Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 297: Ban Ban không cho ai lại gần

Cập nhật lúc: 2026-02-24 00:55:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúc Du từ nhỏ duyên với động vật. Từ khi ký ức, cô mấy bé thú cưng yêu thích.

 

Hồi còn học, trong trường vài con mèo hoang. Trong đó một con cực kỳ cảnh giác, thấy là trốn, ngay cả khi đem đồ ăn tới, nó cũng đợi đó khỏi mới rón rén ăn, còn liên tục quan sát xung quanh.

 

Chỉ Chúc Du mới chạm nó. cô cũng hiếm khi sờ, chỉ cần thấy bóng nó là đặt ít thức ăn mèo xuống, lặng lẽ rời .

 

Cô luôn nghĩ: mèo hoang cảnh giác là chuyện . Trên đời nhiều, nhưng chỉ cần nó gặp một kẻ , thì tính mạng coi như xong.

 

Về , khi liên kết với hệ thống, trở thành giám đốc vườn thú Linh Khê, thêm “bùa vàng” là kỹ năng thiện với động vật, thì đúng là tung hoành vô địch trong giới thú cưng.

 

Kể cả với động vật lạ, đầu gặp, chỉ cần nó quá nhát thì hầu hết đều tỏ vẻ thích cô.

 

như Ban Ban — ngay đầu gầm gừ, cào c.ắ.n l.ồ.ng — thì cô mới gặp đầu.

 

Chu Triệu thở dài:

"Giám đốc Chúc, Ban Ban vốn đấy, thấy là c.ắ.n. Hay là cô ngoài ?"

 

Ông lo cô sẽ dọa.

 

Chúc Du lắc đầu:

"Không cần."

 

Ban Ban đúng một giây, cũng gầm một tiếng:

"Gừ!!!"

 

Âm điệu và giọng điệu y hệt Ban Ban, nhưng so với tiếng khàn đục của Ban Ban thì tiếng cô vang dội hơn nhiều. Dù Ban Ban đang yếu, còn cô thì khoẻ như trâu.

 

Chu Triệu xong thì sững , hiểu chuyện gì đang xảy .

 

Ngay cả Ban Ban trong l.ồ.ng cũng khựng , động tác c.ắ.n l.ồ.ng dừng hẳn, im lặng vài giây.

 

Chu Triệu lập tức hiểu , giơ ngón cái khen khẽ:

"Giám đốc Chúc, cô giỏi thật, đây là đầu Ban Ban im tiếng từ khi về đây."

 

Vừa dứt câu, Ban Ban liền gầm một tiếng lớn hơn, mắt hổ màu hổ phách trừng thẳng Chúc Du, ánh sắc lẹm. Nếu tiếng gầm lúc nãy là để hù dọa, thì rõ ràng coi cô là kẻ xâm nhập.

 

Chu Triệu theo phản xạ cô, nhận tình hình vượt ngoài dự đoán.

 

Chúc Du vẫn bình thản, tránh ánh của nó, nhưng ngay đó, cô đáp bằng một tiếng gầm còn to hơn, lấn át cả tiếng của Ban Ban.

 

Chu Triệu nhíu mày, gương mặt biến đổi liên tục — khó hiểu, bối rối, bất lực, phức tạp…

"Giám… giám đốc Chúc…" Ông lắp bắp, hỏi cô đang trò gì.

 

kịp hết, Ban Ban gầm lên một tiếng dữ dội như bão cuốn, khí thế đủ quét sạch cả căn phòng, cứ như vết thương biến mất.

 

Chu Triệu siết c.h.ặ.t t.a.y bên , lo lắng cô sẽ hoảng.

 

Nói thật, từ lúc cô bước đến giờ, ông chẳng hiểu gì cả. Cách cô giống bất kỳ phương pháp trấn an hổ nào mà ông từng .

 

Ban Ban thì rõ ràng đang phẫn nộ tột cùng, bộ sự chú ý dồn hết Chúc Du, bỏ mặc sự hiện diện của ông .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-297-ban-ban-khong-cho-ai-lai-gan.html.]

 

"Chủ nhiệm Chu." Chúc Du lên tiếng.

 

"Có ." Ông đáp.

 

"Trung tâm cứu hộ chắc video hồi nhỏ của Ban Ban đúng ? Ông tìm giúp nhé."

 

"Tìm thì , nhưng…" Ông định : hổ trí nhớ như , gợi ký ức .

 

"Ông cứ tìm , trông Ban Ban." Cô chắc nịch.

 

Chu Triệu nghĩ một chút gật đầu:

"Được. cô cẩn thận, đừng gần l.ồ.ng, nó đang tức giận."

 

Khóe môi cô cong nhẹ:

" ."

 

Nhìn ánh mắt nó là đủ hiểu, nếu l.ồ.ng, chắc giờ nó nhảy bổ .

 

còn hơn cái dáng yếu ớt, khàn giọng ban đầu.

 

Chu Triệu khỏi phòng cách ly, trong lòng vẫn lo, nhưng mời thì tin tưởng. Ông Chúc Du sẽ hại Ban Ban, và chắc chắn sẽ tìm cách giúp nó.

 

Ban Ban hổ thường, còn Chúc Du cũng chẳng thường.

 

Sau khi đồ bảo hộ, Chu Triệu mất.

Chúc Du lúc mới thả lỏng, con hổ vẫn lườm :

"Thôi nào, chị từ đầu là ý , tự dưng gầm gì?"

 

Thế là một một hổ bắt đầu “thi gào” với . Tất nhiên Chúc Du rảnh đến mức thi thố với một con hổ, nhưng Ban Ban thì khác, nó nhất định hơn. Lại gầm thêm tiếng nữa, răng cạ song sắt, móng cào cào xuống nền.

 

Chúc Du xoa tai, lấy từ trong túi một món đồ nhỏ bằng bàn tay, nhẹ nhàng ném về phía l.ồ.ng, khéo rơi sát chỗ gần móng của nó.

 

Ban Ban giật lùi , gầm lên một tiếng nữa.

 

Chúc Du dường như hiểu, chớp mắt nhẹ, xuống để ánh ngang tầm nó:

"Quà chị mang cho em đấy, thử ngửi xem quen ?"

 

Nó vẫn yên, cảnh giác cô.

 

Cô dịu giọng:

"Chị em hiểu lời chị. Tuy hiểu rõ ý em, nhưng chị em cũng từng giao tiếp với chị như ."

 

Ban Ban giờ nghi đề phòng. Khi Chu Triệu ở đây, nó cố tỏ hung dữ để che giấu sợ hãi. Giờ chỉ còn hai đứa, chắc sẽ bớt căng hơn.

 

"Em còn nhớ một chị tên Diễm Diễm ? Chị đang ở vườn thú của chị đấy." Cô chỉ món đồ nhỏ bằng len bên cạnh song sắt, "Đây là len từ lông của Diễm Diễm, chị mượn của chị mang tới cho em."

 

Tháng , cô “phiên bản mini” bằng len cho kha khá thú cưng trong vườn.

 

 

Loading...