La Tân: [Là , từ nay đừng nghĩ đến việc đưa Đoàn Đoàn về Huy Sơn nữa, tôn trọng ý của gấu trúc và bảo vệ sức khỏe của chúng.]
[Nếu còn những lời phá hoại tình đoàn kết giữa hai vườn thú, sẽ tạm thời tắt thông báo nhóm.]
Mọi trong nhóm: ??????
Cậu là ai?
Cách đây lâu, chính sẽ cố gắng đưa Đoàn Đoàn trở Huy Sơn ?
La Tân vui vẻ tắt điện thoại, lúc còn tâm trí để quan tâm đến các đồng nghiệp cũ. Anh Đoàn Đoàn đang ngọn cây, kìm chia sẻ với nó những cảm xúc trong lòng.
Ngày ở Huy Sơn, khi thấy giáo sư Tần mắng giám đốc Phan và xung quanh cúi đầu dám gì, ai ngờ hôm nay thể vị trí khách quý của giáo sư Tần, và một ngày ca hát vui mừng.
“Đoàn Đoàn, Đoàn Đoàn,” thấy bạn tâm giao , La Tân đành tìm gấu trúc để trò chuyện.
tiếc là Đoàn Đoàn thèm để ý, vẫn cành cây, thổi gió và xa xăm.
“Đoàn Đoàn, kể em chuyện hôm nay và giám đốc Chúc đến bệnh viện động vật nhé, giám đốc Chúc thật sự nể phục quá...”
Lúc mới từ Huy Sơn đến Linh Khê, La Tân luôn cảm thấy Linh Khê nơi , nhưng vì chăm sóc Đoàn Đoàn, chút do dự ở .
Giờ thì tin Linh Khê là một nơi tiềm năng lớn, và sẽ ở đây với Đoàn Đoàn, sẽ trở thành nhân viên kỳ cựu.
Có công thần sáng lập !
Kể từ khi về những chuyện xảy tại bệnh viện Phong Nam, La Tân thể ngừng miệng, hết chuyện đến chuyện khác, thậm chí còn động tác tay chân minh họa cho .
Mặc dù ai xem, nhưng cực kỳ hào hứng, cuối cùng kết luận: “Đoàn Đoàn, từ giờ chúng sẽ ở đây nhé.”
“Ừm.”
La Tân ngây một lúc, ngẩng đầu con gấu trúc nhỏ.
Đoàn Đoàn vỗ nhẹ lên cây, phát tiếng: “Ừm.”
La Tân lập tức òa , ôm lấy cây kêu lên: “Đoàn Đoàn, cuối cùng em cũng chuyện với !”
“Đoàn Đoàn, em nhận chứ? Anh cho em ăn mấy ngày mà.”
“Đoàn Đoàn, em thêm một từ nữa , một từ thôi ? Xin em đó, Đoàn Đoàn!”
Đoàn Đoàn La Tân, gương mặt lông lá của nó hiện lên vài phần khó chịu, nhưng vì La Tân khen chị gái nó, khiến nó vui vui, nó vẫn quyết định cho một cơ hội.
“Ừm.”
La Tân ôm lấy cây, cảm động đến mức thể diễn tả nổi: “Đoàn Đoàn, đời còn gì tiếc nuối nữa.”
Trước đây, chuẩn tâm lý sống cả đời với Đoàn Đoàn như bạn “ gần xa”, chỉ nghĩ là một chiếc máy robot lập trình sẵn, cho ăn, dọn vệ sinh. Thỉnh thoảng Đoàn Đoàn sẽ nhân từ từ chối sự vuốt ve của , nhưng hầu như chẳng bao giờ chủ động.
Không ngờ hôm nay Đoàn Đoàn chủ động chuyện với !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-44-con-chon-bach-cham-co-dien-tich-lanh-tho-lon-nhat-trong-gia-dinh.html.]
Anh Đoàn Đoàn thực sự là một con gấu trúc mềm lòng, chỉ cần kiên trì thì cuối cùng cũng sẽ cảm động, và chẳng bao lâu , Đoàn Đoàn chủ động chuyện với .
