Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 4: Nhân viên Vườn thú Huy Sơn tìm đến!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 08:08:42
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúc Du lấy điện thoại , thấy bé gấu trúc .

 

Chúc Du an ủi:

 

“Không , em ăn , chị sẽ chụp cho em một bức.”

 

Chú gấu trúc ngừng ăn, l.i.ế.m móng vuốt lau mặt, đó ôm cây tre và ăn từng miếng nhỏ một cách vô cùng duyên dáng.

 

Chúc Du: Sao thể đáng yêu thế ?

 

Nhóc mới nhỏ mà thể đổi mặt như chong ch.óng. , ăn kiểu gì cũng đáng yêu hết.

 

Chụp xong video, chú gấu trúc kêu hai tiếng:

 

“Chị ơi, em vẫn ăn.”

 

Chúc Du vỗ nhẹ đầu nó:

 

“Không thể ăn thêm nữa , ăn nhiều sẽ đau bụng đấy.”

 

Chú gấu trúc ngoan ngoãn gật đầu, cọ cọ Chúc Du, kêu mấy tiếng:

 

“Chị ơi, em ngủ cùng chị.”

 

Chúc Du thể từ chối ?

 

Chú gấu trúc cuộn tròn bên cạnh cô, ngửi ngửi cô một chút, yên tĩnh ngủ .

 

Chúc Du nhẹ nhàng vỗ lưng nó, khe khẽ hát ru.

 

Khi thấy chú gấu trúc ngủ say, Chúc Du rón rén xuống giường, mở cửa định ngoài trồng những hạt tre xanh mà hệ thống gửi đến.

 

Không ngờ mở cửa thấy mấy canh ngoài.

 

Ngay lập tức, các nhân viên phần lúng túng, cuối cùng một lên tiếng hỏi:

 

“Giám đốc, lúc nãy chị ôm là gấu trúc ?”

 

Chúc Du gật đầu:

 

.”

 

Ngay lập tức, cả nhóm nhân viên xôn xao:

 

“Vườn thú của chúng gấu trúc thật !”

 

“Lúc nãy khi Chúc Du ôm về, thấy một chút, quả thật gấu trúc dễ thương!”

 

“Không ngờ núi của vườn thú chúng gấu trúc, lên đó xem thử xem thể nhặt .”

 

Chúc Du liền nhắc nhở:

 

“Sau núi nguy hiểm lắm, bảo vệ thì đừng .”

 

Cô là vì hệ thống hỗ trợ, cộng với việc hệ thống thúc giục thu thập động vật gấp rút, nên mới dám .

 

Các nhân viên gật đầu, một vẻ do dự:

 

mà giám đốc... con gấu trúc đó hình như là của Vườn thú Huy Sơn đấy.”

 

Chúc Du ngẩn :

 

“Nó là của vườn thú đó ?”

 

Nhân viên đưa cho Chúc Du xem những thông tin mạng.

 

Chúc Du lật xem một lượt, sắc mặt đột ngột trở nên nghiêm túc:

 

hiểu .”

 

Nhìn bốn nhân viên mặt, Chúc Du trấn an:

 

“Các bạn đừng lo, sẽ xử lý thỏa.”

 

“À đúng , lương tháng của các bạn giờ thể phát , tối nay sẽ ngân hàng thủ tục, ngày mai sẽ chuyển tài khoản của các bạn.”

 

Các nhân viên lập tức reo lên trong vui mừng, thì thầm:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-4-nhan-vien-vuon-thu-huy-son-tim-den.html.]

“Cảm ơn giám đốc!”

 

Chúc Du cảm thấy trong lòng thật chua xót, thật tội nghiệp cho những công nhân, vốn dĩ đáng thiếu lương, bây giờ phát cho họ mà họ còn vui mừng cảm ơn.

 

Thật là... Aizz.

 

Vườn thú Linh Khê khu gấu trúc, giờ Chúc Du đưa gấu trúc về thì quyết định xây dựng một khu riêng.

 

Vì vườn thú Linh Khê ít động vật, ngay cả nhân viên và Chúc Du cộng cũng chỉ năm .

 

Trong vườn thú chỉ đầy năm mươi con vật, mà chủng loại còn ít đến đáng thương, là mấy loài phổ biến, khiến lượng khách ngày càng ít.

 

Chúc Du quyết định xây khu gấu trúc ở góc tây nam của vườn thú, vì ít động vật nên khu vực thể chia thành một gian khá rộng.

 

Hạt giống tre xanh cô trồng ở một góc nhỏ của khu gấu trúc tương lai.

 

Sau khi trồng xong, Chúc Du về ký túc xá. Vừa mở cửa thì thấy gấu trúc giường, tiếng động, nó vội vàng .

 

“Ừm ừm!”

 

“Chị về , em sợ lắm!”

 

Chúc Du vội vàng ôm gấu trúc lòng:

 

“Đừng sợ, chị về đây.”

 

Chú gấu trúc dùng móng vuốt ôm lấy cánh tay cô, kêu rên ư ư, chẳng ý gì, chỉ là nũng nịu.

 

Chúc Du một câu hỏi hỏi, cô xoa đầu nó và hỏi:

 

“Cục cưng, đây em sống ở Vườn thú Huy Sơn ?”

 

Chú gấu trúc cô ngơ ngác, hiểu.

 

Chắc là nó tên vườn thú, Chúc Du hỏi:

 

“Trước đây ai chăm sóc em, cho em ở trong nhà ?”

 

Chú gấu trúc nắm lấy áo của cô:

 

“Em ở nhà chị.”

 

Nó nhớ rõ, khi Chúc Du sẽ đưa nó về nhà, thì nó nhớ ngay, giờ thì ăn những cây tre tươi ngon nhất, ngủ chiếc giường lớn nhất!

 

Chúc Du suy nghĩ một lúc chuyển cách hỏi:

 

“Vậy em chạy từ ?”

 

Chú gấu trúc ngay lập tức kêu lên, giận dỗi:

 

“Không thích nơi đó!”

 

Nó tố cáo:

 

“Bị đói, còn cho các con gấu trúc khác ăn hết tre của em.”

 

“Có một hôm, khi tỉnh dậy thấy nhiều xung quanh, họ gọi, họ la, em sợ.”

 

“Họ nhốt em , chẳng ai để ý đến em.”

 

“Còn đ.á.n.h nữa.”

 

Chú gấu trúc chỉ cánh tay , :

 

“Chỗ nè, họ đ.á.n.h em!”

 

Nghe những lời của gấu trúc, Chúc Du cảm thấy lòng như vỡ vụn, thể tin rằng vườn thú đối xử tệ bạc với một con gấu trúc như thế.

 

Cô ôm lấy chú gấu trúc nhỏ và dịu dàng :

 

“Chị sẽ đối với em, dù chị nhiều tiền, thể cho em ở nhà , nhưng chị chắc chắn sẽ chăm sóc em thật .”

 

Chú gấu trúc: Ừm ừm.

 

Trong khi Chúc Du và gấu trúc đang thắm thiết trò chuyện, bỗng dưng tiếng gõ cửa.

 

Âm thanh của các nhân viên truyền , vẻ hoảng hốt:

 

“Giám đốc, của Vườn thú Huy Sơn đến !”

Loading...