Mấy ngày nay Bạch Sóc yên lặng hẳn, như chuyện gì xảy , nhưng cố ý tránh mặt cô, như nhớ lời cô dặn: cho cô một tuần suy nghĩ, gì cả.
Anh thật lòng lo lắng sẽ phiền cô, nên thực hiện " gì" , chỉ thỉnh thoảng kiềm lén gửi hoa cho cô, nhưng bao giờ xuất hiện mắt cô. Nếu bé hổ trắng "phát hiện", lẽ cô còn chẳng chuyện .
Gần đây cô nhiều nhân viên mới quý mến, với thể trạng khả năng kết nối động vật như thì thật dễ hiểu. Động vật trong vườn cứ quanh quẩn bên cô, khi biến thành vẫn giữ thói quen đó, thậm chí còn "quấn" hơn nữa.
Lúc cô bắt đầu nghi ngờ phận , cho đến khi hệ thống khẳng định, cô mới tự tin đáp tình cảm của Bạch Sóc.
Nếu câu trả lời từ hệ thống, lẽ cô cũng sẽ đồng ý với Bạch Sóc, bởi cuộc đời con ngắn ngủi, cô lưỡng lự do dự.
Bạch Sóc việc ở nhóm động vật v.ú, lúc là giờ nghỉ trưa, cô đến mà thấy Bạch Sóc .
Nhân viên trong vườn đồng loạt chào hỏi:
"Chào giám đốc Chúc, chúc cô trưa vui nhé!"
La Tân chủ động : "Hôm nay Đoàn Đoàn ăn nhiều trúc, bảo cũng chịu, giám đốc Chúc xem nó ?"
La Tân vốn quan tâm đến Đoàn Đoàn, thấy Chúc Du là luôn công khai về phía chú gấu trúc con.
"Giám đốc, hôm nay Bạch Châm cũng kêu suốt, dậy về khu nhà, chắc nó nhớ cô lắm."
"Giám đốc, gia đình sóc đang tập chương trình mới, cô đến cổ vũ một chút ? Chúng thấy cô nhất định sẽ vui."
Mấy nhân viên tranh , ai cũng yêu thương động vật chăm sóc, chẳng khác gì nuôi con cái.
Chúc Du đáp: "Mai sẽ thăm, còn các thấy Bạch Sóc ?"
"Bạch Sóc, sáng nay vẫn còn ở đây đấy, chắc đang trong vườn, thằng nhỏ chăm chỉ lắm."
" , con trai miền núi mà, tầm thường , việc hăng say."
Chúc Du gật đầu, chào .
"Mấy nghĩ giám đốc tìm Bạch Sóc gì nhỉ, trông vẻ sốt ruột lắm."
Mọi thì thầm, càng càng ngạc nhiên, cuối cùng La Tân hét lên:
"Không thể nào, gì chuyện giám đốc Chúc yêu Bạch Sóc chứ!"
Đinh Duy khuyên: "Cậu La đừng quá kích động, giám đốc giỏi, ai mà chẳng thích, là thủ khoa, chăm sóc động vật giỏi, mà Bạch Sóc cũng trai, chăm chỉ, là mà."
"Không ..." La Tân phản bác:
" chỉ thấy thể tin thôi, giám đốc chuyên tâm việc, thể yêu đương!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-397-neu-anh-muon-nghe-tuong-lai-em-co-the-noi-nhieu-lan-nua.html.]
" thấy tận mắt đó, hôm sáng sớm giám đốc Chúc mang bữa sáng cho Bạch Sóc." Một đồng nghiệp kể.
", dạo Bạch Sóc cùng giám đốc Chúc, chắc là hẹn hò ."
"Nói gì nữa, hôm nay giám đốc Chúc còn cầm hoa đến tìm Bạch Sóc, yêu thì là gì."
La Tân mà ch.óng mặt, đồng nghiệp thì bàn tán: "Bạch Sóc may mắn thật, giám đốc Chúc để mắt đến."
"Ừ, con trai miền núi nghèo mà, giám đốc Chúc là giám đốc của một vườn thú lớn."
"Giám đốc Chúc , tìm hiểu , lương vườn thú nhà cũng thuộc hàng cao."
"Bạch Sóc đúng là vận may!"
...
Lúc , Chúc Du vẫn đang tìm Bạch Sóc, trong khu vực chăm sóc thì thấy , chỉ thấy động vật thì "kêu ca" đủ điều:
"Giám đốc đến !"
"Chị giám đốc, Bạch Sóc dạo việc thiếu nghiêm túc, hôm nay cho em ăn suýt nhầm, may mà em nhắc kịp."
"Chị giám đốc, việc cẩn thận thế nên trừ lương, em đề nghị chăm sóc."
"Em đề nghị xử phạt Bạch Sóc, phạt thật nặng!"
"Giám đốc, giám đốc, chị ?"
"Chị giám đốc ?"
Chúc Du một vòng, giả vờ lời động vật càu nhàu, thẳng thừng rời , tiếng động vật kêu rên theo .
Ra ngoài cô mới thấy phần ngớ ngẩn, bởi vì xác định rõ phận từ hệ thống, lo lắng đều tan biến, cô nóng lòng tìm Bạch Sóc. giờ thời cổ đại, chỉ thể nhờ truyền tin bằng , cô thể gọi điện cho hẹn chỗ gặp mặt.
Nghĩ , cô liền đặt bàn ở một nhà hàng qua mạng, chuẩn cùng Bạch Sóc ăn. Dường như họ từng ăn riêng cùng , cô cũng đối xử hơn với một chút.
Anh còn cho cô đứa con hổ của , tính tình ngây thơ, nếu với thì nó cũng , ngốc một chút.
Vừa mới đặt xong bàn, tai cô bỗng thấy giọng quen thuộc từ phía xa:
"Ăn , ăn nhanh , lợn rừng mà kén ăn."
Lợn rừng phát tiếng "hừ hừ" như , ở rừng nó ăn cỏ non mọc tự nhiên, uống sương mai tinh khiết, giờ tới vườn thú thì hi vọng nâng cấp, ăn thịt mới xứng đáng!