“Bạch Châm, Bạch Châm, em đang ở thế?”
Chúc Du bước khu chuồng của Bạch Châm, nhưng chẳng thấy bóng dáng con chồn . Cô tìm gọi lớn.
“Gọi cái gì mà gọi?”
Bạch Châm ngáp một cái, từ giường bò .
Nó rũ lớp bụi bộ lông của , ngẩng đầu Chúc Du từ cách hai mét, ánh mắt vẫn che giấu sự đề phòng.
Là một con chồn thù dai, Bạch Châm đương nhiên dễ gì quên những chuyện qua.
Chúc Du dịu dàng : “Chị đến xem lông của em mọc chút nào .”
Câu như đ.â.m trúng điểm yếu của Bạch Châm, chồn nhỏ nổi giận, gầm gừ: “Cô đến đây để nhạo đúng ?!”
Nói nó chạy , dùng cả bốn chân bám c.h.ặ.t lấy cây, thoăn thoắt trèo lên ngọn cao nhất. Từ cao xuống, ánh mắt chồn lạnh như băng.
Do rụng lông, Bạch Châm ít khi ngoài. Phía bên khu chuồng là sân chơi ngoài trời với nhiều cây lớn, mô phỏng môi trường sống tự nhiên, nhưng nó chỉ thích ở trong nhà.
Lo nó sẽ trầm cảm, La Tân cho chuyển đến một bộ khung trèo leo khổng lồ, đây một con vật nào đó trong Linh Khê dùng qua.
Dù đồ cũ, nhiều chỗ móng cào xước, thậm chí đoạn lông vải tuột, nhưng Bạch Châm chẳng bận tâm. Từ khi bộ khung chuyển đến, nó thường xuyên trèo lên đó chơi.
Nhìn dáng vẻ kén chọn , ai mà nghĩ đây là một loài động vật quý hiếm cần bảo vệ? Sự đơn giản khiến nhân viên ở vườn thú Linh Khê càng thương nó hơn, ngày nào cũng hết lòng chăm sóc và cho ăn.
Nhờ , dù béo lên nhưng bộ lông của Bạch Châm ngày càng bóng mượt. Chính vì thế, những chỗ rụng lông càng dễ nhận , khiến nó càng thêm buồn bực.
Giờ đây, Bạch Châm cau , đôi mắt đen láy trừng lên: “Sao mà mọc nhanh chứ!”
Chúc Du ngẩng đầu lên, : “Em xuống đây để chị xem thử. Nếu cần, chị sẽ kê thêm t.h.u.ố.c mới, lông sẽ mọc nhanh hơn.”
Bạch Châm chần chừ: “Cô lừa đấy chứ?”
Chúc Du mỉm ngây thơ: “Sao chị lừa em ?”
Chồn Bạch Châm đột nhiên run lên. Nhớ đến lời cảnh báo của chồn xám chân to, Bạch Châm thầm nhủ: “Phải cẩn thận! Giám đốc Chúc giỏi lừa , thể để mắc bẫy!”
Nó nghiêng đầu, Chúc Du từ cao. Thấy cô chỉ đó thiện, Bạch Châm do dự. Móng vuốt khẽ cào cào lên cây, vẻ sốt ruột hiện rõ.
Cuối cùng, khao khát mọc lông chiến thắng. Bạch Châm trèo xuống, chậm rãi tới bên cạnh Chúc Du.
Chúc Du chỉ tay về phía giường. Bạch Châm ngoan ngoãn trèo lên xuống.
Cô tiến gần, kiểm tra phần đầu hói của nó. chạm tay lớp da, cơ thể Bạch Châm lập tức rung lên, móng khẽ co giật.
“Sao ? Có đau ?” Chúc Du hỏi.
Bạch Châm đầu , thèm cô, cũng trả lời.
Cô chạm nhẹ lên đầu , hỏi tiếp: “Thế thì đau ?”
“Không! Mau sờ !” Giọng nó đầy gắt gỏng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-39-giam-doc-chuc-co-phai-co-co-he-thong-gi-do-khong.html.]
