Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 372: Khuôn mặt đầy lông viết rõ hai chữ “tủi thân”

Cập nhật lúc: 2026-02-24 03:13:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ điều khi đêm khuya, bé hổ trắng chân giường bỗng mở mắt, dậy nhẹ nhàng nhảy xuống đất, bước phát tiếng động mềm mại.

Nó tới cửa, bốn chân đặt lên cửa, lên, nghịch nghịch ổ khóa, biểu cảm cứng đầu, rõ ràng là quyết tâm ngoài.

 

hôm nay Chúc Du chủ động khóa trái cửa, dù nó thì cũng mở , dần dần nó tức tối, móng vuốt lóe vẽ vẽ ổ khóa, thỉnh thoảng phát tiếng kêu ch.ói tai.

 

Lúc , bất chợt từ phía vang lên một tiếng thở dài nhẹ nhàng, khiến bé hổ trắng đang “điều cấm kỵ” cứng đờ .

Tiếng bước chân dần dần tiến gần, bé hổ trắng đảo mắt liên hồi, như đang tìm khe hở để chui ngoài, tiếc là căn phòng chẳng một khe nào.

 

Chúc Du nhấc nó lên, thương tiếc phang một cái m.ô.n.g, giọng “ác quỷ” quát:

"Hôm nay ngủ với chị, đừng hòng ngoài."

 

Bé hổ trắng trong tay cô buồn bã hẳn .

Cô đặt nó xuống cạnh gối, đè nó xuống, một tay giữ c.h.ặ.t móng vuốt:

"Ngủ ngay!"

 

Bé hổ trắng hiếm khi chịu chung sống hòa bình thế với cô, nhưng nghĩ nghĩ , cũng đành nhắm mắt chịu trận, quyết định sáng mai chờ cô vụt ngoài tiếp.

 

Ấy mà sáng hôm , cả và hổ đều tiếng chim hót vang ngân nga đ.á.n.h thức. Tiếng chim trong trẻo, lên xuống nhịp nhàng như bài nhạc báo thức hồi cô còn học, dù nghiệp mấy năm, vẫn thấy lòng xao xuyến.

 

Chúc Du mở mắt, phát hiện một tay vẫn đặt lên bé hổ trắng, lòng bàn tay ấm áp đặt bụng nó, cảm nhận nhịp thở đều đều.

Hóa tối qua “đánh vật” quá đà nên hôm nay ngủ nướng quên cả trời đất.

 

Cô xuống giường, kéo rèm cửa, mở cửa sổ, ngay lập tức một chú chim trắng đậu khung cửa bay lòng cô:

"Chíu chíu chíu!"

 

"Chào buổi sáng, chim nhỏ!" Chúc Du mỉm gọi.

 

Chim trắng cũng vui vẻ, xòe cánh bay nhà, vẻ như cánh theo ý , rơi thẳng xuống đất, như một cục bông trắng suýt ngã nhào, mới bừng tỉnh vỗ cánh bay lên, đậu vai cô, ngoái đầu quanh tìm kiếm thứ gì đó.

 

Chẳng ngờ phút , ánh mắt bỗng chạm trán với đôi mắt tròn xanh thẳm của bé hổ trắng.

 

"Áo!" Tiếng gầm gừ thấp vang lên, bé hổ trắng mới tỉnh ngủ phóng thẳng về phía Chúc Du, chim nhỏ vội bay ngoài né tránh, bé hổ trắng đ.â.m sầm thanh chắn, nhưng vẫn chịu thua, móng vuốt vươn ngoài, chộp lia lịa ngừng.

 

Chim trắng lơ lửng giữa trung, vỗ cánh lia lịa, nghiêng đầu thắc mắc:

"Chíu?"

 

Bé hổ trắng phát tiếng gầm thét đầy uy lực:

"Hừ!"

 

Lúc nào nó cũng kêu "áo ồ, ồ ồ" nhẹ nhàng như đang nũng nịu, nhưng giờ âm vực bật cao đến mức khiến phần sợ hãi.

Chim trắng thoáng hụt , rớt xuống một đoạn vỗ cánh bay lên.

 

Chúc Du bộ cảnh tượng, xoa tai một cái, nhanh ch.óng ôm lấy bé hổ trắng giận dữ, nhẹ nhàng quở:

"Bảo bối đừng phá phách nữa, đây là thú mới của vườn đấy, xem em chim nhỏ sợ hết hồn kìa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-372-khuon-mat-day-long-viet-ro-hai-chu-tui-than.html.]

