Thay vì đến ngay phòng y tế, Chu Triệu xe và bộ đồng phục bác sĩ thú y cũ. Dù rời nghề gần hai mươi năm, may mà bộ đồ rộng, vẫn mặc .
Khi chuẩn đến Linh Khê, ông mang theo một món đồ đặc biệt: chiếc áo cũ mà Diễm Diễm từng mặc hồi nhỏ. Ông hy vọng, Diễm Diễm vẫn nhớ điều gì đó.
Đến cửa phòng y tế, thấy tiếng bên trong. Chúc Du dường như đang cho Diễm Diễm ăn, giọng dịu dàng:
“Ăn ngoan nào, bảo bối ngoan của chị.”
Chu Triệu thoáng cảm thấy chua xót. Hồi nhỏ ông chăm Diễm Diễm, đến cả từ “bảo bối” cũng từng gọi.
“Cộc cộc cộc.” Ông gõ cửa.
Chúc Du mở cửa, trông thấy cũng ngạc nhiên, hỏi:
“Ngài Chu, ông xem Diễm Diễm nữa ?”
Chúc Du sớm nhận từ khi đến vườn thú, Chu Triệu chăm chú quan sát thứ. Đặc biệt khi gặp Diễm Diễm, ánh mắt ông rời khỏi nó một giây.
Nghe đây ông việc ở trung tâm cứu hộ hổ, hẳn là yêu quý và quan tâm loài . Bởi , dù những khác rời , ông vẫn ở thêm chút nữa với Diễm Diễm, điều cô thể hiểu.
Chu Triệu gật đầu:
“Có thể cho ?”
Ông Diễm Diễm thích con gần, nên cũng lo hành động của thể nó khó chịu.
Chúc Du liếc Diễm Diễm, phát hiện con hổ đang Chu Triệu chớp mắt. Đôi mắt tròn màu hổ phách trong veo, ánh lên vẻ tò mò, chút khó chịu cáu gắt nào.
Cô nghĩ: “Có khi nào Diễm Diễm nhận Chu Triệu mới tới ? Sao giờ trông nó bình tĩnh thế ?”
Cô :
“Ông .”
Khi Chu Triệu bước , Chúc Du mới để ý ông hẳn một bộ đồ khác. Bộ đồ trông giống kiểu quần áo vô trùng mà La Tân mặc, còn in cả logo trung tâm cứu hộ hổ.
Chu Triệu trong góc, tiến gần mà chỉ lặng lẽ quan sát Diễm Diễm. Khoảng cách xa, cũng chẳng gần.
Chúc Du nhận thấy thỉnh thoảng đưa tay chỉnh kính, bèn hỏi:
“Ông gần chút để rõ hơn ?”
Chu Triệu ngập ngừng:
“Liệu Diễm Diễm nổi giận ?”
Trước đó, chỉ cần nhóm của họ nhích gần một chút, Diễm Diễm nhe nanh, bộc lộ rõ vẻ “đừng hòng động ”.
“Không, nó giận.”
Thực tế, Chúc Du cũng thấy kỳ lạ. Từ khi về vườn thú, Diễm Diễm luôn tỏ thái độ bài xích bất kỳ ai ngoài cô. Mọi việc liên quan đến nó, cô đều tự tay .
giờ, Chu Triệu phòng, hai và một con hổ cùng chung một gian mà lấy một chút căng thẳng. Trái , Diễm Diễm cứ Chu Triệu, như thể đang tò mò về ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-66-diem-diem-van-con-nho-ong-day.html.]
Nghe lời Chúc Du, Chu Triệu cẩn thận tiến gần. Lần , ông thể rõ từng sợi lông mi dài của Diễm Diễm.
Chúc Du đặt tay lên gáy con hổ, nhẹ nhàng xoa dịu.
Nhìn hành động của cô, Chu Triệu bỗng thấy chạnh lòng. Một con hổ hoang trưởng thành, ai dám dùng tay chạm như thế chứ?
Ông Diễm Diễm, giọng khẽ run:
“Diễm Diễm, mày còn nhớ tao ?”
Chừng năm trôi qua, ông từng quên chú hổ con ngày nào.
Diễm Diễm khẽ gầm gừ một tiếng trầm.
Chúc Du ngừng tay, ngẩng lên con hổ, sang Chu Triệu. Cô dè dặt hỏi:
“Ông Chu, ông thử chạm Diễm Diễm ?”
Chu Triệu sửng sốt:
“Gì cơ? ... chạm thật ? Nó giận chứ?”
Ông lúng túng:
“Giờ nó đang thương. Nếu cảm xúc kích động, nhỡ cử động mạnh thì ảnh hưởng tới sức khỏe mất.”
Chúc Du :
“Không , Diễm Diễm tâm trạng đang mà.”
Chu Triệu nghĩ chắc hoa mắt. Là chuyên cứu hộ hổ, ông rõ dấu hiệu của một con hổ vui vẻ. giờ, Diễm Diễm trông gì đặc biệt, chỉ yên lặng đó. Dẫu , ông vẫn tin lời Chúc Du một cách khó hiểu.
Ông thật sự chạm Diễm Diễm, dù chỉ một .
Khi tay ông chậm rãi đưa tới gần, Diễm Diễm hề động đậy, chỉ ông chăm chú.
như lời Chúc Du, tâm trạng nó đến mức chẳng buồn để ý đến những hành động nhỏ nhặt.
đúng lúc bàn tay sắp chạm , Diễm Diễm đột ngột cúi đầu xuống.
Tim Chu Triệu thót lên, tay vội khựng .
Thế nhưng, con hổ chỉ cúi đầu xuống hít hít tay ông , như đang xác nhận điều gì đó. Rồi nó bất ngờ dùng đầu cọ tay và cánh tay ông , cúi thấp hẳn, để bàn tay ông đặt lên trán nó.
Cảnh tượng khiến Chúc Du kìm mà khẽ mỉm . Cô hỏi:
“Ông Chu, ông và Diễm Diễm quen từ ?”
Cảm nhận sự thư thái toát từ Diễm Diễm, cô nhẹ nhàng thêm:
“Diễm Diễm vẫn nhớ ông đấy.”
Nói xong, cô ngẩng lên, thấy khóe mắt Chu Triệu đỏ hoe. Bàn tay đang đặt đầu hổ của ông khẽ run, như thể dám tin cảm giác quen thuộc .