Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 95: Ở lại vườn thú làm việc trả nợ đi!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:19:41
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng Điều chí ch.óe: “ đến ứng tuyển đây! Đây là sơ yếu lý lịch của .”

 

Nói xong, Hoàng Điều phì phì hai tiếng, nhổ một đống lông gà—đó chính là lý lịch của nó.

 

Trọng Vân thấy liền hét toáng lên: “Giám đốc! Chính nó ăn thịt gà trong vườn của chúng ! Lông gà vẫn còn dính miệng nó kìa! Phải bắt nó đền m.á.u trả m.á.u, báo thù cho gà!”

 

Đinh Duy lập tức hưởng ứng: “Gà c.h.ế.t thế nào thì nó cũng c.h.ế.t thế đó! Gà của Linh Khê tuyệt đối thể c.h.ế.t oan uổng !”

 

“Mọi đúng! Báo thù!”

 

Cả sân huyên náo hẳn lên, Hoàng Điều nhốt trong lưới run bần bật.

 

La Tân bên cạnh Chúc Du, vẻ mặt đắn đo, nhăn mày do dự.

 

Hoàng Điều cảm nhận sát khí xung quanh, liền la oai oái:

 

“Không g.i.ế.c ! luật pháp bảo vệ! Cấm săn bắt trái phép!”

 

La Tân cũng lên tiếng: “Giám đốc, thật sự thể g.i.ế.c nó . Chồn vàng liệt danh mục động vật ích, cấm săn bắt tự do.”

 

Thế nhưng kẻ đang bắt phì một tiếng đầy khinh thường, dáng vẻ cực kỳ vênh váo: “Cái gì mà chồn vàng? Phải gọi là Hoàng Đại Tiên!”

 

Có vẻ nó vẫn hiểu tình cảnh hiện tại của , dồn đường cùng mà còn mạnh miệng, đến mức c.h.ử.i luôn duy nhất đang giúp nó.

 

La Tân tiếp tục thuyết phục Chúc Du: “Chúng thể phạm pháp . Có thể giao con chồn cho bên lâm nghiệp, bảo họ bồi thường thiệt hại cho vườn thú. Nếu thấy tiền bồi thường ít quá thì… báo thêm vài con gà ăn mất cũng .”

 

Chúc Du La Tân đầy ẩn ý. Không ngờ nhóc bình thường nghiêm túc mà cũng dạng .

 

La Tân ngượng: “ chỉ nghĩ cho vườn thú của chúng thôi.”

 

Sau đợt chạy thử nghiệm, tận mắt chứng kiến Linh Khê ăn phát đạt, La Tân coi là một phần của nơi . Anh vốn là kiểu thích việc ở công ty lớn, tương lai sáng lạn.

 

La Tân: “Nó ăn gà của chúng thì để bên lâm nghiệp bồi thường tiền.”

 

Hoàng Điều thế gào lên: “Gọi là Hoàng Đại Tiên!”

 

La Tân nhíu mày: “Hay tiêm cho nó một liều nhỉ? Sao nó cứ la lối om sòm thế, nhức cả tai.”

 

Hoàng Điều: “Tiếng của khó chỗ nào? Được tiếng của Đại Tiên là phúc phận của đấy!”

 

La Tân: “ lấy t.h.u.ố.c mê đây!”

 

Chúc Du ngăn La Tân : “Không cần, để xử lý nó.”

 

Mấy nhân viên liền giơ hai tay tán thành:

 

! Cứ để giám đốc xử lý , giám đốc giỏi nhất khoản đối phó với động vật mà.”

 

“Giám đốc, nhất định cho nó sống bằng c.h.ế.t, mới thể an ủi linh hồn bé gà nơi chín suối!”

 

“Giám đốc cứ cho nó ngũ mã phanh thây, c.h.ế.t thây !”

 

La Tân chần chừ một lát, cũng góp lời: “Giám đốc, đừng g.i.ế.c nó là , còn tùy chị xử lý.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-95-o-lai-vuon-thu-lam-viec-tra-no-di.html.]

