Thôi Đồng cũng thấy giọng cô bé, bèn đề nghị:
"Hay là… hỏi thử con bé xem?"
Cậu bạn lập tức phản đối:
"Hỏi một bé mẫu giáo á? Mình nổi ."
Một nam sinh khác chen :
"Nó bảo ở ngã rẽ biển chỉ đường, cứ theo mũi tên mà là ."
Cả nhóm bốn nhất trí, bắt đầu nghiêm túc “chiến” mê cung. Kinh nghiệm nãy giờ cứ loanh quanh trong mấy ngõ cụt khiến họ hiểu ngay: mê cung trò lừa trẻ con .
Họ vốn là dân mê mấy trò phòng thoát hiểm, giải mật mã… nên rành mánh tìm manh mối và hướng giải. Thế mà tới ngã rẽ tiếp theo, ý kiến bất đồng.
Một chỉ tấm biển:
"Mấy xem, ký hiệu con mắt hình như gặp , khi đó mũi tên chỉ sang trái. Giờ chắc cũng quẹo trái thôi."
Trong mê cung, chỗ biển chỉ đường hẳn hoi bằng mũi tên, nhưng chỗ chỉ là ký hiệu hoặc chữ, buộc chơi tự suy luận. Họ từng gặp nhiều dạng , nên ai cũng nghĩ đoán chuẩn.
Thôi Đồng phân tích:
"Không giống , con mắt con ngươi lệch sang , khác hẳn cái lúc nãy. Mình đoán là bên mới đúng."
Người phán:
"Chắc là mấy đạo cụ ẩu thôi. Vé chỉ hai mươi tệ thì mê cung cũng sơ sài mà."
Mọi thấy cũng hợp lý. Với kinh nghiệm chơi game của họ, mấy chi tiết “lệch tí” thường là do in ấn, manh mối thật.
Cuối cùng cả nhóm quyết định rẽ trái. Chưa bao xa gặp gia đình Ngô Gia ba . Cậu đề xuất trái lúc nãy liền đắc ý:
"Thấy , sai, gặp họ là đúng đường ."
Cô bé chắc sắp khỏi mê cung.
Ngô Gia lúc đó đang cầm điện thoại, bản đồ thở dài:
"Mẹ ơi, ngã rẽ con chọn sai mất . Nếu đúng thì giờ tới nơi ."
Mẹ Vũ an ủi:
"Không , để xem bản đồ ."
Hai lớn trao đổi một lúc … vẫn quyết định theo con gái.
Bốn trai : "…"
Thôi Đồng thì thào:
"Đi sai nhé."
"Hay ?"
"Hay là… theo con bé luôn?" Hai đồng thanh.
Hai còn im lặng… ngầm đồng ý.
Họ giữ cách, theo cô bé tranh thủ xem biển chỉ đường ở ngã rẽ. Kết quả: thấy con bé chọn đường… cũng khá hợp lý.
Càng càng gần cửa phía đông nam, ai nấy đều mừng rơn: "Sắp thoát ! Đi nửa tiếng đồng hồ chứ ít !"
lóe tia hy vọng… thì cụt đường.
Ngô Gia thở dài. Cô bé ngước đầu lên, chỗ cuối đường cụt một con bồ câu trắng hàng rào gỗ. Cô bé khẽ gọi:
"Gù gù~."
Bồ câu chẳng hề sợ , cúi xuống cô bé, cũng "gù gù" mấy tiếng như đáp lời.
Ngô Gia :
"Gù gù ơi, bảng bảo nếu thì thể nhờ giúp. Cậu dẫn bọn tớ ngoài nhé?"
Bồ câu: "Gù gù gù."
Ngô Gia reo:
"Ồ! Thì câu: ‘Con gù gù nhất sẽ dẫn đường ngoài’ đúng ?"
Bốn trai phía : "…"
"Hay là… thôi?" Một lẩm bẩm.
"Đi hỏi nhân viên ."
"Cũng , tin là nổi mê cung ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-293-ban-ban-chay-nhu-tom-tuoi.html.]
Rõ ràng chẳng ai tin thể “ chuyện” với bồ câu, còn đúng “mật khẩu” để nó dẫn đường.
