Chúc Du :
“Ba đứa con của Kim Kim ? Có thể mang chúng tới ? đoán Kim Kim vì thấy con nên mới kích động như .”
Giám đốc Phan nhỏ giọng với Chúc Du:
“Giám đốc Chúc, chúng ý định tách Kim Kim và con . Ba đứa nhỏ mười tháng, thể tự lập . Mấy ngày tách là khó khăn lắm mới thực hiện , lo nếu gặp chúng sẽ chịu xa nữa. Thực lòng gửi một chú mèo rừng con cho Linh Khê đấy.”
Chúc Du mỉm :
“Không , Kim Kim là con mèo điều mà, nó chỉ lo lắng cho con thôi.”
Theo lời cô, nhân viên mang ba đứa con của Kim Kim đến.
Ba đứa nhỏ tiếp khách suốt mấy ngày qua, chơi đùa ở nơi khác. Lần đầu xa lâu như , chúng bỡ ngỡ, phá phách, ăn uống bình thường nhưng ăn ít hơn hẳn.
Lúc ba chú mèo rừng con hiện diện mặt Chúc Du, cô khó mà rời mắt.
Mười tháng tuổi, hình gần như mèo trưởng thành, chỉ nhỏ hơn một chút. Đầu lớn, tai rộng và tròn, mắt to sáng long lanh, lông mượt như phủ một lớp ánh sáng mỏng. Chúng meo meo kêu, giọng còn ngái ngủ, dễ thương.
Ba chú kích cỡ khác , nhưng điểm chung là đều đáng yêu.
Kim Kim tiếng con liền dậy, tai dựng , gọi vọng hai tiếng, ba đứa con lập tức chạy về phía .
Nhìn cảnh tượng tình mẫu t.ử ấm áp, nhân viên chăm sóc lo lắng:
“Kim Kim cho con b.ú nữa chứ?”
Chúc Du:
“Chắc , con nó lớn mà.”
Chúng bằng một nửa chứ.
Nhân viên giải thích:
“Đấy là lý do chúng chia tách Kim Kim và con một cách nhân tạo.”
May mà Kim Kim cho b.ú mà nhảy xuống, mở nắp hộp đồ ăn đông khô, gắp ba miếng đặt mặt ba con.
Nhân viên vội can:
“Ba đứa nhỏ ăn đồ đông khô , chúng ăn thức ăn xay dễ tiêu hóa mà.”
Chưa kịp tiến gần, Kim Kim nhảy chắn ba con, phun tiếng gừ gừ uy h.i.ế.p nhân viên.
Giám đốc Phan :
“Kim Kim đừng sốt ruột, mấy con nhỏ cũng thích ăn đồ đông khô đó.”
Quả nhiên ba đứa nhỏ ăn say mê, thi thoảng phát tiếng meo ấm áp, còn tiếng “pừ pừ” rõ như tiếng xe máy nổ.
Lần đầu thử đồ đông khô, một miếng một miếng ăn nhanh. Con lớn nhất còn vươn cổ dụi sát , kêu nhỏ nhẹ xin ăn thêm. Hai đứa cũng chăm chăm, như no, khiến nhân viên ngờ ngợ, chẳng lẽ tụi nhỏ đói thật?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-335-be-meo-say-con-xinh-dep-nhat.html.]
Kim Kim gắp thêm một miếng nữa, khi tưởng nó định cho con ăn, ngờ nó tự nuốt luôn, nhai ch.óp chép.
Con lớn nhất ý định giành đồ ăn từ miệng , Kim Kim vỗ một cái, im đất, Kim Kim quát lớn như mắng đứa trẻ lời.
Mọi xem miễn phí một màn “Kim Kim trị con hỗn” khá hài hước.
Nhân viên chăm sóc trông vẻ mơ màng:
“Rõ ràng thế, Kim Kim chiều con, lớn thế vẫn cùng ngủ với chúng, thỉnh thoảng cho b.ú.”
Hôm nay vì một miếng đồ đông khô mà đ.á.n.h ầm ĩ.
Giám đốc Phan :
“Như cũng , Kim Kim buông tay, các con sẽ sớm tự lập.”
Chúc Du ba đứa mèo rừng con, trong lòng cũng nôn nao, hỏi:
“Giám đốc Phan, bên vườn gửi con nào cho Linh Khê đây?”
Giám đốc Phan đáp:
“Con lớn nhất, tên Điểm Điểm, vì nó một đốm tròn lớn đầu, quan trọng là nó to nhất, năng động, kén ăn, dễ nuôi. Chỉ là giờ Kim Kim chắc để chúng rời xa .”
Nhân viên cũng :
“Chúng tưởng mấy ngày nay vấn đề, Kim Kim quen sống một , ngờ hôm nay chuyện.”
Biết nguyên nhân Kim Kim bùng nổ hôm nay, ai cũng cho rằng chuyện chia tách Kim Kim và con còn tính toán kỹ lưỡng lâu dài.
Trác Huyên cũng thấy tiếc nuối, hiện tại Linh Khê mèo rừng, nếu một chú thì tuyệt vời. Mối quan hệ giữa Huy Sơn và Linh Khê hơn, chừng cô còn miễn phí vé tham quan.
Chúc Du định để cô xem ba đứa nhỏ thì bỗng thấy Kim Kim kẹp một đứa trong ba con cổ tiến về phía .
Đứa kẹp là đứa kích cỡ trung bình, ăn nhanh nhất trong ba đứa khi cho đồ đông khô, nhưng ăn xong yên , giờ Kim Kim cắp cổ, tuy hình cũng bằng một nửa , nhưng kéo khó chịu, hề chống cự.
Mọi ngạc nhiên, hiểu Kim Kim định gì, thậm chí quên luôn hộp đồ ăn quý giá bỏ sang một bên. Các con khi dạy dỗ cũng dám tự ý ăn vụng.
Giám đốc Phan giới thiệu:
“Con Kim Kim cắp tên là Viên Nhĩ, tai nó lớn tròn nhất, giống Kim Kim, ngoan ngoãn, khiến yên tâm. Ai cũng khi lớn lên sẽ giống hệt .”
Vừa dứt lời, Kim Kim đặt Viên Nhĩ xuống bên chân Chúc Du.
Kim Kim buông miệng, Viên Nhĩ rơi xuống đất, mở đôi mắt ướt đẫm bối rối.
Nó dậy, lắc lắc bộ lông phủ bụi, kêu “meo” một tiếng, giọng yếu ớt dễ thương vô cùng.
Kim Kim dùng đầu đẩy Viên Nhĩ sát gần Chúc Du:
“Meo meo.”
“Đứa , nhất, tặng chị đấy.”