Miêu Hiểu Du mà thấy ngỡ ngàng, tự hỏi đây thật là cuộc chiến chỉ giả vờ để thu hút khách?
Dù là dân cơ bắp mà tới cũng khó thể giữ khỉ mà trầy xước thế .
Bầy cáo cáo lập tức reo vui khi thấy "đầu sỏ" tóm, nhân viên giũ giũ tay như dằn mặt, khiến cáo cáo vẻ hoa cả mắt.
"Biết ? Xin !" Giọng nhân viên vang lên nhỏ nhỏ, rõ lắm.
khách rõ phản ứng của cáo cáo, bất ngờ phát hai tiếng kêu đáng thương.
Nhân viên thả cáo cáo xuống, nó ngoan ngoãn kêu động.
Một con cáo cáo khác bước dẫn chú cáo đến một góc, chú cáo mặt cây, bên cạnh cáo cáo khác canh chừng, trông như "điểm mặt phê bình" .
Cảnh nhỏ kết thúc, nhân viên :
"Giờ là thời gian cho cáo cáo tự do hoạt động."
Bầy cáo cáo tản mỗi con mỗi việc, con nhảy nhót cây và cành cây, Miêu Hiểu Du đầu chứng kiến cảnh "Tarzan leo cây, đu dây" y hệt phim ảnh, cô tưởng cảnh chỉ trong hiệu ứng điện ảnh.
Một vài con chơi đùa ồn ào, vài con theo chân nhân viên, khom xin ăn, nhân viên chỉ cần thả đồ ăn, chúng nhảy dựng lên, như mấy chú cún nhỏ, ngoạm lấy thức ăn ngấu nghiến.
Nhân viên dẫn chú cáo gần hàng rào.
Vị trí Miêu Hiểu Du đủ gần để thấy rõ, cô – một vốn chẳng mặn mà với động vật – bỗng cảm thấy chú cáo dễ thương vô cùng, còn dùng chân vỗ nhẹ hàng rào, miệng phát tiếng nhỏ như đang chào khách.
Cô cảm thấy ngỡ ngàng, tự hỏi:
"Chẳng lẽ là dạng động vật yêu quý? Lần đầu đến vườn thú Linh Khê cáo cáo thương mến ?"
chẳng mấy chốc, cô thấy chú cáo cáo ngay mặt bước tới, vẫy tay chào một vị khách khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-391-chi-can-den-linh-khe-co-se-gap-duoc-tat-ca-nhung-ai-va-nhung-gi-minh-yeu-thich.html.]
"Ừ thì... hóa cũng chẳng gì đặc biệt nhỉ."
trong lòng cô chẳng hề buồn bã, ngược còn thấy chú cáo thật lịch sự và điều.
Nhân viên nuôi dưỡng theo chú cáo, mỉm nhẹ nhàng, Miêu Hiểu Du liếc thấy gương mặt xinh nổi bật của cô , lòng nhịn mà dán mắt : "Chị ơi, cho em chụp hình ?"
Câu hỏi của cô ngập ngừng, e ngại sợ phiền công việc của cô nhân viên.
Thế nhưng cô nhân viên nhanh ch.óng gật đầu: "Được thôi."
Còn ngoắc tay tạo hình trái tim, Miêu Hiểu Du cũng nhanh tay ghép nửa còn bấm máy.
Cô thấy bảng tên n.g.ự.c cô nhân viên ghi "Chúc Bối", thấy lạ là hai nhân viên cô chụp chung đều họ Chúc.
Sau khi chụp xong ở điểm đầu tiên, Miêu Hiểu Du đến khu khác. Lần , cô chỉ hứng thú với nhân viên mà còn bắt đầu chú ý đến động vật nữa.
Cô nhớ sở thú là lúc còn học tiểu học, lúc đó động vật trong sở thường yên một chỗ trong khu nhỏ vài chục mét vuông, chúng ì , nhân viên thì hiếm khi xuất hiện.
Cô thích kiểu đó nên đó mấy khi đến nữa, chẳng ngờ thời đại đổi nhanh đến thế, sở thú cũng khác biệt một trời một vực.
Khu cáo cáo núi nước, cây cối, bãi cỏ rộng mênh m.ô.n.g, diện tích nghìn mét vuông, tính sơ qua mỗi chú cáo cáo riêng cả trăm mét vuông, sướng hơn bao công ăn lương !
Động vật trong đó cũng khoẻ mạnh, tinh thần phấn chấn, chạy nhảy tung tăng vui chơi với .
Miêu Hiểu Du nghĩ, nếu sở thú nào cũng như , cô sẽ còn tranh thủ tham quan thêm nhiều nơi khác.
Khi đến khu thứ hai, cô bảng chỉ dẫn mà cứ thế bước . Qua bức tường kính trong suốt, cô thấy một đàn sinh vật màu nâu sẫm, nối đuôi như rắn dài ngoằn ngoèo, cứ lúc ẩn lúc hiện, di chuyển nhấp nhô trong khu vực.
"Cái là chuột ? Sở thú mà còn nuôi chuột ?" Có khách tỏ vẻ khó hiểu.
"Nhìn ghê quá, ghét nhất là chuột."
"Hay là sở thú hết động vật nên đem chuột thế? thà còn hơn, cứu với!"
Miêu Hiểu Du lặng lẽ quan sát một lúc, những lời đó, thấy "đoàn rắn" nối đuôi bên trong di chuyển chậm , cuộn tròn ở góc khuất trông như buồn bã.
Cô nhịn lên tiếng: "Đó chuột , đó là chuột chũi."
"Gì cơ? Chuột chũi?" ngơ ngác hỏi.
Cô giải thích: "Chuột chũi là loài khác với chuột thường, nó ăn côn trùng, kiểm soát sâu hại đồng ruộng, thích đào đất, cải tạo đất, còn giá trị nghiên cứu virus cao."
Mọi , vẻ mặt phần hoang mang.
Cô tiếp lời: "Mấy bạn xem [Thám t.ử Mèo Đen] ? Có tập một con chuột tai tấn công kho thóc, đổ tội cho chuột chũi, chuột chũi báo cảnh sát bắt cóc, cuối cùng thám t.ử mèo đen cứu thoát."