Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 326: Bầy hươu sao đến rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:01:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe xong câu của Hà Tiêu, Bạch Sóc đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm một , nhưng ngay đó chợt phản ứng, ánh mắt mang theo chút nguy hiểm chằm chằm :

"Không cháu bảo là trùng tên ?"

Hà Tiêu lườm một cái rõ to:

"Chú cũng từng dùng tài khoản của cháu xem livestream , chẳng lẽ tài khoản X Live thể trùng ?"

Bạch Sóc: “…”

Ờ thì… thật sự là thật.

"Cháu dám lừa chú!" Bạch Sóc nghiến răng.

Hà Tiêu nghĩ bụng: Chú còn bóc trần cháu cơ mà! câu , chỉ sang Chúc Du, vẻ mặt nghiêm túc hết mức:

"Giám đốc Chúc, thật lòng với Ban Ban và Diễm Diễm."

Chúc Du:

" mà, tấm lòng của hiểu cả."

Người “tiền ở , tim ở đó”. Hà Tiêu chịu bỏ từng tiền cho hai con hổ, cô dĩ nhiên chẳng nghi ngờ gì tình cảm của .

Chỉ là… cô vẫn hiểu rõ Hà Tiêu mấy câu để gì.

"Thủ tục nhận nuôi Ban Ban vẫn đang tiến hành, chắc vài hôm nữa là xong thôi." Chúc Du bổ sung.

Con ngươi Hà Tiêu trợn to:

"Giám đốc… giám đốc, thật… thật ?"

Chúc Du gật đầu. Cô cũng mong tất nhanh ch.óng, còn chờ tiền của Hà Tiêu để mua thêm động vật. Lúc , tổng thú của Linh Khê vẫn còn ít quá.

Hà Tiêu bỗng thấy xúc động dạt dào:

"Giám đốc Chúc, cô đúng là !"

Chúc Du khó xử. Một bỏ tiền khen nhận tiền là “ ” thì… logic cô thật tiêu hóa nổi.

kiểu cách của Hà Tiêu, hình như cũng loại sẽ ăn h.i.ế.p Bạch Sóc, khiến cô chút bối rối.

Hà Tiêu:

" cứ tưởng cô phận thật của sẽ cho đến sở thú nữa cơ."

Chúc Du ngớ một giây. Thân phận thật?

Thấy vẻ mặt , cô mới hiểu : hóa đang đến… cái ID livestream của .

Cô bật :

"Sao thế ? Sở thú kinh doanh là để đón khách, vô cớ từ chối khách chứ?

Huống hồ, đây là khách siêu chịu chi như Hà Tiêu."

Chúc Du cảm thấy suy nghĩ của thật khó hiểu:

"Sao nghĩ như ?"

Hà Tiêu:

"Vì mỗi tặng quà livestream, cô chẳng nhiệt tình gì cả."

Thêm đó, fan kênh đôi khi nhắc đến chuyện cũ, khiến cứ thót tim, sợ Chúc Du việc từng cấm gặp Ban Ban và Diễm Diễm.

Chúc Du khó hiểu:

" nhiệt tình á? Mỗi đều cảm ơn riêng mà."

Hà Tiêu:

"Là hiểu lầm ."

Đến lúc , mới yên tâm. Thì giờ là lo bò trắng răng.

Nói xong chuyện , Hà Tiêu bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn, thậm chí Bạch Sóc cũng thuận mắt hơn. Nếu vô tình bóc trần cái “mã giáp” của , chắc còn sống trong nơm nớp thêm một thời gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-326-bay-huou-sao-den-roi.html.]

Đối với Chúc Du thì càng nhiệt tình hơn, câu nào cũng “Giám đốc Chúc rộng lượng”, câu nào cũng “Giám đốc Chúc bao dung”.

Tham quan xong khu nuôi hươu nai, Hà Tiêu định về. Mục tiêu hôm nay của coi như đạt đủ.

Chỉ là xe, vai ai đó vỗ một cái. Hà Tiêu giật b.ắ.n, suýt tưởng gặp cướp, còn kịp " tiền", thì phía vang lên một giọng lạnh lẽo:

"Hôm nay cháu tới Linh Khê gì?"

Âm điệu âm u rợn , y hệt kiểu cướp chuẩn diệt khẩu.

Hà Tiêu thở phào. Cướp thì , vì Bạch Sóc chắc điên đến mức đó.

"Tới thăm Diễm Diễm và Ban Ban chứ gì."

"Cháu , chú đừng kiểu xuất hiện như hồn ma , dọa c.h.ế.t ."

Bạch Sóc lờ luôn câu phàn nàn của , tiếp tục hỏi:

"Sao cháu chung với Chúc Du?"

Nhắc đến Chúc Du, Hà Tiêu nhớ tới món quà cô đưa – quà mà Bạch Sóc tặng. Lập tức, tâm trạng tụt xuống:

"Là giám đốc Chúc gọi cháu tới đó."

"Cô gọi cháu tới gì?" Bạch Sóc cảnh giác.

"Heh…" Hà Tiêu bật khẩy, "Gọi cháu tới thu hồi mấy món quà chú tặng đấy."

"Cháu lấy ?"

"Cháu !" Hà Tiêu thấy xúc phạm, cố tình , "Mấy thứ đó cháu còn chẳng thèm ngó."

Bạch Sóc im lặng.

"Chú tặng cho cháu, cháu cũng lấy." Hà Tiêu bồi thêm.

Bạch Sóc vẫn im lặng.

"Cháu đây."

Cuối cùng Bạch Sóc mới lên tiếng:

"Đợi ."

Hà Tiêu cảnh giác:

"Còn chuyện gì?"

"Cháu… thể cho chú mượn ít tiền ?"

Hà Tiêu suýt tưởng nhầm. Bạch Sóc, tặng Chúc Du đồ trị giá hơn hẳn tiền rảnh tay tiêu hỏi vay tiền ?

Chẳng lẽ mấy món đó giá trị thế nào?

Trong đầu Hà Tiêu lóe lên một “ý tưởng thiên tài”:

"Được thôi, nhưng chú lấy gì thế chấp? Có món sưu tầm nào xưa giờ ? Nể tình quan hệ của chúng , cháu… cũng ráng mà cho mượn."

 

Bạch Sóc khẽ đáp:

"Có."

Trước đây từng sưu tầm kha khá món đồ mắt, nhưng lô quý giá nhất thì chọn lọc kỹ mang tặng chủ nhiệm Chu Du. Tuy , trong tay vẫn còn ít món đáng giá.

Hà Tiêu gật đầu:

"Ồ, đưa đây xem nào."

Tối hôm đó, Hà Tiêu tận mắt thấy “hàng thế chấp” của Bạch Sóc, lập tức mắt sáng như đèn pha, trong đầu chợt hiện cảnh tượng nếu đem mấy món đấu giá thì sẽ náo loạn đến mức nào. vẫn cố nén sự phấn khích, giả vờ bộ khó chịu:

"Được , chú , cũng là vì tình nghĩa giữa hai nên cháu mới chịu cho mượn đấy, chứ ngoài mà mơ!"

 

 

Loading...