Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 361: Một con gà lôi xinh đẹp xuất hiện

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:53:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Sóc liếc thằng cháu một cái: “Cháu gì mà .”

Hà Tiêu: ?

 

Từ khi Bạch Sóc ở vườn thú, thấy chú vẻ mập mờ khó hiểu hơn, mà tận tâm vì vườn thú, chỉ tự mua quà tặng may mắn mà còn bỏ tiền nước ngoài mua thú về đa dạng loài.

 

Lần Bạch Sóc nước ngoài chính là để mua một động vật, vì trong nước kiểm soát nghiêm ngặt, chỉ những tổ chức như vườn thú, trung tâm cứu trợ động vật, viện nghiên cứu phép nhập khẩu hợp pháp. Bạch Sóc chỉ là nhân viên vườn thú, quyền nhập khẩu, dù tiền cũng chẳng , nên đành tìm cách riêng.

 

Hà Tiêu bóng Bạch Sóc mà suy nghĩ thông, chẳng hiểu cần thiết tốn công tốn sức, thậm chí tốn tiền như chỉ vì một chỗ .

 

Bạch Sóc xin nghỉ phép, Chúc Du tạm thời nhận chăm sóc vài con thú quản lý.

Đó là mấy con thú từng tụ tập cửa vườn thú chuẩn “đánh chiếm,” tính tình hung dữ khó bảo, nhưng sự quản lý của Bạch Sóc, chúng lâu xảy chuyện gì, thậm chí ngày càng nhiệt tình với công việc, thu hút ít khách tham quan.

 

Sáng sớm, giờ vườn thú mở cửa, Chúc Du tay xách thức ăn đến khu vực nuôi thú, bước chuồng nhím thì hai con nhím chạy đến chào đón cô nồng nhiệt.

Lúc đầu, khi hai con nhím rên rỉ chạy đến, cô còn đề phòng, liệu chúng Bạch Sóc hôm nay “bắt nạt” cô ?

Cô cũng dạng dễ bắt nạt, sẽ đến đây tay , nếu hai con nhím định tấn công, cô cho chúng “ăn” sức mạnh công nghệ ngay.

 

hai con nhím chạy tới, im, lưng đầy gai thẳng tắp sát , mắt long lanh trong veo cực kỳ ngoan ngoãn, còn phát tiếng kêu thiện.

Chúc Du thấy chút kỳ ảo nhưng vẫn mở lời: “Chào buổi sáng nhé.”

“Chào chào chào!”

“Giám đốc Chúc chào buổi sáng!”

 

Hai con nhím phấn khích đến gần như nhảy lên.

Chúc Du bê xô thức ăn đến bên máng, đổ thức ăn , cần gọi chúng cũng lao tới ăn nhanh, ngoan ngoãn đến mức khiến cô cảm thấy lạ lùng.

một lúc, kiểm tra kỹ chuồng nhím, xác nhận gì khác lạ chuẩn rời thì phía tiếng nhím gọi: “Giám đốc Chúc, chị định ?”

“Giám đốc đừng , ở chơi với tụi em chút nữa .”

 

Chúc Du: “À, ….”

Lúc đó cô bỗng thấy hai con nhím giống như hai đứa trẻ thiếu tình thương bỏ ở quê hương .

Ăn xong, hai con nhím vẫn lưu luyến xa bằng ánh mắt đầy thương.

“Giám đốc thật , mong Bạch Sóc đừng , chỉ giám đốc chăm sóc tụi em là .”

“Giám đốc thơm quá, mùi hương dễ chịu, ôi, cảm động quá, lâu em mới ăn ngon như .”

“Giám đốc rời , nhớ chị lắm …”

 

Hai con nhím các thú trong vườn kể về sự dịu dàng, bụng của giám đốc Chúc, ở bên cô như hạnh phúc, mà tụi nó thì chẳng cơ hội ở riêng với cô.

Bạch Sóc khó tính, cảnh cáo mấy con nhím, khiến tụi nó lúc nào cũng sống trong sợ hãi.