Chúc Du chỉ nghĩ: "Tính khí gì mà khó chiều thế !" nhớ tới lời Lạc Tĩnh từng kể, cô chẳng nỡ nghĩ thêm.
Tay cô nhẹ nhàng xoa xuống, Bạch Châm run rẩy từng hồi.
Trong lòng, nó hổ tức giận. Sao thể quên lời chồn xám chân to căn dặn cơ chứ? Là một trưởng bối dày dạn kinh nghiệm, ông từng dặn dò kỹ càng, dạy nó bao kỹ năng sinh tồn và cách tự lập.
giờ, chỉ cần Chúc Du chạm , cơ thể Bạch Châm liền mềm nhũn, thích đến mức thể kiềm chế, run rẩy mãi thôi.
Cái thể chí khí !
Bạch Châm giận dữ!
Chúc Du những suy nghĩ mơ màng trong đầu chồn Bạch Châm, cô cứ tưởng là nó cảm thấy đau, nên càng nhẹ tay, nghĩ rằng sẽ nhanh ch.óng đưa chồn Bạch Châm đến bệnh viện thú y để kiểm tra kỹ càng.
Ban đầu cô kiểm tra qua, xác nhận chồn Bạch Châm vấn đề gì nghiêm trọng, nhưng phản ứng lúc của nó khiến cô chắc chắn, dù gì cô cũng chỉ kỹ năng thú y cấp thấp.
càng nhẹ nhàng, chồn Bạch Châm càng run rẩy mạnh hơn, cuối cùng cái đuôi của nó nhịn mà vẫy một cái.
Chúc Du chuyển hướng sự chú ý của nó, bèn dịu dàng hỏi: "Bạch Châm, em và đại ca của em quan hệ ?"
Mỗi nhắc đến đại ca của , chồn Bạch Châm đều ngẩng cao đầu, tự hào mặt, Chúc Du nghĩ chắc chắn nó yêu quý đại ca .
Chồn Bạch Châm đáp: "Đương nhiên , đại ca sẽ bảo vệ , ai hại , đại ca chỉ cần vung một móng vuốt là bọn họ dám nữa, hừ!"
mà, đó mấy tiêm cho đại ca, đại ca ngất xỉu, còn đá một cú. Dù nó gọi thế nào, đại ca cũng tỉnh dậy, nó lo lắng và buồn bã, móng vuốt cứ cào cái l.ồ.ng, đến nỗi móng tay nứt .
Sau đó… chồn Bạch Châm cũng ngất .
Khi nó tỉnh , ở một nơi khác, thấy đại ca , chỉ thấy những bạn khác.
Những lời chồn Bạch Châm tất nhiên cho Chúc Du , trong lòng nó, đại ca là tuyệt vời nhất.
Vóc dáng khổng lồ, oai phong lẫm liệt, bất bại.
Quả nhiên, khi nhắc đến đại ca, của chồn Bạch Châm còn run rẩy nữa, giọng đầy kiêu hãnh.
Chúc Du kiểm tra cơ thể của chồn Bạch Châm, hỏi: "Đại ca của em là hổ ?"
Chồn Bạch Châm lập tức nhảy lên, lùi hai bước, cảnh giác cô: "Cô ?"
Dù ở miệng mấy ở Cục Lâm Nghiệp, chồn Bạch Châm đều rằng hổ quý hiếm, ai ai cũng .
Đại ca bảo vệ nó, nó cũng bảo vệ đại ca, thể để khác tin tức về đại ca.
Chúc Du: "Là đồng nghiệp ở Cục Lâm Nghiệp cho chị ."
Chồn Bạch Châm nghiến răng: "Cô chắc chắn từ miệng tin tức về đại ca! Rồi bắt đại ca của đúng ?"
Chúc Du: "Không , chị chỉ trò chuyện với em thôi."
Chúc Du vẫy tay với chồn Bạch Châm: "Lại đây, để chị kiểm tra thêm một chút, xem còn chỗ nào thoải mái ? Em ăn thịt xông khói , xong kiểm tra chị sẽ cho em ăn nhé?"