Chúc Du lúng túng. Mấy rốt cuộc nghĩ cô là ai? Cô trông giống một tên ác quan lắm ?

 

Cô xách Hoàng Điều .

 

Hoàng Điều dường như dọa sợ, há mồm c.ắ.n lưới răng rắc, trốn.

 

Chúc Du thong thả : “Đừng phí sức, em chạy thoát .”

 

Hoàng Điều cô chằm chằm: “Bọn họ chị hiểu tiếng động vật, chính là tìm đến chị đây.”

 

Giọng nó còn chút tủi : “Vậy mà chị g.i.ế.c … thật là thiên lý mà.”

 

ngay đó, giọng nó trở nên âm u: “Đợi Đại Tiên thoát , lũ sóc c.h.ế.t chắc!”

 

Gì đây? Thế giới động vật cũng quảng cáo l.ừ.a đ.ả.o ?

 

Đám sóc khốn kiếp cứ một câu “việc ngàn năm một”, hai câu “bao ăn bao ở, lương cao hậu hĩnh”, bảo rằng đến nhân viên ở Linh Khê thì chẳng cần gì, chỉ ngủ thôi cũng lương.

 

Việc nhẹ lương cao gần nhà, cứ như giấc mộng. Đám động vật trong rừng dụ dỗ cũng lung lay, nhưng vì thể hình nhỏ bé, gan lớn, nên dù động lòng vẫn dám .

 

Chỉ Hoàng Điều từng sống trong thế giới loài , hiểu rõ thế nào là cạnh tranh khốc liệt.

 

ngay, khi thị trường lao động vẫn còn ở thế lợi cho ứng viên. Giờ nó đến thì còn thể thương lượng điều kiện. Chứ đợi thêm một thời gian, động vật đổ xô xin việc, khi đó chính là thị trường của bên tuyển dụng (vườn thú), chỉ còn nước bóc lột, lương thưởng thế nào cũng cắt giảm một mớ.

 

Thế là Hoàng Điều nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc, còn chuẩn cả sơ yếu lý lịch, hùng hổ xông đến vườn thú Linh Khê.

 

Ai mà ngờ đến vây bắt, còn suýt mất mạng.

 

Hoàng Điều bao giờ tưởng tượng nổi, thế giới động vật cũng một phiên bản Miến Bắc của riêng !

 

Cái gì mà ngũ mã phanh thây, cái gì mà g.i.ế.c c.h.ế.t, đáng sợ quá!

 

Lần khi là một , vé khứ hồi mất . Để giữ mạng, nó cố gắng moi hết chất xám :

 

“Giám đốc đại nhân, đừng g.i.ế.c ! ích! thể việc cho ngài, năng suất của cực kỳ cao, một thể g.i.ế.c liền mười con gà!”

 

Chúc Du xong, hít một lạnh: “Em ăn một bữa mười con gà?”

 

Hoàng Điều , cảm thấy cơ hội xoay chuyển tình thế.

 

Vừa nãy đông , giám đốc còn chẳng thèm chuyện với nó. Giờ ai ở đây nữa, thể bắt đầu bàn điều kiện !

 

Ở chỗ bọn nó, ăn nhiều nghĩa là khỏe, khỏe thì săn mồi giỏi.

 

Thế nên dù thực tế thể ăn nổi mười con gà một bữa, Hoàng Điều vẫn mạnh miệng: “Cũng tạm tạm.”

 

Chúc Du im lặng.

 

Ban đầu cô cũng định thu nhận Hoàng Điều vườn thú. Dù thì vườn cũng đang thiếu động vật, hơn nữa nó ăn gà của cô, bồi thường chứ, việc trả nợ cũng hợp lý.

 

mà khẩu phần ăn của nó vẻ lớn, suy nghĩ kỹ . Nếu nuôi nó mà lỗ vốn thì đáng.

 

Chúc Du cũng chủ bóc lột, bắt nó việc thì ít nhất cũng lo ăn lo ở đầy đủ.

 

 

Loading...