Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 329: Trên người giám đốc Chúc cũng có mùi thịt khô, thơm~ quá~ đi~

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:01:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúc Du theo , lên xe trung chuyển. Ngồi xe, cô nhận so với , Huy Sơn nhiều đổi khác. là ai cũng đang tiến bộ.

"Giám đốc Chúc…" Trác Huyên nhịn mở lời, "Ngoài đời chị còn xinh hơn cả livestream."

 

Chúc Du ngại:

"Em từng xem livestream của chị ?"

"Dạ chứ!" Trác Huyên gật đầu cái rụp, "Em bỏ sót buổi nào, đặc biệt là buổi gần đây nhất…"

Nghe , Chúc Du lập tức nhớ tới buổi phát sóng "quê độ" hôm qua. Trong lòng thầm cầu mong nhân viên Vườn thú Huy Sơn đừng đào sâu "hóng drama" tại chỗ. Thú thật là từ lúc kết thúc buổi live hôm qua, cô dám mở xem bình luận nào.

"Gấu đen, báo hoa mai với báo đen ở Linh Khê đáng yêu lắm. Giám đốc Chúc thật sự giỏi, chỉ trong thời gian ngắn đưa về nhiều loài quý hiếm như ." Trác Huyên một lèo, ánh mắt sáng rỡ, "Em thích nhất là báo đen, dáng nó quá , y như tinh linh , uyển chuyển mạnh mẽ."

Nghe cô nàng dùng cả chuỗi tính từ mỹ miều, Chúc Du nhớ đến cảnh con báo đen hôm nay đang rình mồi thì… chính cái đuôi của giật , nhảy dựng lên, mắt tròn xoe ngơ ngác. Ờ thì… chắc chẳng hợp với hình tượng "tinh linh" lắm, nhưng cô nỡ phá vỡ mộng tưởng đẽ của Trác Huyên, chỉ mỉm giữ im lặng.

" Ngoài báo đen, em còn thích 'Đoàn Đoàn' nữa. Mỗi xem livestream, em đều thấy nó lớn thêm chút." Trác Huyên đến đây thì trong đầu hiện lên hình ảnh lúc còn ở Vườn thú Huy Sơn, Đoàn Đoàn gầy gò tội nghiệp, giờ thì khác hẳn, tròn trịa khoẻ mạnh.

Với tư cách nhân viên Huy Sơn, Trác Huyên rõ nơi đây chăm sóc động vật , chẳng ai bạc đãi bao giờ. hiểu hồi ở Huy Sơn, Đoàn Đoàn ăn bao nhiêu vẫn béo lên .

"Giám đốc Chúc, Linh Khê đang bán đồ lưu niệm chim bồ câu, chị định thêm sản phẩm của các con vật khác ? Có thể bán online ạ?" Trác Huyên ngập ngừng nhưng vẫn hỏi thẳng.

Rồi cô nàng chủ động thú nhận:

"Thật em mong chờ đồ lưu niệm của Đoàn Đoàn từ lâu lắm . Bồ câu em nhờ bạn mua hộ đủ bộ, món nào cũng tinh xảo."

Nghĩ đến cảnh hình ảnh bé gấu trúc in sổ tay thành thú nhồi bông, tim cô như tan chảy. Chắc chắn cô sẽ mua! Mua hết! Để ở nhà, sáng dậy liếc một cái là cả ngày vui vẻ.

Chúc Du ngờ ở đây cũng "lôi" chuyện công việc, nhưng với những ai yêu thích Linh Khê, cô luôn chào đón. Cô giải thích:

"Hiện nhân sự ở Linh Khê vẫn còn ít, nhưng bọn chị đang thiết kế thêm sản phẩm lưu niệm của nhiều loài khác. Sẽ mắt sớm thôi."

"Vậy thể mở cửa hàng bán online chị?" Trác Huyên vội tiếp lời, "Giờ nhiều mua nổi vé cổng."

Nghe giọng cô , Chúc Du đoán ngay: chắc chính Trác Huyên cũng từng giành vé.

"Sẽ mở kênh bán online nhé." Chúc Du gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-329-tren-nguoi-giam-doc-chuc-cung-co-mui-thit-kho-thom-qua-di.html.]

"Chị nhớ chuẩn nhiều nhiều , fan của Linh Khê 'máu' mua sắm lắm đó." Trác Huyên tươi.

Thật "máu" chỉ là một phần, còn là vì… giá quá hời. Làm trong ngành nhiều năm, cô từng thấy vườn thú nào bán đồ lưu niệm chỉ 9,9 tệ.

"Được, chị sẽ chuẩn nhiều." Chúc Du mỉm .

"À… chị dự định tăng lượng vé đặt ?" Trác Huyên ngượng ngùng hỏi tiếp.

Thực tế, vé hiện tại cũng ít. Ở những vườn thú nổi tiếng, ngày thường lượng khách tầm 2.000 3.000 là . Linh Khê mở vé nhiều hơn , nhưng vẫn khó giành .

Cô nàng một tràng, so sánh luôn với Huy Sơn: dù là vườn thú lớn nhất khu vực, nhiều loài và lâu đời nhất, nhưng ngày thường khách chỉ 3.000 5.000, lễ tết mới lên đến gần 100.000. Trong khi Linh Khê mới mở ba tháng, nào quá 10.000 khách/ngày đủ sức chứa, mà vì cố tình giới hạn.

Kinh khủng hơn, Linh Khê mùa vắng khách. Vé mở bán là sạch veo. Giá vé chỉ 59,9 tệ mà thể chơi cả ngày, nhiều còn khen nơi là "thiên đường tránh nóng" giá rẻ.

"Bọn chị cũng định tăng thêm vé, nhưng cơ sở vật chất hiện kịp nâng cấp." Chúc Du đáp.

"Dạ, em hiểu. Em chỉ mặt fan thôi." Trác Huyên hạ giọng, mắt sáng lấp lánh, "À… chị cho em xin một tấm ảnh ? Bạn em hôm nay em đón chị, nó bắt em chụp hình gửi ngay."

"Được chứ." Chúc Du nghiêng về phía cô nàng, môi cong lên.

"Tách!" Một tiếng, Trác Huyên cẩn thận lưu ngay ảnh , như sợ mất.

Xe dừng toà nhà văn phòng, Trác Huyên :

"Giám đốc Phan đang đợi chị ở trong."

Chúc Du bước xuống thì cô nàng kêu khẽ:

"Khoan , chị ơi, giám đốc nhắn là đang ở khu mèo rừng đồng cỏ chờ chị."

Vậy là Chúc Du lên xe.

Lúc , Trác Huyên bỗng tỏ lo lắng. Cân nhắc một chút, cô :

"Chị ơi, lát nữa xuống xe em sẽ dẫn chị đồ bảo hộ nhé. Dạo mấy con mèo rừng ở đây khó tính."

"Ba bé mèo rừng con 10 tháng, thể sống riêng . chúng chịu rời, cực kỳ bảo vệ con. Mỗi nhân viên bế con là nó gầm gừ, xù lông với ngay."

"Cũng thể để ở chung, nhưng nó ngủ quên, suýt đè c.h.ế.t một bé. Nó còn đá đổ thức ăn của con, mấy đứa chỉ b.ú sữa. Phải mất bao lâu mới cai sữa đó chị."

Loading...