Thế nhưng, kịp thì con bồ câu trắng vỗ cánh bay lên: "Gù gù gù."
Nó bay ngược khỏi đường cụt, đậu ở một ngã rẽ, ngoái đầu gọi mấy tiếng, như hiệu " theo ".
Ngô Gia vui vẻ dắt bố bước theo.
Bốn trai hình, mặt mũi biến sắc:
"Con bồ câu … đùa đấy chứ?"
"Nó hiểu tiếng thật ?"
"Còn chờ ở ngã rẽ nữa?"
Thế là cả nhóm lặng lẽ bám theo “hướng dẫn viên cánh” , và chỉ hai phút … tới cửa.
Đứng ở lối , ai nấy vẫn hồn.
"Mình… một con bồ câu dẫn ?"
Còn chú bồ câu thì vai nhân viên, họ bằng ánh mắt… mà họ thề là tràn đầy sự khinh bỉ.
Nhân viên trao cho Ngô Gia một tấm thẻ đổi quà, hiền:
"Nếu nhờ bồ câu giúp mà tự sẽ quà miễn phí. Tuy là em nhờ bồ câu, nhưng em là đầu tiên hôm nay khỏi mê cung, nên vẫn thưởng đặc biệt."
Ngô Gia vui vẻ nhận lấy:
"Cảm ơn chị, mê cung vui thật ạ."
Nhóm nam sinh vẫn hồn. Một lúc mới hô:
"Không tin! Mình chơi nữa!"
" cũng thế, mua vé ngay!"
"Mê cung con con thôi, để phá đảo."
Nghe , bố Ngô sang hỏi con gái:
"Gia Gia, con chơi nữa ?"
Cô bé lắc đầu. Với cô , trò của lớn… vẫn khó, để hẵng chơi tiếp.
"Mình đổi móc khóa bồ câu ."
Cả nhà bước khu trải nghiệm văn hóa, đổi một móc khóa bồ câu. mắt Ngô Gia nhanh ch.óng hút sang kệ bên cạnh – nơi bày la liệt bồ câu bông nhiều màu, nhiều kiểu, con nào cũng mũm mĩm đáng yêu.
"Mẹ ơi, con mua b.úp bê Gù Gù."
Cô bé chọn một con bồ câu xám phiên bản Q, đang mổ thóc, cỡ bằng bàn tay. Đầu xanh lam, tròn xám mượt, đuôi hai sọc, mắt đen long lanh như chuyện – độ đáng yêu cực cao.
Mẹ Vũ cầm thử, thấy lông mịn tay, nghĩ bụng: "Chắc mắc lắm đây."
"… 29,9 tệ?!"
Cô mấy , còn tiện tay xem luôn mấy con khác cùng cỡ – đều 29,9 tệ, hề dán nhầm giá.
Ở khu bán đồ lưu niệm của vườn thú mà còn giá ?
"Con lấy thêm một con nữa , Gia Gia."
Ngô Gia hí hửng chọn thêm một con bồ câu đeo khăn quàng đỏ.
Tay ôm hai con b.úp bê, cô bé chạy sang khu văn phòng phẩm. Ở đây bày đủ loại đồ in hình bồ câu – sổ, b.út, túi b.út… vốn là sở thích lớn nhất của bé.
Chỉ một cái liếc, Ngô Gia “ lòng” ngay một cuốn sổ bồ câu 3D khắc giấy dày cộp. Phần khắc nổi là cảnh đàn bồ câu cây, con nào cũng tròn xoe sinh động. Lật từng trang, bên trong còn in cảnh bồ câu đang bay, đậu, mổ thóc… tinh xảo vô cùng.
Cô bé bố đầy kỳ vọng.
Bố Ngô vung tay:
"Mua!"
Mà cuốn sổ tinh xảo … chỉ 25,9 tệ. Thế là cô bé lấy luôn hai cuốn.
Rồi tiếp tục “hốt” một móc khóa bồ câu gỗ chạm – 19,9 tệ.
Một bookmark bồ câu kim loại khắc rỗng – 19,9 tệ.
Một cốc sứ bồ câu – 19,9 tệ.
…