Chúc Du khẽ xoa đầu nó:
"Nếu em quên mất chủ nhiệm Chu, chắc ông sẽ buồn lắm đấy. Ông vẫn nhớ đến em bao năm nay mà."
Về Chu Triệu gì với Ban Ban, Chúc Du cũng rõ. Chỉ lúc ông mặc xong bộ đồ cũ trở , cô để riêng thời gian cho họ ở bên .
Lần gặp , Chu Triệu thần thái rạng rỡ, mày mắt ánh lên nụ , thấy Chúc Du liên tục cảm ơn.
Vài ngày , Chu Triệu bảo:
"Giám đốc Chúc, giờ tình trạng sức khỏe của Ban Ban hồi phục khá . tính khi nó lành hẳn sẽ đưa sang Vườn thú Linh Khê."
Chúc Du sửng sốt:
"Thật… thật ?"
Chu Triệu gật đầu:
" nghĩ môi trường ở Linh Khê hợp cho Ban Ban. Ở đó còn Diễm Diễm nữa, coi như chị em đoàn tụ."
"Nếu là quyết định của chủ nhiệm Chu thì ủng hộ. … bên trung tâm cứu hộ ai phản đối ?"
Chu Triệu mỉm :
"Cô yên tâm, sẽ thu xếp thỏa."
"Cảm ơn chủ nhiệm Chu ưu ái Linh Khê."
Chúc Du kể rằng đây cô từng đưa Ban Ban về Linh Khê, nhưng khi đó vết thương của nó lành, điều kiện chữa trị ở trung tâm hơn nên cô đành gác .
Giờ Ban Ban chịu ăn uống và hợp tác điều trị, Chúc Du cũng định về vườn thú. Cô ở đây 4 ngày, mà thú ở vườn cũng nhớ cô lắm. Tối qua, mấy nhân viên gửi về một loạt video động vật trong vườn, như đang hỏi: "Giám đốc thế, bao giờ về, tụi em nhớ lắm đây!"
Nghe cô về, Chu Triệu lập tức đồng ý.
Trước khi rời , Chúc Du ghé thăm Ban Ban. Lúc nó thiết với Chu Triệu hơn nhiều, ông thể vuốt ve như hồi nó còn bé mà nó hề phản kháng.
Cô vẫy tay chào, Ban Ban cô đầy nghi hoặc, còn giơ thử một chân đáp lễ.
Chiều hôm đó, Chúc Du về tới Linh Khê, đúng ngày thứ Hai – vườn nghỉ đón khách.
Vừa cửa, cô ba con thiên nga đen ở hồ đón, hỏi:
"Giám đốc, bao giờ chị tặng tụi em thêm chị em đây?"
Giờ vườn nhiều loài mới, nhưng thiên nga đen vẫn chỉ ba con, mấy tiết mục biểu diễn thiếu "diễn viên" trầm trọng.
"Vài hôm nữa nhé. Muốn thêm bao nhiêu đây?" Chúc Du hỏi.
"Một trăm con !" Ba con đồng thanh.
"…???"
"Bồ câu còn hơn hai trăm con, tụi em một trăm là ."
Chúc Du nghĩ bụng: "Cùng là chim thì ? Các ông bà to gấp mấy bồ câu đấy!"
Ngày cả ba con thiên nga đều rụng lông, trông t.h.ả.m lắm. Giờ bôi t.h.u.ố.c, ở đây ăn ngon ở sạch, lông mượt óng ánh, khách nào cũng mê.
"Một trăm thì chịu, hồ chừng thôi." Cô khéo léo từ chối, trong đầu nghĩ: "Một trăm con tốn cả bạc tỷ, tiền , cướp chắc?"
với thiên nga, cô chỉ nhẹ nhàng khuyên:
"Ở chật quá thì đụng suốt, chất lượng sống sẽ giảm. Cứ như nhà phố với biệt thự, ai cũng chọn biệt thự đúng ?"
Ba con thế gật gù, thấy lý.
"Thôi thế , chị thêm 17 con nữa, tròn 20, ngang gấu trúc đỏ trong vườn. Được ?"
Cả ba lập tức đồng ý, tin rằng giám đốc luôn đúng.
rời hồ thiên nga, cả đoàn thú ùa tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-302-cuoc-gap-go-giua-diem-diem-va-ban-ban.html.]
"Giám đốc thế?"