Bạch Sóc , tụi nhím mới trải nghiệm sự yêu chiều mà các thú khác kể.

Hóa ăn ngon “công nhân” trong vườn thú Linh Khê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-361-mot-con-ga-loi-xinh-dep-xuat-hien.html.]

 

Chúc Du vẫn thấy kỳ lạ, thái độ của hai con nhím đổi quá rõ rệt, cảm giác kỳ quặc càng đậm hơn khi cô thăm báo hoa, báo đen và gấu đen.

Ba con thú đó thấy cô như đứa trẻ ở làng lâu ngày mới gặp , cực kỳ nồng nhiệt, mật, tiếng gọi trìu mến khiến đá tan băng giá.

Lúc đó cô thoáng nghĩ, chẳng lẽ đây Bạch Sóc đối xử với tụi nó?

cô nhanh ch.óng phủ nhận suy nghĩ , Bạch Sóc đối xử tệ với thú nuôi của ? Nhìn mấy con , kể từ khi đến vườn thú Linh Khê, chúng khỏe mạnh, cơ bắp rõ ràng, tinh thần cũng hơn nhiều.

 

Nếu mấy con vật suy nghĩ của Chúc Du, chắc chắn chúng sẽ mách rằng: đó là kết quả của quá trình rèn luyện khổ cực đấy! Ban ngày chúng tích cực “kinh doanh” thu hút khách, còn tan ca thì mấy con khác nghỉ thoải mái, riêng tụi nó dành thời gian tập thể d.ụ.c thể thao.

 

Bạch Sóc bảo rằng dù giờ tụi nó “cơm bưng nước rót” – tức là “cái ghế sắt” , nhưng bản chất vẫn là động vật, nên cái bản năng động vật thể đ.á.n.h mất . Phải giữ phong độ thể lực thật cao, thể vì biên chế mà lơ là buông lỏng.

 

Động vật mà dám lời Bạch Sóc ? Thế nên trong khi mấy con khác nghỉ ngơi vui chơi thoải mái thì tụi nó vẫn lặng lẽ rèn luyện trong khu vực vườn thú. Nghe qua mà đau lòng, mà rơi nước mắt luôn !

 

Chúc Du cho gấu đen ăn xong thì nhân viên hớt hải chạy tới:

“Giám đốc, con động vật mới tới cổng vườn thú ạ!”

 

Khu vực gấu đen xa cổng lắm, thế, Chúc Du lập tức dậy , trong lòng chút dự cảm chẳng lành. Chẳng lẽ con thú lớn nào đó tới gây chiến ?

 

Kể cũng lạ, từ hồi con báo hoa đến đây, liên tục thêm mấy con thú lớn, đa phần là động vật ăn thịt, còn hai con lợn rừng nữa. Tất cả đều vườn thú Linh Khê thu nhận. Thời điểm đó còn Bạch Sóc ở đó, xử lý mấy con đó khá nhanh gọn, nhưng giờ Bạch Sóc xin phép nghỉ...

 

Chúc Du dừng bước, :

“Đợi chút, lấy s.ú.n.g gây mê.”

 

Nhân viên vội :

“À, chắc cần , con gà đó Tiểu Điền bắt .”

 

“Gà á?”

 

Nhân viên gãi đầu bối rối:

“À, em quên với chị, đó là gà rừng hoang đấy, lắm luôn, đuôi dài và màu sắc rực rỡ lắm, em từng thấy con gà nào như bao giờ.”

 

Chúc Du thế trong lòng thấy nghi ngờ, gà thế chắc hẳn là loài động vật bảo vệ đặc biệt .

 

Nhân viên giải thích tiếp:

“Sáng ca là bọn em thấy nó cổng, định bay trong, sợ nó giật nên mới bắt . con gà tính tình hiền, liên tục kêu, còn vung cánh đập đập cả đuôi nữa.”

 

Chúc Du vội bước nhanh, lo sợ con gà bảo vệ sẽ hiểu lầm hoặc hoảng sợ vì hiểu tiếng .

 

 

Loading...