Có lẽ Đoàn Đoàn sẽ thiết với như với giám đốc Chúc, nghĩ đến tương lai , La Tân khỏi mỉm hạnh phúc.
Giây phút , La Tân cảm thấy rằng Linh Khê chính là thiên đường, và dành cả đời ở nơi .
Sau khi trở về vườn thú, Chúc Du giải quyết một công việc, chuyển một khoản tiền, và đó giao bộ việc sửa chữa vườn thú cho Hầu Thành, chủ yếu là việc lắp đặt camera giám sát ở các khu vực.
Hóa , những chiếc camera cũ và nhiều nơi còn hoạt động đúng nữa. Trong mười ngày tới, vườn thú sẽ khai trương, mà hệ thống giám sát là quan trọng để bảo vệ sự an của du khách.
Chúc Du lúc hào phóng, vì cô đang nắm trong tay tiền năm mươi vạn từ hệ thống, cộng thêm mười vạn tiền chi phí để an cư cho chồn Bạch Châm.
Mười vạn đương nhiên sẽ dùng hết cho chồn Bạch Châm, Chúc Du lên mạng tìm hiểu về thiết kế khu vườn dành cho chồn, chuẩn cho chồn Bạch Châm tự lựa chọn, tôn trọng ý kiến của từng chú chồn.
Khi cô đến khu vực nuôi dưỡng, chồn Bạch Châm đang nghỉ cây, thấy tiếng cô, thấy bóng dáng cô, lập tức nó đưa móng vuốt , cào cào cây, đôi mắt đen láy rời khỏi cô.
Chúc Du nghĩ thầm, quả đúng như nhân viên , mỗi thấy cô, chồn Bạch Châm đều cào móng vuốt.
“Bạch Châm,” Chúc Du tỏ thiện, “Em xuống đây xem , chọn một bản thiết kế, đây sẽ là nơi em ở trong tương lai.”
Chồn Bạch Châm phản ứng, vẫn tiếp tục cào móng cây.
“Bạch Châm,” Chúc Du mỉm , “Em cả đời chỉ ở đây, chơi với cái đồ chơi cũ kỹ chứ?”
Cuối cùng, chồn Bạch Châm mới lên tiếng: “Lừa đảo! sẽ tin chị nữa !”
Chúc Du thầm nghĩ, chồn Bạch Châm như thể đây nó bao giờ tin cô .
Chúc Du nhẹ nhàng, “Bạch Châm, chị là vì cho em đấy, hôm nay chị dẫn em khám bệnh, chữa chỗ hói em, còn bỏ nhiều tiền nữa đấy.”
“Lừa đảo.”
Chúc Du chuẩn sẵn, lấy giấy chứng nhận kiểm tra của bác sĩ, lắc lắc mặt chồn Bạch Châm: “Em xem, đây là kết quả kiểm tra của bác sĩ.”
Chồn Bạch Châm nheo mắt nhưng cách quá xa, chữ quá nhỏ, rõ.
Chúc Du tiếp tục : “Xuống đây , chị còn chuẩn sửa sang nhà mới cho em nữa.”
Chồn Bạch Châm do dự, Chúc Du, từ từ bò xuống cây, nhưng vì quá chú ý đến cô, móng vuốt của nó bất cẩn vung lên đúng, bắt cây, cơ thể lập tức rơi xuống.
“Cộc—” Chồn Bạch Châm vô thức kêu lên một tiếng.
Bốn cái móng vuốt lập tức cử động nhanh ch.óng, bám lấy cây, mới kịp định cơ thể đang lắc lư.
Sau đó, nó ngẩng đầu, Chúc Du, ánh mắt sắc lạnh như d.a.o.
Chúc Du chớp mắt, vẻ mặt lo lắng: “Bạch Châm, em chứ?”
Chồn Bạch Châm thèm đáp , tập trung trèo xuống cây, cuối cùng cũng vấp ngã thêm nào.