Nhân viên xem: "!!!"
Chu Triệu: "Diễm Diễm, đừng đ.á.n.h nữa!"
Chúc Du vội vàng chạy tới, gọi to: "Diễm Diễm, buông tay nào!"
Con Ban Ban bây giờ thể vốn chịu nổi kiểu va chạm thế . Tuổi cao, sức khỏe chẳng còn như xưa, từng rơi bẫy khiến chân thương, khi cứu về còn bỏ ăn, dẫn đến tinh thần lẫn thể chất đều suy giảm.
Dù hiện tại Ban Ban chịu hợp tác điều trị, nhưng cái nền sức khỏe yếu ớt ba bốn ngày là hồi phục .
Diễm Diễm thì khác hẳn, ăn uống đầy đủ, trời nóng còn "cây mát" để hạ nhiệt, chẳng cần săn vẫn đồ ăn, nhưng hề trở nên lười biếng, vẫn thường xuyên tuần khắp lãnh địa trong khu nuôi để vận động.
Giờ đây Diễm Diễm là hổ cơ bắp săn chắc, hình cường tráng, lông bóng mượt; còn Ban Ban thì gầy trơ xương, bước lảo đảo.
Từ bé Ban Ban đ.á.n.h nổi chị gái, lớn lên vẫn là cảnh chị đè quần cho một trận.
Diễm Diễm tiếng gọi, tai khẽ động, chắn con Ban Ban quật ngã, tiếp tục tay nữa.
Ban Ban đ.á.n.h sóng soài đất, phát những tiếng gầm nho nhỏ đáng thương, mà ai cũng mềm lòng.
Chu Triệu xót ruột lắm, mấy ngày nay ông gần như ở bên Ban Ban suốt, nó cũng quấn ông . Trong trung tâm cứu hộ, ngoài Chúc Du và ông , chẳng ai gần. Ông còn đích nấu cơm, băng bó, xoa bóp cho nó, mãi mới khiến tinh thần nó khá hơn một chút, giờ ăn đòn.
Ông cúi xuống, xoa nhẹ lên Ban Ban, lo lắng hỏi:
"Ban Ban thương chỗ nào ? Có đau lắm ?"
Ban Ban rúc đầu Chu Triệu, gầm ư ử, chẳng khác gì lúc nhỏ đ.á.n.h xong thì tìm dỗ dành.
Chu Triệu: "Không đau , tại đất cứng quá nên mới Ban Ban của chúng đau thôi."
Vừa , ông giơ tay vỗ vỗ đất, giả bộ đ.á.n.h đất cho hả giận.
Ban Ban: "Ư ư ư~."
Chúc Du bên quan sát, thầm nghĩ: "Đất ở vườn thú Linh Khê tội tình gì trời?"
Cũng may Chu Triệu con, chứ tính thế chắc nuông chiều hư mất.
Diễm Diễm cũng bực bội mặt , thèm thằng em rắc rối nữa.
Chúc Du xoa đầu Diễm Diễm, nhẹ giọng:
"Đánh nó gì, Ban Ban giờ còn yếu lắm."
Tai Ban Ban thính, thấy câu đó liền "ư ư" hai tiếng, còn cố tình động động chân , vẻ thể nhúc nhích, mong ai đó mặt "trị" chị gái.
Chúc Du tiếp:
"Đợi Ban Ban khỏe đ.á.n.h thì đ.á.n.h, giờ thắng cũng chẳng vinh quang gì."
Diễm Diễm gầm khẽ, tỏ ý thấy Chúc Du đúng.
Ban Ban lập tức im bặt, vẫn giữ nguyên tư thế lăn đất.
Chu Triệu định đỡ nó dậy, nhưng sức một lay nổi mấy trăm ký thịt hổ.
Ông ngẩng lên Chúc Du:
"Giám đốc Chúc, hình như Ban Ban thương , gọi khiêng l.ồ.ng, đưa bệnh viện thú y xem ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-303-ban-ban-tu-thu-minh-lai.html.]
Ban Ban vẫn yên.
Diễm Diễm bực quật đuôi một cái, gầm lên với nó.
Chu Triệu: "Diễm Diễm, đừng bắt nạt em nữa, nó yếu lắm… cần yêu thương và…"
Chưa kịp hết "chăm sóc" thì con Ban Ban vốn đang "giả c.h.ế.t" lập tức bật dậy, nhanh nhẹn, chân cũng chẳng run rẩy gì.
Diễm Diễm liếc hai con mặt, gầm nhẹ.
Chúc Du hiểu ngay: "Nó giả vờ đấy."
Chu Triệu tròn mắt: "Không thể nào, Ban Ban kiểu hổ như ."
Ban Ban đầu gầm với Diễm Diễm một tiếng, giọng còn vẻ tức tối, trách chị gái dám vạch trần .
Nó diễn lộ liễu quá, nên dù Chu Triệu chẳng hiểu tiếng hổ, thì dựa mấy ngày qua cũng đoán vài phần.
ông chẳng giận, còn vuốt ve đầu nó đầy xót thương:
"Một con hổ mà còn giả bộ yếu ớt, chắc là những năm qua chịu nhiều tủi lắm. Giờ thì , vất vả ngoài tự nhiên nữa, cũng đến lúc nghỉ ngơi tuổi già. Ở vườn thú , ít nhất là thiếu ăn thiếu mặc, Ban Ban sẽ chẳng chịu khổ nữa."
Ban Ban ngoan ngoãn cọ ông .
Chúc Du lặng lời, cảm thấy Chu Triệu cưng hổ tới mức hết t.h.u.ố.c chữa.
Diễm Diễm quật đuôi, trong bụng nghĩ: "Thằng em còn đáng ăn đòn hơn hồi bé."
Chu Triệu sang Diễm Diễm, hiền:
"Diễm Diễm cũng ngoan lắm, đ.á.n.h em mà còn giữ chừng mực, chứ với sức của Diễm Diễm, một tát là gãy xương ."
Diễm Diễm hừ hừ: "Chuyện đó khỏi , em chỉ đ.á.n.h, chứ gây án mạng."
Hai chị em hổ coi như tạm yên, Chu Triệu kết luận:
"Hổ khác con , chắc Diễm Diễm chỉ chơi với em thôi, chỉ là sức quá tay."
Cuối cùng Ban Ban cũng ở vườn thú Linh Khê. Chu Triệu còn việc nên rời , Chúc Du tiễn ông cổng.
Dư Văn thì khu hổ, vốn là chăm Diễm Diễm, chắc cũng là chăm Ban Ban.
Nhiều nhân viên tin Ban Ban sẽ tới đều ghen tị với , chăm cùng lúc hai “vương hổ” là may mắn cỡ nào. Khí thế của chúng khác hẳn hổ bình thường, đặc biệt là so với những con sinh và lớn lên trong môi trường nuôi nhốt.
Huống chi, hổ vương của Linh Khê tuy uy phong lẫm liệt nhưng từng tỏ thái độ thù địch với nhân viên nuôi dưỡng. Dư Văn từng khoe với đồng nghiệp: "Hôm nay sờ Diễm Diễm!", khiến bao ghen đỏ mắt.
"Diễm Diễm." Anh xách xô thức ăn, nhẹ giọng gọi.
Diễm Diễm đầu một cái.
"Anh mang cơm cho em đây, ăn nào."
Diễm Diễm bước về phía .
Ban đầu đối diện với Diễm Diễm, Dư Văn cũng thấy run, từng thấy con hổ nào to như thế, mà bản năng con vốn sợ dã thú.
Diễm Diễm và oai nghi, điềm tĩnh, nên quen dần, việc cũng trôi chảy.