Gấu đen phụ họa:
“Xông xông xông!”
Nhân viên cũng la:
“Giám đốc mau tránh!”
“Qua bên nấp!”
Chúc Du vẫn cầm s.ú.n.g mê, nét mặt bình thản, tư thế sẵn sàng bóp cò.
Báo đen lao tới, kịp dính t.h.u.ố.c thì một hòn đá từ bay đến, “bốp” thẳng đầu nó. Báo kêu một tiếng, mắt nhắm tịt, lăn cái rầm xuống bãi cỏ.
Bạch Sóc chạy tới như gió, trong tay còn cầm thêm một viên đá, nhấc tay ném, viên đá tiếp theo va cánh cổng “choang” một tiếng.
Nhân viên rợn tóc gáy, nãy bật loa khiến thú phát cuồng, tưởng chắc hỏng bét.
Ai dè, mấy con thú lập tức im bặt. Nhím đang trèo cổng cũng tuột xuống, lùi góc, lặng như tờ.
Mọi : Ủa? Chỉ là hết hăng m.á.u ?
mà… thôi, yên là mừng.
Bạch Sóc chạy tới bên Chúc Du, lo lắng cô từ đầu tới chân:
“Cô chứ?”
Thấy vết thương, mới thở phào, nhưng khi liếc sang báo đen bất tỉnh gần đó, bực , bước tới đá nhẹ m.ô.n.g nó.
Chúc Du vội ngăn:
“Đừng đá, nó là động vật quý hiếm đấy!”
Bạch Sóc:
“ , nhưng nó định c.ắ.n cô mà.”
Anh liếc sang con nhím mê man, định “xử” thêm, nhưng Chúc Du kéo tay:
“Con thì càng , gai, đụng là rách da.”
Bạch Sóc vốn định khoe rằng thứ gì thương, nhưng cảm giác ấm từ bàn tay cô khiến nuốt lời:
“Ừ.”
Chúc Du buông tay, chăm chú.
Bạch Sóc lúng túng, suýt đưa tay lên mặt nhưng nhớ bốc đá, tay dính bẩn nên kìm .
“ gì dính mặt ?” Anh hỏi.
Chúc Du:
“Sao ném viên đá xa thế?”
Theo ước lượng của cô, chỗ tới cổng bảy, tám chục mét. Sức đó… thường nổi?
“Với , chạy nhanh ?”
Từ lúc ném đá đến khi tới mặt cô, chỉ như chớp mắt.
Bạch Sóc tim khẽ thắt:
“À… cái đó… hồi ở trong núi tập thể lực, ngày nào cũng chạy bộ với ném đá chơi thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-313-o-lai-so-thu-lam-viec-di-nhe.html.]
Chúc Du khựng — ném đá… chơi?
Cô ở vùng núi chẳng trò giải trí gì, trẻ con ném sỏi, ném ngói, khi đúng là luyện từ đó.
Ánh mắt cô thoáng ấm , nhớ tới hành động của :
“Bạch Sóc, cảm ơn tới.”
Bạch Sóc chớp mắt, tránh ánh của cô:
“hông gì, nên thôi.”
Dù , mấy con khả năng là do vô tình dẫn tới.
Quả nhiên, ngoài nai sừng tấm gọi to:
“Sếp ơi, bọn em đến !”
Chúc Du: “?”
Cô sang nó đầy khó hiểu — ai là sếp nó ?
Bạch Sóc phản ứng nhanh hơn, ngoảnh quát:
“Biến mau!”
Nai sừng tấm mềm nhũn tứ chi ngã ngay tại chỗ.
Bên ngoài, con nhím tỉnh táo lập tức kêu oang oang:
" , sai , bọn sai !"
Báo hoa cũng ư ử mấy tiếng, tỏ vẻ ngoan ngoãn.
Gấu đen thì rạp xuống đất, đầu chui tọt hai chân , im thin thít.
Bạch Sóc :
"Để đuổi chúng ."
Chúc Du:
"Khoan, để chuyện."
Cô nhận mấy con giờ dường như thể giao tiếp . Mà đúng lúc vườn thú đang thiếu động vật, còn là những loài hiếm từng trong vườn. Bảo cô đuổi thì… còn lâu nhé!
Cô rón rén tiến gần cổng sắt. Bên ngoài, cả ba con vẫn im lìm, bẹp xuống, bày bộ dạng ngoan như cún con.
"Các em đến vườn thú Linh Khê gì?" Chúc Du mở lời .
Nhím định đáp ngay, nhưng cảm thấy một luồng áp lực vô hình nghẹn họng, chẳng thốt tiếng nào.
Trong đám , Nai sừng tấm là con tỉnh táo và lý trí nhất. Trước khi Bạch Sóc đến, mấy con khác định lao vườn, cũng chính nó gào lên "Bình tĩnh!"
Giờ phút , như ánh sáng chiếu rọi, Nai sừng tấm :
"Bọn em đến vườn thú tham quan!"
Quả nhiên, nó cảm thấy áp lực gì cả. Nai sừng tấm ngay là trả lời đúng ý.
Từ lúc khai trương đến giờ, vườn thú Linh Khê lúc nào cũng đông khách. Người đến xem động vật thì dễ hiểu, nhưng động vật đến… xem gì mới chứ?
Chúc Du nghiêm giọng:
" các em nhân viên sợ c.h.ế.t khiếp, thậm chí hai con còn định tấn công ."
Nai sừng tấm:
"Xin ."
Nó húc húc sừng mấy con còn , hiệu mau xin .
Cả ba lập tức ngoan ngoãn :
"Xin ."
Chúc Du:
"Xin giải quyết gì. Các em xâm nhập trái phép, nhân viên sợ hãi, chuyện đáng … tống giam!"
Bạch Sóc gật gù, thấy chuyện cho tù cũng hợp lý. Thời buổi nào mà ý thức pháp luật, một lũ mù chữ! Có điều, theo thì… chẳng nhà tù nào dành cho động vật. Hay là mở luôn một trại giam tư nhân? Chắc cũng phạm pháp , vì luật chỉ cấm giam thôi, động vật thì thấy điều khoản nào…
Bên ngoài, bốn con lập tức hoảng hồn, lắc đầu quầy quậy, ý bảo "Đừng, bọn em tù !"
Chúc Du nghiêm mặt:
"Không tù thì giấy… bãi nại."