù nhạc nền!"

 

Ngô Gia chớp mắt, tay vỗ đỏ cả lòng bàn. Kết thúc tiết mục, cô bé sang hỏi nhỏ:

"Bố ơi, nhà nuôi một con bồ câu ? Phải là loại nhảy như thế nha."

 

Bố Ngô hoảng hốt:

"Nuôi bồ câu thì , nhưng bồ câu nhảy thì bố cũng mới thấy đầu đó!"

Mẹ Ngô thêm:

"Với nhà rộng lắm."

 

Khang Đình xen :

"Nếu con thích bồ câu, thể qua khu trải nghiệm văn hoá bên cạnh, ở đó bán đồ lưu niệm về bồ câu."

Cô bé lập tức gật đầu cái rụp.

 

Lần họ tới, cũng định mua đồ lưu niệm nhưng nhân viên mở gian hàng. Hôm nay thấy , cả nhà vui.

Vừa , Ngô Gia mê hoặc bởi vô món dễ thương. Món nào cũng mua, cuối cùng mắt sáng rực khi thấy một móc khoá bồ câu lông nhồi: đầu và n.g.ự.c trắng tinh, điểm vài vệt sắc màu, trông cực kỳ .

 

"Mẹ ơi, con cái !"

Nhân viên :

"Cái 15 tệ, nhưng thể nhận miễn phí nếu con qua mê cung ngoài ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-292-quang-truong-bo-cau-khai-truong.html.]

 

Nghe tới "mê cung", Ngô Gia há hốc mồm. Cô bé từng thấy mê cung trong truyện và phim hoạt hình, luôn thử, nhưng ở chỗ họ sống chẳng . Không ngờ hôm nay gặp ngay tại vườn thú yêu thích.

"Con chơi!" Cô bé reo.

 

Thấy vé chỉ 21 tệ, cả nhà mua luôn 3 vé. Ba cô bé định cùng để nếu con cần thì giúp. Trong đầu họ tưởng tượng chắc chỉ là mê cung mấy chục mét vuông, lớn một đầu thể thấy đầu .

 

Ai ngờ tới nơi, họ há hốc: mê cung to như trong phim, trang trí hoành tráng.

Ngô Gia thì cực kỳ phấn khích:

"Con đây nha!"

 

Ở những chỗ khác, trò chơi đều tách riêng cho trẻ em với bản dễ hơn, ngắn hơn, ít mạo hiểm hơn. Cô bé vốn phục: "Cũng là chơi, tại con nít bản nhẹ nhàng hơn?"

 

"Mẹ, nhớ bản đồ nhé!" Đứng ở cổng, cô bé nghiêm túc nghiên cứu sơ đồ, quyết tâm sẽ dẫn bố ngoài.

 

Gia đình chuẩn bước , phía vang tiếng :

"Thôi Đồng, định chơi mê cung thật hả? Đây chẳng trò cho con nít ?"

 

Là một nhóm học sinh cấp ba. Bị gọi tên, Thôi Đồng đỏ mặt:

"Tớ thấy mạng bảo ở đây mê cung vui lắm nên mới dẫn các tới."

"Thôi bỏ, xem thú cho , ở đây thú mà. Tớ chơi trò mầm non."

"Cậu gì mà h.a.c.k não tớ tưởng mê cung siêu to hoá trong vườn thú."

"Đi coi hổ , ở đây Hổ Vương cực ngầu!"

 

Thôi Đồng vẫn lưỡng lự:

"Đã tới , là thử xem?"

"Thì cứ , nhưng nhớ đừng đăng lên mạng nhé, quê c.h.ế.t!"

 

Nghe , Ngô Gia nghiêm mặt, xoay lườm họ:

"Các dám chứ gì! Hứ!"

Cô bé nắm tay ba , hùng hổ xông mê cung.

 

Nhóm học sinh: “…”

Thôi Đồng:

"Con bé bảo các dám kìa."

"Vào thì , nhưng đừng post lên mạng!"

 

Họ mua vé, cùng bước . Ban đầu còn :

"Nhắm mắt tớ cũng ."

 

Vừa , nhắm mắt mò đường. Một phút mở mắt, xác định hướng, chọn đường… cụt lối.

"Ồ, hoá ở đây đường cụt."

 

Đổi hướng, cụt. Ba phút , vẫn cụt. Nửa phút nữa, cụt tiếp!

Mười mấy phút loanh quanh, một gắt:

"Chẳng lẽ mê cung lối ?"

 

lúc đó, họ giọng bé gái quen thuộc từ bên vách:

"Mẹ ơi, bên trái, tới ngã rẽ thì rẽ nha! Con đoán đúng hết bảng chỉ đường luôn đó!"

"Con gái giỏi quá!"

"Nhờ con nên ba mới ."

 

Ngô Gia hừ nhẹ:

"Nhóm lớn chắc chắn nổi ."

Mấy học sinh cấp ba: “…”

 

Và quả thật, họ nổi.

Loading...