Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 352: Bán sạch veo luôn rồi!

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:38:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhiều nhân viên lo lắng nếu chỉ bán vài chục vài trăm bộ thì đúng là mặt.

 

quyết định tối đặt mua một bộ ủng hộ vườn !”

 

“Cộng với một bộ.”

 

“Làm bố nuôi của Ban Ban và Diễm Diễm đây, đầu tiên hai đứa quà lưu niệm, bố mua ba bộ, đó Weibo sẽ tặng một bộ, góp tí nhiệt cho vườn.”

 

“@Dư Văn (bố nuôi Diễm Diễm và Ban Ban) [like][like][like].”

 

[ mua hai bộ, Linh Khê động vật vườn sập tiệm, đây là công việc thích nhất từ đến nay.]

[Chắc đến nỗi sập … vườn khách đông mỗi ngày mà (sợ run cầm cập).]

[Khách đông thật, nhưng vé vườn rẻ lắm, mấy vườn khác một vé trăm bạc trở lên, mà vườn thú cũng tốn kém nhiều lắm.]

[Đừng nữa, sợ , đổi việc , ròng, thích nhất là cho gấu trúc ăn mà.]

Tin cứ thế truyền nhanh như cháy rừng, nhiều nhân viên cũng khoe sẽ mua ủng hộ, đồng lòng bảo vệ vườn.

Bạch Sóc lúc tin đang cho hai con nhím ăn, mấy món rau củ quả ngũ cốc trộn đều đổ máng. Anh việc cũng khá chăm chỉ.

Hai con nhím nép sát góc, run bần bật, chen chúc , chạm là cảm nhận sự sợ hãi.

Anh đổ thức ăn xong ngẩng đầu: “Sao đó gì, lẹ ăn .”

Hai con nhím run run, chầm chậm tiến từng chút một, tỏ cực kỳ ngoan ngoãn khác hẳn dáng vẻ hỗn láo khi mới tới vườn.

Bạch Sóc nhíu mày: “Mấy đứa ý gì hả? Muốn đói c.h.ế.t để phạt ?”

Một con nhím lập tức quỳ xuống: “Không , đại nhân! đói, cần ăn!”

Con cũng theo : “Đại nhân minh xét, cũng đói.”

Bạch Sóc: “Người ăn hết , chỉ mấy đứa ăn, đứa nào đặc biệt ?”

Hai con nhím hét lên chạy tới, máng ăn, ngay mắt Bạch Sóc mà ăn.

Thức ăn ở Linh Khê động vật vườn ngon, đủ thứ món, nếu Bạch Sóc, hai con nhím chắc ăn no phè phỡn.

vấn đề là chúng dám để Bạch Sóc cho ăn, càng dám ăn mặt .

Ăn trong tâm trạng sợ run rẩy, như học sinh thăm họ hàng tình cờ gặp thầy chủ nhiệm chung bàn, ăn chẳng ngon, nhai như cỏ khô, chỉ chui xuống cái lỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-352-ban-sach-veo-luon-roi.html.]

Đang ăn lo lắng, bỗng giọng Bạch Sóc vang lên: “Quà lưu niệm mới... gấu trúc, hổ... chẳng con nào?”

Hai con nhím cảm nhận ánh mắt Bạch Sóc liền dồn về phía , chân tay run lập cập.

Anh cầm điện thoại, ánh mắt đầy chán nản: “Thế thì bảo chọn.”

Hai con nhím hiểu gì về quà lưu niệm, cũng dám hé răng.

Bạch Sóc: “Chẳng bán ? Làm chuyện đó.”

Anh lẩm bẩm: “ mua hết thì xong.”

Bạch Sóc nghĩ thật, giờ tiền, hai vạn bộ cũng chẳng thành vấn đề, hai trăm nghìn bộ cũng .

Tắt điện thoại, hai con nhím, nhớ đến mấy tấm hình đồng nghiệp đăng trong nhóm, càng xem càng tức.

“Sao các ít yêu thế? Quà lưu niệm cũng .”

Hai con nhím hiểu quà lưu niệm là gì, chỉ im thin thít.

“Có lẽ mấy đứa việc chăm chỉ, tiếng tăm gì. Tạo một tiết mục biểu diễn, hôm nay tan ca , sẽ kiểm tra.”

Nói xong Bạch Sóc thẳng, để hai con nhím , biểu diễn tiết mục? Cần gì tiết mục biểu diễn?

Tụi nó nghĩ chỉ cần ngầu đủ, cho khách xem là oách .

Giờ Bạch Sóc bảo, hai con nhím dám , mặt mày u sầu : đây? Học thôi.

Ra khỏi chuồng nhím, Bạch Sóc đến chuồng gấu đen, báo hoa mai, báo đen... Lần quà lưu niệm gồm 12 con vật, mà đàn vật nuôi của con nào trong danh sách, Bạch Sóc thể tin .

Anh vốn ít việc nhưng việc giỏi, nuôi động vật trong vườn, nuôi bầy phế vật, chịu nổi.

Lần lượt đến từng khu vườn, huấn luyện động vật, bảo chúng thời thế khác , việc chăm chỉ, sáng tạo, giữ chân khách, tạo kinh tế mới.

Lần mà vẫn quà lưu niệm thì... hừm hừm.

Bạch Sóc rời khỏi khu vườn trong ánh mắt lo lắng của mấy con vật.

định dừng , cảnh cáo động vật cũ là một phần, phần khác thấy mấy con đó quá vô tài, “thùng gỗ mục khó chạm,” quyết định tìm động vật mới.

Ra khỏi khu vườn, Bạch Sóc hỏi Hà Tiêu vay hai triệu, tiền gửi Hà Tiêu giữ, vì Hà Tiêu quản lý tài chính giỏi, ngân hàng tư nhân và dịch vụ ủy thác riêng, phân bổ tài sản hợp lý giúp bảo và sinh lời.

Bạch Sóc cũng yên tâm sợ Hà Tiêu lấy tiền , rõ ràng dám thế.

Hà Tiêu tiền thì hỏi: “Chú cần nhiều tiền để gì?”

Hà Tiêu thấy Bạch Sóc tiết kiệm, dù núi vàng núi bạc cũng chẳng bao giờ tiêu hoang, tháng lương 6 triệu mà vẫn để dành 3 triệu, suốt đời hề thói quen xài sang.

Vậy nên Bạch Sóc hỏi vay hai triệu cũng ngỡ ngàng, dù khoản đó với tài sản hiện tại của như muối bỏ biển.

Bạch Sóc: “Chú mua postcard.”

 

 

Loading...