Bọn nó thích lắm, giữ khư khư trong ổ, ngày nào cũng ôm, mùi lông ngấm sâu đó.
Ban Ban bớt cảnh giác, thở dần đều, ánh mắt chuyển sang quan sát.
Khóe môi cô cong nhẹ, giọng mềm hơn:
"Ngửi thử , mùi của chị em đó."
Nếu nó đổi nhờ lời cô, chứng tỏ nó thông minh, hiểu . Cô cứ tiếp, dù nó phản ứng cũng , cô vốn “lắm lời” mà.
"Ban Ban, cái tên quen ? Là nhân viên trung tâm cứu hộ đặt cho em đấy. Chủ nhiệm Chu em nhớ hồi nhỏ, nhưng chắc còn chút ấn tượng. Giờ em lớn , trai, oai phong, mạng còn cả đống fan, nhiều lấy tên em nick nữa. Tuy lâu tin tức của em, nhưng vẫn…"
Chưa kịp xong, trong l.ồ.ng, Ban Ban bất ngờ giơ móng đập xuống đất, phát tiếng “bộp” trầm đục, cô, gừ gừ đầy khó chịu.
Chúc Du hiểu ý, bèn ngoan ngoãn… ngậm miệng.
Ban Ban quả thật là một con hổ khó chiều. Mấy chiêu "nịnh hót" vốn xưa nay đ.á.n.h thắng đó, giờ trượt dài mặt nó.
Cô im lặng, Ban Ban cũng lặng lẽ quan sát cô. Ngần ngừ một lát, nó mới rụt rè vươn đầu , hít hít ở chỗ tấm t.h.ả.m lông của Diễm Diễm, hít một … hít thêm nữa…
Chúc Du bộ dạng ngơ ngác của nó, bèn lấy laptop , mở một video chuẩn sẵn và đặt ngay chuồng của Ban Ban.
Trong video là cảnh Diễm Diễm dài bóng cây, dáng điệu nhàn tản nhưng khí thế vẫn ngời ngời. So với Ban Ban mắt, đang yếu ớt, thương tích chồng chất thì Diễm Diễm trong video chẳng khác nào một cụ già ngoài sáu mươi vẫn dậy sớm chạy bộ hai tiếng mỗi ngày, khỏe khoắn đầy sức sống.
Tiếng Chúc Du trong video vang lên:
"Diễm Diễm, em còn nhớ thằng em Ban Ban ?"
Diễm Diễm khẽ gật đầu. Sống lâu trong vườn thú, nó học vài cử chỉ đơn giản của loài .
Chúc Du hỏi:
"Chị sắp gặp Ban Ban đây. Nghe nó đang khỏe, chịu hợp tác điều trị. Em gì với nó ?"
Diễm Diễm bỗng bật dậy, phủi lá khô lưng, gầm một tiếng vang rền như sấm.
Tiếng gầm , so với tiếng kêu yếu ớt hôm nay của Ban Ban, đúng là một trời một vực – uy mãnh, dồn dập, tức giận, "dạy đời" kiểu hận sắt thành thép.
Ngay cả khi thứ hai, Chúc Du vẫn thấy may mắn là lúc video cô tinh ý… nhét sẵn nút tai.
Ban Ban thấy tiếng chị , lập tức cứng đờ, cuộn gọn trong chuồng, đuôi im phăng phắc. Rõ ràng là nó nhớ điều gì đó – một nỗi sợ ăn sâu trong xương tủy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-298-ban-ban-khong-cho-ai-lai-gan.html.]
Ngày xưa, khi còn bé xíu, mỗi nhân viên ném thức ăn , bản năng khiến nó lao tranh giành.
kịp giơ vuốt … bốp! – tát văng về chỗ cũ.
Đau c.h.ế.t.
Nó mon men thò đầu c.ắ.n… chát! – ăn thêm một cú đập nữa.
Đau gấp đôi.
Thế là chỉ còn cách co ro giả c.h.ế.t, chờ "kẻ " ăn xong, mới dám bò gặm phần thừa.
May là… dù là đồ thừa, nhưng cũng đủ no.
Thỉnh thoảng, Ban Ban cũng bức xúc, lén tấn công lúc đối phương đang ăn.
Kết quả: thất bại, đè … ăn đòn.
Đau như trời giáng.
Những kỷ niệm chính là lý do Ban Ban rời trung tâm hồi phục, ngoài hoang dã chỉ sống kiểu "lẩn lút mà lớn". Nó luôn tin là con hổ nhỏ bé, đáng thương, đ.á.n.h chẳng ai, chỉ thể lén lút việc.
Mãi cho đến khi đói quá, buộc săn mồi, phát hiện, trốn … đành liều đ.á.n.h một trận.
Ai dè… thắng! Lúc đó Ban Ban còn ngơ ngác: Ủa? Hổ ngoài dễ ăn h.i.ế.p hả? Sao mới gõ nhẹ chạy mất dép ?
Giờ đây, tiếng gầm của con hổ năm xưa, vuốt và đầu nó bỗng đau y như cũ.
Hai con sống chung lâu, đủ để dù Ban Ban trưởng thành vẫn còn nguyên ấn tượng.
Nó rạp xuống, hai vuốt che lấy đầu – kiểu "nếu đ.á.n.h thì cũng chỉ đ.á.n.h chỗ thôi nhé".
Chúc Du bộ dạng "chim cút" , cố lắm mới nhịn .
Cô chủ nhiệm Chu kể chuyện xưa của hai em, nên khi tới đây mới video với Diễm Diễm, định dùng nó để khơi gợi ký ức và kéo gần cách với Ban Ban.
Không ngờ lúc , Diễm Diễm phản ứng mạnh đến . Nghe tiếng gầm của nó, Chúc Du chợt liên tưởng đến cảnh một bà chị thấy em trai phá phách đến mức chị "lên lớp" ngay tại chỗ – giận thương, nó mau tỉnh táo, lo dưỡng thương.
phản ứng hiện giờ của Ban Ban, khi "bài giáo huấn" của Diễm Diễm còn nặng đô hơn cô tưởng.
Sau tiếng gầm dạy dỗ, Diễm Diễm trong video dậy, một vòng quanh lãnh địa của . Khu chuồng hổ mở rộng giờ lớn, còn to hơn cả khu cáo đỏ.
Chúc Du hổ ngoài tự nhiên chiếm lãnh địa rộng, nên dù trong vườn thú thể cho Diễm Diễm khổng lồ , cô cũng cố hết sức để nó cảm thấy chênh lệch quá lớn.
Từng là "vua hổ" thì dù dưỡng già ở vườn thú cũng thể bó hẹp trong chuồng chật chội.
Diễm Diễm chỉ giới thiệu sơ lược: hồ nước trong veo (dọn thường xuyên nên chẳng rêu), chiếc bục tán cây mát rượi mùa hè, và điểm cho ăn…
Mỗi chỗ nó qua đều gầm một tiếng, cuối cùng chỗ cũ, dài gốc cây, video kết thúc.