Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 319: Thích cho người khác tiền mà chẳng cần lý do

Cập nhật lúc: 2026-02-24 01:40:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nước b.ắ.n tung tóe, ướt nhẹp bộ lông chải chuốt của Diễm Diễm.

Diễm Diễm ngẩng đầu, mắt đầy tia nguy hiểm thằng em gây chuyện.

Ban Ban giả vờ , nhúng móng xuống nước quẫy vài cái, vẻ đang… bơi vô tội.

Diễm Diễm cúi xuống tiếp tục .

“Bốp” — nước văng cao hơn, dội thẳng xuống đầu chị.

Ban Ban giờ dùng cả hai chân, đập liên tiếp lên mặt nước, mắt vẫn lơ đãng như thể “ôi, chỉ vô tình thôi”.

Diễm Diễm vốn là con hổ trầm tính, ít khi nổi giận. , khi Ban Ban mon men đến gần, định chui lên hù chị, Diễm Diễm bỗng giơ móng… ấn thẳng xuống đầu em.

Ban Ban hoảng loạn, vùng vẫy trong nước, nhưng “móng sắt” của chị nặng như cả ngàn cân, ép cứng ngoi lên nổi. Nước cào tung bọt trắng xóa.

Cuối cùng Diễm Diễm mới buông . Ban Ban ngoi lên, liền lãnh ngay một tiếng gầm rung chuyển cả núi. Ban Ban đờ , lông ướt nhẹp, trông ngốc tội.

Khách tham quan cũng tiếng gầm choáng váng:

“Không hổ danh là ‘Nữ hoàng sát phạt’ một thời, chỉ cần tiếng gầm thôi đủ đối thủ run chân.”

là từ khi Ban Ban tới, Diễm Diễm cáu nhiều hơn hẳn.”

“Ban Ban mỗi đ.á.n.h vẫn chừa.”

“Nhìn Diễm Diễm xử lý em trai là thấy liền, mấy chiến công đ.á.n.h bại hổ đực xâm nhập hồi trẻ chẳng lời đồn .”

“Chỉ cần xem hai con thôi là đủ ở vườn thú cả ngày .”

Còn Hà Tiêu thì… đau lòng cả hai: tội nghiệp Ban Ban dìm nước và gầm mặt; cũng tội nghiệp Diễm Diễm, chải chuốt xong phá. Anh ước gì hai chị em hòa thuận, nhưng là mơ thôi, tính Ban Ban vốn nghịch ngợm.

Khi nhạc báo đóng cửa vang lên, cả hai mới lên bờ. Diễm Diễm lắc mạnh , b.ắ.n nước sang Ban Ban.

Ban Ban giơ chân, định đ.ấ.m nhưng do dự vài thôi. Đợi chị , nó mới “bốp bốp” mấy cái xuống nước cho hả giận, minh họa sống động cho câu “giận cá c.h.é.m thớt”.

Khách tham quan tiếc nuối:

“Sao thời gian trôi nhanh , xem hết giờ.”

“Ước gì một ngày 48 tiếng.”

nhân viên chăm sóc Ban Ban và Diễm Diễm chắc hạnh phúc lắm.”

Hà Tiêu hết, môi cong lên nhạt. Bọn họ chỉ dám ước, còn thì dám thật.

nhân viên chăm sóc, nhưng với tư cách “bố nuôi” nhận dưỡng cả hai, vẫn thể, hướng dẫn chuyên môn, tiếp xúc gần gũi với chúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-319-thich-cho-nguoi-khac-tien-ma-chang-can-ly-do.html.]

Khi khách về hết, Hà Tiêu gõ cửa phòng nghỉ. Dư Văn thấy là , liền mở cửa:

“Hôm nay đến thăm Ban Ban và Diễm Diễm ?”

 

Hà Tiêu "", lúc đó Dư Văn đang định giúp hai con hổ lau lông, Hà Tiêu cũng xung phong, cầm luôn một chiếc khăn sạch.

Hà Tiêu vốn lui tới sở thú, Ban Ban và Diễm Diễm hề tấn công , ngược còn khá thiện. Nghĩ đến khoản phí nhận nuôi mà Hà Tiêu đóng, Dư Văn coi như… nhà tài trợ lớn, gần như là nấy.

Dư Văn giúp Diễm Diễm lau lớp lông còn ẩm, Hà Tiêu thì phụ trách Ban Ban.

Ban Ban lúc đang một bên . Hà Tiêu hỏi:

"Ban Ban còn nhớ ? Mấy hôm mới tới thăm mà."

Hôm đó Ban Ban nhiệt tình lắm, kè kè bên , dụi đầu, cọ cọ ngừng, khiến Hà Tiêu cảm thấy nó cực kỳ ưu ái.

Ban Ban khẽ phì mũi một tiếng, tỏ ý "nhớ chứ".

Quản lý sở thú từng bảo, chính nhận nuôi nó và Diễm Diễm, còn tặng cho sở thú một khoản tiền lớn. Thức ăn hàng ngày, chỗ ở ấm áp của chúng đều phần đóng góp từ khoản tiền đó.

Là một con hổ thông minh, tuy mới về sở thú lâu, Ban Ban hiểu tầm quan trọng của tiền bạc, thế nên đó mới hồ hởi tiếp đón Hà Tiêu như .

hôm nay… tâm trạng nó bực, nên chẳng thèm niềm nở.

Hà Tiêu cẩn thận tiến gần, dùng khăn khô lau đầu nó, xoa xoa vài cái, tiếp tục lau cằm, còn gãi gãi thêm vài cái nữa. Anh nghĩ đang phục vụ cực tận tâm, Ban Ban cũng im, hợp tác phản kháng.

Thế mà khi tay chạm tới tai nó, Ban Ban bỗng thò mũi gần, nhe răng, gầm một tiếng trầm thấp.

Tiếng gầm của hổ mà… đối với con là đủ khiến tai ù .

Hà Tiêu khựng , tay suýt đơ cứng. Ban Ban thấy dọa , liền hừ một tiếng đắc ý.

Dư Văn bất lực:

"Hà , Ban Ban ác ý , nó đang… đùa với đấy."

Ban Ban mới tới đây, cũng dọa Dư Văn kiểu , nhưng dọa nhiều quá thành quen, chẳng sợ nữa, nó cũng chán, bỏ luôn.

"Hôm nay Ban Ban Diễm Diễm… 'cho ăn đòn', nên đang tức trong ." Dư Văn giải thích.

Hà Tiêu Ban Ban, thử , đặt khăn lên đầu nó. Ban Ban chỉ khẽ lắc đầu, còn bộ dạng hầm hầm , đôi mắt tròn xoe thậm chí còn lộ chút ngoan ngoãn.

 

 

Loading...