Ban Ban vốn đang cùng Diễm Diễm tập thể d.ụ.c trong chuồng, đây là quy định Diễm Diễm đặt vì thấy em trai quá yếu, cần ăn bồi bổ vận động. Ban Ban thì cứ tưởng vườn thú là "dưỡng già", ăn no ngủ kỹ, ai ngờ bắt tập thể d.ụ.c.
Vốn lười sẵn, nó mỗi giờ tập đều bày trò dây dưa, để chị gái "tặng" cho vài cái vả, mới chịu uể oải tập.
Mà nó đúng kiểu "ăn nhớ, đòn quên", đ.á.n.h vẫn cứ lặp . Hôm nay còn bày trò nhiều hơn, nên chậm giờ.
Không điện thoại đồng hồ, Ban Ban chẳng giờ giấc, đến khi tiếng nhân viên gọi mới tới lúc " việc". Nó vội chạy , phát hiện bẩn, liền chà lưng cây, rửa mặt qua loa, gọi:
"Diễm Diễm, chờ em với!"
Diễm Diễm vốn chẳng để ý, nhưng nghĩ đây là ngày đầu của em trai nên nể mặt cùng.
Thế là hai chị em "cùng " muộn. Dù chỉ trễ hai phút, nhưng lúc chuồng, khách đông nghịt.
"Ra kìa!"
"A a Ban Ban, bên !"
"Diễm Diễm ơi!"
Ban Ban đầu thấy đông thì sững , như trời trồng.
Diễm Diễm cố nhịn giơ móng lên "dạy dỗ" tại chỗ, chỉ gầm một tiếng. Ban Ban lập tức lon ton chạy theo chị.
Tới gốc cây mát, Diễm Diễm quen thói leo lên tảng đá nghỉ.
Ban Ban thấy thế cũng tính xuống, nhưng đặt m.ô.n.g chị gầm cho một tiếng, phắt dậy luôn.
"Em cái gì đấy?"
Ban Ban: "Em , em đang… đó chứ."
Diễm Diễm: "Vậy thì mà diễn."
Ban Ban: "Sao cơ?"
Diễm Diễm trợn trắng mắt: "Em đến muộn định xin ?"
Ban Ban: "…"
Ngay đó, du khách ngoài khu hổ bỗng thấy Ban Ban bước , giữa sân trống, hai chân trụ vững, hai chân đưa lên, thẳng bằng hai chân .
Nguyễn Gia "Oaa" một tiếng, vội vàng giơ máy ảnh chụp lia lịa khoảnh khắc hiếm .
Ban Ban lên cao sừng sững, ước chừng tầm hai mét rưỡi.
Cô từng thấy Diễm Diễm mấy trò như , vốn dĩ Diễm Diễm luôn là kiểu hổ trầm , nghiêm nghị.
hết, Ban Ban đưa hai chân lên ngang n.g.ự.c, khẽ đưa , chắp , hạ xuống, hai , mới trở tư thế nghiêm chỉnh.
Khách tham quan lập tức ồ lên kinh ngạc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-309-ban-ban-lan-dau-ra-mat.html.]
"Trời đất! Ban Ban đang… chắp tay bái hả?"
"Lần đầu thấy hổ thẳng đấy! Ban Ban cao to quá!"
"Có do huấn luyện nhỉ? Nghe Ban Ban vốn là ‘Hổ Vương’ cơ mà, chắc chịu mấy trò tầm thường ?"
"Nhìn kìa, chắc mới tới đây. Ban Ban dạy , tự nó đó."
"Trời, cái dáng bái bái y chang mấy con mèo rừng. Một con mèo cỡ , một con mèo cỡ đại, đều là mèo cả thôi."
Thật , Ban Ban đúng là học từ mấy con khác. Từ ngày tới Linh Khê động vật viên, Diễm Diễm – vốn ít khi ngoài – chủ động dẫn Ban Ban quen khắp nơi. Và tất nhiên, sinh vật đầu tiên giới thiệu chính là chồn Bạch Châm.
Lúc đó, bé chồn mừng run, chà chà hai bàn tay nhỏ mới cẩn thận chìa bắt tay Ban Ban, đôi mắt tròn xoe lấp lánh. Giờ thì nó tới hai “đại ca hổ” .
Bạch Châm vốn tài xã giao đỉnh cao, dẫn Ban Ban chào hỏi đủ loài trong vườn. Thế là Ban Ban cũng xem đủ loại tiết mục biểu diễn, thấy thú vị nên ghi nhớ. Ai ngờ hôm nay dịp đem xài, mà hiệu ứng thì khỏi bàn – chỉ vài động tác đơn giản khiến du khách reo hò rần rần.
Ban Ban ngẩng cao đầu, giơ chân vẫy vẫy chào khán giả, lập tức gây thêm một tràng la ó phấn khích.
"Ban Ban đó hả?"
"Trời ơi! Ban Ban! yêu !"
Khu hổ lúc náo nhiệt chẳng khác gì buổi fanmeeting. Ban Ban đắc ý đầu Diễm Diễm.
Diễm Diễm khẽ động móng, đá một viên sỏi bay thẳng về phía Ban Ban. Ban Ban nhanh nhẹn né sang một bên.
"Lạch cạch! Lạch cạch!" – Mấy viên đá và cành cây tiếp tục bay tới tấp.
Ban Ban trái né, tránh, nhảy vọt lên, lộn , nào cũng thoát . Trong cổ họng nó vang lên tiếng "grừ grừ" như đang khoái chí.
Đánh thì đ.á.n.h Diễm Diễm, nhưng né thì né ngon lành.
Bất ngờ, một quả bóng len đồ chơi từ bay qua mặt Ban Ban, mắc lủng lẳng cành cây. Quả bóng len đó chính là món đồ mà quản lý mua cho Diễm Diễm, bình thường rảnh rỗi thì nó gẩy cho kêu "tích tắc" vui tai.
Hổ vốn thính tai, tiếng quả bóng đủ êm mà hấp dẫn.
Ban Ban sững sờ, Diễm Diễm dám dùng đồ chơi yêu thích để ném nó ?
Khi thấy Diễm Diễm chuẩn dậy lấy, Ban Ban lập tức phi như tên b.ắ.n, vài nhịp leo lên cây, móc quả bóng xuống, ngoạm c.h.ặ.t, lắc lắc đầu nó kêu leng keng.
Nó "grừ grừ" đầy đắc ý, tụt xuống đất, chằm chằm Diễm Diễm. Cứ hễ Diễm Diễm cựa quậy là nó chạy biến, chạy kêu "ư ử" vui sướng, âm thanh vang khắp vườn thú, khiến du khách bật :
"Ban Ban nghịch quá, cố tình cướp đồ chơi của chị trả."
"Cái bóng đó Diễm Diễm thích lắm mà."
"Ban Ban ơi, cẩn thận chị đ.á.n.h đó nha."
Nguyễn Gia xong liền : "Chỉ thấy Diễm Diễm cố ý thôi ? Mọi xem, chính Diễm Diễm là quăng quả bóng , đó còn giả vờ định lấy , Ban Ban tưởng thật mà chạy khắp nơi. Thực Diễm Diễm chẳng hề đuổi theo."
Du khách mới để ý kỹ – đúng thật!