Cuối cùng thì Ban Ban cũng chịu lời, nghiêng đầu Chúc Du, thu móng vuốt , để lộ chiếc điện thoại đang bãi cỏ. Lúc màn hình điện thoại vẫn sáng, hiển thị trạng thái đang gọi.
Chúc Du cầm điện thoại lên, khẽ gõ đầu Ban Ban một cái, vẻ vui.
Ban Ban "hự" một tiếng, rạp xuống, bày bộ dạng tội nghiệp đến mức khiến Chúc Du chẳng còn giận nổi. Trong lòng cô thầm than, con hổ to tướng thế mà giả vờ ngoan, bán manh thì ai mà chịu chứ.
Cô bắt máy:
"Xin nhé Hà Tiêu, lúc nãy Ban Ban cướp mất điện thoại của . Có chuyện gì thế?"
Đầu dây bên , Hà Tiêu im lặng mấy giây, bỗng bùng nổ giọng đầy kích động:
"A! Cô Ban Ban cướp điện thoại á? Không chứ, giám đốc Chúc, giờ cô đang ở ngay cạnh Ban Ban ? Cho Ban Ban gầm một tiếng ?"
Nói xong, Hà Tiêu bên bắt đầu gọi ầm lên:
"Ban Ban! Ban Ban! Nghe thấy ?"
Ban Ban nghiêng đầu. Dĩ nhiên nó tên .
"Gừ!"
"Gọi chuyện gì thế?"
"A a a!" Tiếng hét vui sướng của Hà Tiêu vang vọng trong ống .
Chúc Du lập tức đưa điện thoại xa, nhưng giọng Hà Tiêu vẫn rõ mồn một:
"Giám đốc Chúc, đó là tiếng của Ban Ban đúng ? Nó đang chào ? Ban Ban thích lắm đấy! Giám đốc Chúc, xin cô hãy cân nhắc nghiêm túc, nhận nuôi Ban Ban. thật đấy!"
Nhận nuôi Ban Ban?
Chúc Du lập tức nắm lấy mấy chữ quan trọng và gật đầu đồng ý:
"Được thôi, nhưng xem ý Ban Ban thế nào. Khi nào rảnh, đến vườn gặp Ban Ban một nhé."
Hà Tiêu lập tức đáp:
"Được , rảnh liền… bây giờ ?"
Chúc Du ngẩng lên bầu trời ngả về tối, sắc đen đang lan dần:
"Giờ muộn quá ."
Nhà Hà Tiêu ở địa phương , nhưng để tiện qua thăm Diễm Diễm, mua một căn hộ gần đó, mỗi tới Vườn thú Linh Khê là sẽ ghé nghỉ.
"Vậy… để mai hoặc mốt tới. sẽ tranh thủ sớm nhất thể!" Hà Tiêu .
Chúc Du đồng ý, cúp máy. Ban Ban vẫn cạnh, ánh mắt như đang hỏi: "Người gọi là ai thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-308-ban-ban-lan-dau-ra-mat.html.]
Cô giải thích rằng đó là nhận nuôi Diễm Diễm, giờ cũng nhận nuôi nó, thêm về khái niệm "nhận nuôi".
Ban Ban xong chút mơ hồ, nhưng vốn là con dễ thương lượng, nó quyết định: "Thôi, đó đến thì gặp thử. Chị gì thì em cũng ."
Sáng hôm , tới tám giờ mà cổng Vườn thú Linh Khê ít du khách đợi. Hôm nay, phần lớn họ đến chỉ để gặp Ban Ban. Có còn mặc áo của fanclub Ban Ban.
Chiếc áo thun trắng in hình ba con hổ đáng yêu: một con hổ lớn dẫn hai con hổ nhỏ bờ sông uống nước, đôi mắt tròn xoe, bộ lông mượt như nhung.
Đó chính là khoảnh khắc từng gây sốt khi Ban Ban còn sống ngoài tự nhiên và camera hồng ngoại ghi . Hình ảnh Trung tâm cứu hộ đăng tải, khiến Ban Ban trở nên nổi tiếng: nó đưa hai con uống nước, uống liếc mắt cảnh giác xung quanh để bảo vệ con. Chỉ cần chạm ánh mắt nó lúc thôi cũng đủ khiến thấy rợn gáy.
Fanclub Ban Ban đời từ khi đó, tổ chức chính thức mà do những yêu quý nó tự lập. Họ sưu tầm video, ảnh của Ban Ban và vài món đồ lưu niệm, tiêu thụ nhanh ch.óng trong nội bộ.
Thế nhưng, fanclub yên ắng suốt mấy năm, bởi năm năm Ban Ban mất tích. Khi fan bắt đầu lo sợ điều thì nó bất ngờ , và còn ở hẳn trong vườn thú, để tha hồ gặp mặt.
Rất nhiều fan đặt báo thức, nhờ quen canh mua vé để gặp nó sớm nhất.
Hôm nay chính là ngày Ban Ban "tái xuất" nhiều năm. Dù thấy hình ảnh mới nhất của nó qua video, nhưng cảm giác tận mắt vẫn khác.
Trong đó cả Nguyễn Gia, cô hôm nay xin nghỉ chỉ để tới đây. Đứng chờ ở cổng, cô thấy mấy mặc áo fanclub mà ghen tị, áo xinh thật.
Cô đeo sẵn máy ảnh, quyết tâm hôm nay chụp cho .
tám giờ, cổng vườn mở, du khách xếp hàng ngay. Nguyễn Gia thì chạy thẳng tới khu hổ, lấy tốc độ như hồi học cấp ba chạy 800m, mười phút tới nơi, nhanh tay chọn vị trí để chờ ngắm Diễm Diễm và Ban Ban.
một vòng khắp chuồng, cô chẳng thấy hai "ngôi " .
Nguyễn Gia khó hiểu. Lẽ nào hôm nay chuyện gì bất thường?
Mấy cô tới, Diễm Diễm luôn mặt sẵn. Nghe tiếng khách ồn ào, nó còn ngẩng đầu chào một cái.
"Hổ nhỉ?" Quả nhiên, cũng thắc mắc giống cô .
"Chưa ? Có ai chờ bao lâu ?"
"Thế chảnh nha, mấy vườn thú khác thấy động vật chờ khách sẵn cơ mà."
Nguyễn Gia lên tiếng: Diễm Diễm bao giờ muộn, chắc nó đang chờ đón em trai thôi.
Quả thật, cô đoán trúng phóc. Ngày đầu tiên , Ban Ban … vinh dự " muộn".