Chuyện ở sở thú Linh Khê thỉnh thoảng mấy con thú nhỏ mò tới “xin ở nhờ” vốn chẳng còn xa lạ gì với nhân viên nơi đây.
Lúc đầu thì ai nấy còn ngạc nhiên, cũng quen dần. Suy cho cùng, sở thú sát chân núi, nổi tiếng đãi ngộ động vật , đồ ăn thức uống đầy đủ, chỗ ở sạch sẽ… ai mà chẳng thích.
giờ, những “khách mời” đều chỉ là mấy loài và nhỏ, nào là hoẵng, mèo rừng, nai nhỏ, các loại chim ch.óc… Đây là đầu tiên họ thấy mấy vị khách “to vật vã” thế .
Một con báo đen lông bóng mượt, cơ bắp cuồn cuộn; một con báo hoa vàng rực; và một con gấu đen to còn hơn cả đàn ông trưởng thành. Cả đám chặn kín cổng, giống đến xin việc, mà như tới đòi… bảo kê.
giờ tan ca nhưng chẳng ai dám bước . Dù gấu đen mà nổi m.á.u dữ thì… xác định.
Điều duy nhất đáng mừng là chúng mò tới khi vườn thú đóng cửa. Chứ nếu trong giờ mở cửa thì chắc khách tham quan chạy mất dép, ảnh hưởng thẳng đến doanh thu.
Nhân viên hoảng hồn kéo tìm giám đốc Chúc Du để xin chỉ thị.
Chúc Du quyết đoán:
“Để xem .”
Vài phút , cô mặt ở cổng và tận mắt thấy “dàn khách quý”. Không chỉ ba con như nhân viên kể, mà còn xuất hiện thêm hai con nhím rừng gai tua tủa.
Một nhân viên đang canh gác bước , báo cáo:
“Giám đốc Chúc, báo đen đến đầu tiên, báo hoa, gấu đen, đó là nhím. xua đuổi thế nào cũng chịu .”
Anh dứt lời thì từ xa vang lên một tiếng kêu trầm vang như bò rống, nhưng uy lực hơn nhiều.
Tiếng “cộp cộp” của móng guốc mỗi lúc một gần, một con nai sừng tấm khổng lồ xuất hiện.
Con nai to hơn hẳn nai thường: dài gần hai mét, vai cao hơn một mét, lông nâu đỏ ngắn mượt, nổi bật nhất là cặp sừng hoành tráng — trục chính to thẳng, các nhánh tỏa bốn phía, trông hùng dũng mắt.
Vừa kêu “o o” chạy, nó phi thẳng tới chắn ngang lối , miệng còn lẩm bẩm gì đó kiểu “tới trễ ”.
Chúc Du khẽ cau mày nhưng vẫn dịu giọng hỏi xem chúng đến gì.
Nghe tiếng cô, cả đám sang , cùng … tám chuyện rôm rả:
“Ủa, hiểu cô gì luôn, lạ ghê.”
“ triệu tập tới đây đấy.”
“Trùng hợp nha, cũng .”
“Có tối qua thấy tín hiệu ?”
“ đúng, cũng ?”
Thế là ngay giữa cổng sở thú, mấy con thú to như tòa nhà bắt đầu… tám chuyện như đang quán cà phê.
Chúc Du thoáng ngẩn , cảm giác như lạc … quán .
Còn nhân viên xung quanh thì mờ mịt hết cỡ: viện trưởng mới kêu một tiếng y như nai, liền đó mấy con thú dữ cũng kêu loạn cả lên. Họ chẳng hiểu ý nghĩa là gì, chỉ thấy sợ toát mồ hôi hột.
Bỗng vang lên một tiếng ré ch.ói tai.
“Giám đốc Chúc mau tránh , sẽ dùng âm thanh xua chúng !” Một nhân viên hét lớn, bật loa phóng thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-312-o-lai-so-thu-lam-viec-di-nhe.html.]
Ở sở thú, đây là cách quen thuộc để đuổi động vật hoang: phát tiếng ồn chát chúa, nhiều con sẽ hoảng mà bỏ chạy.
thì khác. Đám thú chẳng những sợ, mà còn nổi quạu. Một con nhím quát to:
“Anh em, xung phong! Chúng dùng âm thanh tấn công! Đập chúng nó!”
Nó lập tức phi tông thẳng cánh cổng sắt, “rầm” một tiếng. Mọi giật b.ắ.n.
Không ngờ nó rơi xuống, mà bám khung cửa, lấy đà đạp mạnh nhảy trong.
Cả đội nhân viên c.h.ế.t lặng. Từ bao giờ “con heo gai” leo cổng?
Ngay đó, ai nấy hoảng hồn tránh xa. Nhím rừng nổi tiếng hung hăng, gai của nó mà đ.â.m trúng thì thủng lỗ to.
Con nhím “hừ hừ” khoái chí, đảo mắt khắp nơi. Nhân viên lẩn hết chỗ nấp, chỉ còn mỗi Chúc Du vẫn yên cách đó hơn hai chục mét.
Từ phòng bảo vệ, Tiền Vân thấy, lo hét cảnh báo, nhưng sợ nhím nổi điên. Trong lúc cô còn phân vân, nhím khóa mục tiêu là Chúc Du và lao thẳng tới.
Nhanh như chớp, Chúc Du giương s.ú.n.g b.ắ.n t.h.u.ố.c mê.
“Pằng!” — mũi kim cắm trúng, cô cũng lách sang một bên.
Con nhím hụt đòn, định phản công thì chân bỗng mềm nhũn, ngã oạch xuống, mắt tròn xoe Chúc Du:
“Cô… chơi lén !”
Chúc Du lạnh giọng:
“Xâm nhập trái phép lãnh thổ tư nhân là vi phạm pháp luật, ?”
Nhím kịp cãi, gào lên:
“Anh em báo thù cho !”
Rồi lăn đùng bất tỉnh.
Chúc Du nghi ngờ nó đang diễn phim kiếm hiệp nào đó — “báo thù” nọ, cứ như trả phí cho nó .
Nhân viên mà choáng, trong đầu chỉ một suy nghĩ:
Giám đốc ngầu quá trời!
Bình tĩnh, hoảng loạn, một phát hạ gục nhím điên!
ngoài cổng, tiếng gầm rú vang lên dữ dội hơn.
Đám thú rõ ràng kích động. Báo đen rít lên, lùi lấy đà phóng v.út lên cổng. So với nhím leo cửa lạch bạch, báo đen nhanh nhẹn và mắt hơn nhiều — nếu đang gây chuyện, chắc còn tán thưởng.
Nai sừng tấm vội can:
“Bình tĩnh nào bạn, đừng manh động.”
Nhím còn thì gào:
“Xông lên! Trả thù cho Nhím Nhỏ!”