Động vật đa phần đều giữ lời, cô quyết định nhân lúc xong công việc, bảo vệ kỹ càng dùng dụng cụ đòn bẩy mở viên đá, tốn chút công sức, cuối cùng cũng đẩy tảng đá kẹt cổ mèo rừng .
Mèo rừng thoát liền “ào” một tiếng đầu c.ắ.n cô, may mà cô chuẩn , tránh cú c.ắ.n hụt.
Cô nhạo: “Đồ l.ừ.a đ.ả.o xa.”
Mèo rừng trợn mắt cô.
Bỗng cô nhận mảng đen mặt mèo rừng mất một phần, màu đen loang lổ loang sang cả lông, trông buồn phết.
Chúc Du xuống tay mới thấy mu bàn tay dính đầy vết đen xám từ .
Cô thoáng suy nghĩ, lôi găng tay sạch, một tay nhanh như chớp đưa lên mặt mèo rừng, nắm c.h.ặ.t miệng nó , năm ngón khép c.h.ặ.t ngăn chặn cú c.ắ.n, khiến nó thể há miệng nữa.
Mèo rừng vùng vẫy dữ dội, nhưng bốn chân và thể nó đều kẹt trong hang, còn cách nào tấn công khác.
Chúc Du dịu dàng: “Mặt em bẩn quá, để chị lau cho, kẻo phủ một lớp bụi.”
Tay còn bắt đầu lau mặt cho mèo rừng, chút kinh nghiệm vuốt ve như chơi với mèo nhà.
Lúc đầu mèo rừng vẫn vùng vẫy, vài vuốt ve qua thì dần im bặt, ngửa mặt cho cô thao tác thoải mái.
Một lúc lau xong, Chúc Du mới thấy diện mạo thật sự của mèo rừng.
Nó hề chút nào! Bộ lông nâu, ria mép dài, họa tiết rõ nét, đậm chất mèo rừng điển hình, còn khá xinh nữa chứ.
Chúc Du nhẹ nhàng chạm tay lên má nó, mèo rừng liền mặt , kiểu như cô gái trẻ ngượng ngùng khi ai đó trêu ghẹo .
Chị khẽ ho khan: “Giờ mặt sạch , chị sẽ buông miệng em , đừng c.ắ.n nữa nhé. Chị còn tiếp tục cứu em đây. Hiểu thì nháy mắt một cái.”
Mèo rừng liếc mắt, đôi mắt trong veo tôn lên vẻ thể phủ nhận.
Chúc Du thả tay .
Mèo rừng “áo u” một tiếng lao c.ắ.n cô, nhưng cô chuẩn sẵn, cúi né xa, nó c.ắ.n trúng.
Cô mỉm tinh quái: “Em nghĩ chị còn tin lời hứa ? Em đúng là chuyên gia l.ừ.a đ.ả.o.”
“Đồ mèo rừng l.ừ.a đ.ả.o thì chịu hình phạt.”
Cô nhanh tay một tay giữ c.h.ặ.t miệng mèo rừng, tay thì thoăn thoắt sờ soạng đầu, má và cổ nó.
Đầu nó thương, cổ chỉ rụng vài mảng lông, chảy m.á.u, tổng thể vẫn khá .
Mèo rừng nổi giận, từ lúc vùng vẫy quyết liệt, dần còn sức, cuối cùng trở nên mềm nhũn, còn kháng cự, yên như cục bông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-341-khong-con-nao-co-the-tu-choi-tinh-yeu-cuong-che.html.]
Chúc Du thoả mãn với “liều t.h.u.ố.c vuốt ve”, nhẹ nhàng vỗ đầu nó, thầm nghĩ đúng là động vật thường thể cưỡng tình yêu bắt buộc .
Cũng may thế, đầu mèo rừng khi mềm bên cạnh, còn dáng vẻ hung hăng kiêu ngạo ban đầu. Cô tranh thủ lúc nhanh ch.óng dịch đá , đến khi phần lớn cơ thể mèo rừng hiện mắt cô, cô mới hiểu vì nó thể tự thoát.
Chân mèo rừng kẹt trong khe hẹp giữa cọc gỗ và đá, thanh gỗ chạy ngang suốt hang, thể dễ dàng thoát .
Thân nó còn mấy dây leo bí ẩn quấn c.h.ặ.t, giống như dây thừng buộc lấy , rụng vài mảng lông, m.á.u loang lông tạo thành những đám nhỏ.
Chúc Du nhẹ chạm nó, mèo rừng ngoáy đầu mặt đất, hé răng.
Cô lấy kéo cắt đứt mấy dây leo, trong lúc đó chạm vết thương, nó chỉ cử động nhẹ, đó ngoan hẳn, còn c.ắ.n vùng vẫy.
Chỉ mấy thanh gỗ khó xử lý, cô lấy cưa cắt đôi chúng.
Sau nửa tiếng vất vả, cuối cùng mèo rừng giải cứu. Cô nó, thấy nó nhắm mắt, nhẹ giọng hỏi: “Ngủ ?”
Mèo rừng bỗng mở mắt: “Chưa!”
Mặt nó xước lem luốc, trông bẩn kỳ quái, vết đen vết trắng xen kẽ như bàn tay nghệ thuật nào sắp đặt. Cô cũng phần nào hiểu nguyên nhân tạo nên “diện mạo xí” ban đầu của nó.
“Chị mang em về vườn thú ? Vết thương cần băng bó và chữa trị.”
Mèo rừng: “…”
Chúc Du lịch sự hỏi: “Được , em mèo nhỏ?”
Nó im lặng.
Cô thành thật: “Vết thương của em khá nghiêm trọng.” Thật cô quá chút.
“Nếu băng bó sẽ rụng lông nhiều hơn, giờ em rụng , lâu dài còn thể lây lan nữa.” Theo lý mà thì chuyện đó, lông nó sẽ mọc .
“Thế nên em với chị nhé, ?”
Mèo rừng ngước đầu cô, nhẹ nhàng : “Lúc nãy chị sờ em phép ?”
Chúc Du nghiêm chỉnh đáp: “Chị sờ, mà là kiểm tra sức khỏe em.”
Mèo rừng: “Sao thể như lúc nãy ?”
Cô hiểu ý, vội bế nó lên, mỉm : “Bé ngoan, chúng về thôi.”
Cô chắc con vật nào từ chối “tình yêu cưỡng chế” của cô!