Hà Tiêu:
"…Tưởng Ban Ban thích lắm cơ mà."
Ai dè coi như bao cát xả stress.
Dư Văn vội vàng trấn an:
"Có chứ! Ban Ban thích nhất đấy, nó cho ai chạm ."
Nghe , Hà Tiêu lập tức phấn chấn, tỉ mỉ lau cho Ban Ban từ đầu đến đuôi. Quả nhiên, nó dọa nữa.
Xong việc, Dư Văn đưa chúng về chuồng bên trong, khu ở của hai con hổ ở phía đối diện khu tham quan.
"Hôm nay xem Ban Ban với Diễm Diễm thế nào?" Giọng Chúc Du vang lên từ cửa. Cô tin Hà Tiêu tới sở thú, liền ghé khu hổ và bắt gặp lúc hai con rời .
Hà Tiêu đáp:
"Rất , Ban Ban trông khỏe hơn hẳn hồi đầu."
"À đúng , giám đốc Chúc, bác tặng gì cho cô thế?" Hà Tiêu tò mò, một lão cổ lỗ sĩ như Bạch Sóc thì thể tặng gì nhỉ?
Chúc Du :
"Đi theo , để trong két sắt."
Nghe đến két sắt, Hà Tiêu càng tò mò:
"Thứ quý giá lắm hả?"
Chúc Du "ừ" một tiếng.
Trong đầu Hà Tiêu lập tức hiện một loạt kịch bản: Bạch Sóc thì gì quý? Lúc mới đến nhà họ Hà, mặc rách rưới, quần áo là do bỏ tiền mua, điện thoại, máy tính, đồ dùng sinh hoạt… đều do lo hết.
Anh hiểu rõ, Bạch Sóc tiền. Một thần thú mới tỉnh dậy, rời núi, gì về kiếm tiền chứ.
"Giám đốc Chúc." Hà Tiêu ghé sát, hạ giọng hỏi, "Có là thứ… liên quan huyền học ? Ví dụ như… một cái răng, một khúc xương, một nhúm lông?"
Anh đúng kiểu xem phim huyền huyễn nhiều quá, cứ nghĩ đồ thần thú là bùa trừ tà.
Chúc Du liếc một cái đầy khó hiểu, lắc đầu:
"Không ."
Trong đầu cô còn hỏi… nhà phong tục kỳ cục gì , mấy thứ đó mà cũng đem tặng ?
Cả hai phòng việc, Chúc Du mở két sắt, Hà Tiêu dán mắt , sự tò mò dâng lên tột độ.
Cánh cửa két mở , bên trong là… một túi rác màu đen. Hà Tiêu nghĩ bụng: "Trong mà đồ quý á?"
Túi rác mở , ánh vàng ch.ói lóa bật : cúp vàng, chén ngọc, đủ loại châu báu ngọc ngà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-320-thich-cho-nguoi-khac-tien-ma-chang-can-ly-do.html.]
Hà Tiêu từng dự nhiều buổi đấu giá, nhà cũng sưu tầm, nên giá trị. Đống , bất cứ món nào đem cũng đủ vật phẩm kết thúc phiên đấu giá. Thế mà giờ chúng chất đống, vứt trong túi rác bình thường, chẳng khác nào bới từ bãi rác về.
Hà Tiêu thấy tim đau như thể thấy một tiểu thư chân chính, đáng lẽ sống trong nhung lụa, tráo đổi từ bé, sống lay lắt nơi thôn quê, mặc rách ăn kham…
Anh bước nhanh tới, cẩn thận nhấc lên một chiếc chén ngọc. Chỉ một ánh thôi khiến âm thầm thán phục. Thân chén xanh biếc, đường nét mềm mại, chất ngọc trong suốt mịn màng, sờ mát lạnh êm ái.
Một chữ thôi: Tuyệt phẩm.
Nhà từng đấu giá một cái chén ngọc kém xa cái , mà 6,98 triệu tệ.
Ngay cả nhà mỏ như cũng chẳng dám vứt chén ngọc bừa bãi thế .
Anh nhẹ nhàng đặt , túi đồ Chúc Du, ngẩn ngơ:
"Thì … Bạch Sóc… giàu thế cơ …"
Thế mà ngày nào cũng xin đồ của !
"Giám đốc Chúc, chú tặng cô mấy thứ ?" Hà Tiêu nghẹn họng.
Trời đất ơi, thấy chú tặng gì cho ? Trong mắt chú , là cái máy rút tiền chắc?
Chúc Du im lặng một lúc đáp:
" cũng , bảo sở thú thiếu tiền nên mang tặng."
Hà Tiêu . Lúc thiếu tiền, thấy ông chú giúp một xu?
Chúc Du:
" nghĩ chắc mấy thứ là của nhà các , mang về ."
Cô tuy rành đồ cổ, nhưng cũng đây là báu vật.
Hà Tiêu lắc đầu:
"Không ."
"Đây là đồ chú tặng cô, của chú , chú quyền cho ai thì cho, tặng cô thì cô cứ nhận ."
Chúc Du càng thêm khó hiểu, chẳng lẽ cả nhà thích… tùy tiện cho khác tiền của?
"Giám đốc Chúc, thực sự dám lấy về." Hà Tiêu đau khổ, "Chú tính khí thất thường, … động tay động chân. Nếu lấy đồ chú tặng cô, chắc chắn chú đ.á.n.h c.h.ế.t mất."
Chúc Du cau mày, chần chừ:
"Hà Tiêu, rõ chuyện nhà các , nhưng nên . Dù cũng là chú ruột , mới từ núi về thôi, nhưng m.á.u mủ vẫn là m.á.u mủ. Hơn nữa… Bạch Sóc ở đây tính tình , vui vẻ giúp đỡ , quan hệ hòa hợp, giờ còn nhân viên chăm sóc báo hoa và báo đen, công việc cực kỳ tận tâm, tin là đ.á.n.h khác."
Hà Tiêu: …?
Anh c.h.ế.t lặng.
Vài giây , cẩn thận hỏi:
"Giám đốc Chúc, cô đang … là Bạch Sóc hả? Là chú hả? Cô chắc chứ?"