"Lâu lắm ăn đồ chị nấu."
"Chị nhớ bọn em ?"
Chúc Du trả lời , bảo sẽ bếp ngay để nấu cho loài một bữa.
Bỗng xa xa vang lên tiếng ồn, động vật tự động tách đường. Một con hổ vàng khổng lồ oai phong đang tiến – Diễm Diễm!
Chúc Du trợn mắt: "Gì cơ, Diễm Diễm mà chịu khỏi chuồng?"
Nó vốn thích xa, phần vì chuồng nó rộng, phần vì… tuổi cao, tầm "bà ngoại" trong giới thú của vườn.
"Sao hôm nay chơi ?" Cô hỏi.
Diễm Diễm vòng quanh cô, gầm nhẹ một tiếng.
Cô xoa đầu:
"Chị gặp Ban Ban nhé. Xem video của em xong, nó ngoan hẳn, chịu ăn và điều trị. Giờ hồi phục nhiều ."
Diễm Diễm vẫy đuôi, vẻ vẫn lo.
"Ở trung tâm cứu hộ, nó chữa trị lắm. Yên tâm nhé." Cô tiếp lời.
Ngày hôm , Chúc Du thông báo cho nhân viên: sắp tới sẽ thêm một con hổ mới – chính là Ban Ban. Chuồng hổ rộng, nếu lúc đầu hai chị em quen thì sẽ tạm ngăn cách.
Nhân viên tin bất ngờ phấn khích. Ai mà nghĩ vườn thêm "hổ vương", còn là "em trai Diễm Diễm" nổi tiếng.
Người mừng nhất là Dư Văn – nhân viên chăm hổ. Anh từng là "nội gián" nghi ngờ, giờ giám đốc tin tưởng giao chăm sóc Ban Ban, xúc động suýt , thề sẽ chăm nó thật .
Tối hôm đó, Chúc Du nhận cuộc gọi gấp từ Chu Triệu:
"Giám đốc Chúc, hôm nay Ban Ban lạ lắm. Từ lúc cô nó buồn bực, giờ còn cào cửa. Cô thể gọi video cho nó ?"
Vừa thấy Chúc Du, Ban Ban lập tức vui hơn, gầm một tiếng hỏi cô .
Cô giải thích về vườn thú, dặn nó dưỡng thương. Ai ngờ nó nổi giận, lao tới quật ngã cả điện thoại.
Sau đó Chu Triệu gọi , bảo Ban Ban ngủ , đúng là chỉ cô mới "trị" nó.
Sáng hôm , tin nhắn từ Chu Triệu cô sốc: "Hôm nay đưa Ban Ban sang Linh Khê luôn."
Hóa "thằng nhỏ" nhớ cô quá, đòi theo, ông đành chiều nó.
Nhân viên Linh Khê tin sôi sục cả lên. Họ còn kéo băng rôn "Chào mừng Ban Ban đến vườn thú", trải t.h.ả.m đỏ, chuẩn cả đồ dưỡng thương.
Chiều tối, Ban Ban đưa tới, Chu Triệu đích hộ tống. Thuốc mê tan, tới môi trường mới, nó sợ nhưng vẫn tỏ "ngầu" như hổ .
Thấy Chúc Du, nó bớt lo, nhưng gầm lên một tiếng như trách: "Đi mà báo ?"
Khi thả chuồng, Ban Ban chậm rãi bước , ngửi ngửi xung quanh, nhận đây là nơi từng thấy qua video. Nó kêu lên vài tiếng đầy phấn khích.
Chu Triệu cũng vui lây:
"Ở trung tâm nó bao giờ hào hứng thế ."
Bỗng, tiếng gầm lớn vang lên từ xa, bóng vàng lao vun v.út tới.
"Là Diễm Diễm!" Chu Triệu reo. "Nó ngửi thấy mùi em trai ."
Mấy nhân viên hồi hộp:
"Chắc đây là màn 'chị em gặp thế kỷ' đây!"
Diễm Diễm tiến gần, hít một mùi của Ban Ban – dấu hiệu nhận và chấp nhận. Ai nấy xúc động, nghĩ: "Xa cả chục năm mà còn gặp , duyên phận thật kỳ diệu."
… Và Diễm Diễm bỗng gầm to, vung một cú tát trời giáng, quật Ban Ban – "thằng em yếu xìu" – ngã chỏng vó xuống đất.