 

Bé hổ trắng vùng vẫy, kêu "áo ồ ồ ồ" liên tục, chim trắng ngoài cửa đảo mắt lia lịa, ngoáy đầu khắp nơi, chỉ là thèm cô, hệt như kẻ tội.

lúc Chúc Du chỉ chú ý bé hổ trắng, để ý chim nhỏ gì khác thường, vẫn vuốt đầu nó dỗ dành:

"Sau là đồng nghiệp , bảo bối lúc ngoài chơi cũng thiện với các bạn khác mà, sống ở đây lâu , giờ trưởng thành và hiểu chuyện hơn chứ."

 

Bé hổ trắng vẫn vùng vẫy, mắt dán c.h.ặ.t chim trắng ngoài cửa, ánh mắt sắc như d.a.o cứ nhắm nó mà cắm.

Chúc Du bế nó xa, nhẹ nhàng với chim nhỏ:

"Chim nhỏ đừng sợ, chị dạy cho nó , nó hại em ."

 

Chim trắng nghiêng đầu, vẻ đang suy nghĩ.

Nó cúi xuống mổ mổ lông, ngẩng đầu lên, khuôn mặt bông xù như đang tỏ ấm ức.

Chim nhỏ nhẹ nhàng "chíu" một tiếng, dũng cảm bay trong, quả nhiên bé hổ trắng gầm gừ, nó bay vòng quanh Chúc Du vài vòng, "chíu chíu chíu" như đang hòa với bé hổ trắng, dễ thương đến mức ai cũng khen ngoan ngoãn.

 

Ấy thế mà bé hổ trắng nóng m.á.u, bật nhảy lên, nhanh như cắt, khiến chim nhỏ kịp phản ứng móng vuốt vẹt rụng một vài chiếc lông.

Những chiếc lông trắng bay lơ lửng trong khí, chim nhỏ giật , ngay lập tức phát tiếng kêu sắc bén, lao về phía bé hổ trắng, dường như dùng đ.á.n.h trả.

 

"Đừng đ.á.n.h nữa!" Chúc Du hét to.

 

Chim nhỏ chợt tỉnh, vỗ cánh bay lên cao, một vòng bay xa, đậu cửa sổ ngoái cô một cái, ánh mắt buồn bã, nhẹ nhàng "chíu" một tiếng bay .

 

Bé hổ trắng theo hướng chim bay, kêu to một tiếng, đầu cô, đôi mắt tròn xanh sáng lấp lánh như đang mong chờ lời khen.

những gì nó nhận là ngón tay cô cong gõ nhẹ đầu:

"Bảo bối hôm nay thật quá đáng, thể chim nhỏ sợ bay mất thế ? Nó chỉ bụng gọi chị dậy thôi, em... đền ơn đáp nghĩa kiểu gì thế hả?"

 

chỉ chỉ lên đầu nó.

Bé hổ trắng trợn mắt tin nổi, "áo ồ ồ" gào thét, cố gắng giải thích.

 

Chúc Du:

"Chim nhỏ lắm đấy, dù em cho rụng lông vẫn c.ắ.n , gặp nó cư xử nhé?"

 

Bé hổ trắng đáp một tiếng "áo —".

 

Bên ngoài cửa, một chú bông trắng đang đậu cây cạnh đó, ẩn những chiếc lá xanh xòe, hí hửng chăm chú lắng cuộc hội thoại trong phòng, đặc biệt là lúc tiếng bé hổ trắng, vẻ vui sướng hiện rõ mặt, chỉ đến khi căn phòng yên ắng thì nó vỗ cánh nhẹ nhàng chuồn .

 

Cùng lúc đó, tại cổng vườn thú, Bạch Sóc đưa thẻ nhân viên của lên quẹt đầu ở cửa.

"Đinh!" Tiếng chuông vang lên, cửa mở, bước .

 

xin nghỉ mười ngày, nhưng chỉ mất tám ngày xong việc, nhanh nhất thể trở về. Còn mấy con thú mua vẫn đang đường vận chuyển, dự kiến tan ca hôm nay sẽ về tới nơi.

Nhìn thấy nhiều thú mới như thế, chắc chắn Chúc Du sẽ vui lắm.

 

Môi Bạch Sóc khẽ cong lên.

Chỉ tiếc mới bước vài bước, cảm nhận một luồng khí đặc biệt, sắc mặt biến đổi, vội vã về một phía.

 

 

Loading...