Nhìn thấy cảnh , Trọng Vân lấy ngạc nhiên, sang Chúc Du : "Giám đốc , giờ thì hiểu vì chị giữ nó ."
"Nhìn nó lúc cũng đáng yêu phết đấy."
Một con vật nhỏ nhắn, tràn đầy sức sống, ai mà thích chứ?
Hơn nữa, đổi góc , Trọng Vân phát hiện bộ lông của Hoàng Điều óng mượt bóng loáng, đuôi thì xù lên, mặt mũi thanh tú, trông cũng vài phần giống chồn trắng cao cấp.
Dĩ nhiên, lông của chồn trắng dày và hơn, Hoàng Điều chỉ là phiên bản bình dân thôi…
chồn trắng là động vật bảo tồn cấp nguy cấp đấy!
Sở thú Linh Khê xin một con là nhờ may mắn cộng thêm thực lực của Chúc Du. Còn con Hoàng Điều thì là nhặt , chỉ mất hai con gà.
Mà gà viên mới nở thêm một lứa, gà còn đầy đó.
Nghĩ đến đây, Trọng Vân cảm thấy… thật sự quá hời!
"Đến ! Đến !" Hoàng Điều hớn hở kêu lên, phóng vọt về phía chui thẳng một đống cỏ khô và cành cây. Nó dùng hai chân cào cào vài cái, chỉ vài giây lôi một… con gà.
Trọng Vân vẫn luôn theo dõi Hoàng Điều, thế nên ngay lập tức nhận : "Ơ! Đây là gà của sở thú !"
Hai con gà chôn cùng một chỗ, cánh chút dính m.á.u, cổ thì mềm oặt sang một bên, trông như tong.
Hoàng Điều: "Chít chít chít!"
Tốt quá , thật sự quá !
Hoàng Điều mừng rỡ nghĩ, may mà nó tham ăn mà chén luôn hai con gà , thì giờ công lương ở sở thú !
Thực , lúc Hoàng Điều lẻn sở thú, thứ đầu tiên nó ngửi thấy chính là mùi gà. Chẳng may cái lỗ nó chui ngay sát chuồng gà, mà nó thì cực kỳ thích gà, thế nên chẳng hề do dự, lập tức theo mùi mà lao .
Lúc đó, Hoàng Điều ngờ rằng đám gà chính là "đồng nghiệp" tương lai của nó.
Dù thì từ đến nay, nó từng sở thú nào nuôi gà cả.
Trừ phi… là nuôi thức ăn cho thú trong vườn. Tự nuôi thì đảm bảo an thực phẩm hơn mà!
Vậy nên, trong lúc bắt gà, Hoàng Điều vẫn còn hí hửng nghĩ thầm:
"Con sóc đúng thật! Sở thú chế độ phúc lợi quá , lo vấn đề thực phẩm!"
Khi , nó còn chẳng thấy gì sai cả. Vì nó chắc chắn bản sẽ nhận sở thú, thì hai con gà chỉ coi như tạm ứng khẩu phần ăn mà thôi.
Hơn nữa, nó còn đặc biệt thể hiện kỹ năng săn bắt siêu việt của . Chỉ trong thời gian ngắn mà tóm hai con gà, thậm chí còn ngậm theo một nhúm lông gà trong miệng để hồ sơ xin việc, chứng minh năng lực cực mạnh của bản .
đúng lúc nó bắt thêm gà thì tóm sống tại trận.
Đến lúc đó, Hoàng Điều mới nhận một sự thật phũ phàng: Sở thú Linh Khê là một nơi dễ khó về.
Giờ phút , nó vô cùng ơn bản vì ăn hai con gà .
Chúc Du thì hóa đá.
Đối diện với ánh mắt long lanh đầy mong chờ của Hoàng Điều, cô lặng lẽ hai con gà hố, đó nhẹ nhàng ho một tiếng thản nhiên phán:
"Gà c.h.ế.t . Bất kể em ăn , vẫn đền tiền!"
Từ đến nay, từng con vật nào bước qua cổng Linh Khê mà còn thể rời !
Hoàng Điều: "Chít chít chít!"
Vẫn c.h.ế.t mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-98-o-lai-vuon-thu-lam-viec-tra-no-di.html.]
Trọng Vân ôm lấy con gà, mừng rỡ reo lên: "Giám đốc ơi, vẫn còn sống! Người chúng vẫn còn ấm !"
Chúc Du bước tới hai bước, cúi xuống kiểm tra vết thương. Quả nhiên, chỉ là thương ngoài da, chỗ gốc cánh c.ắ.n chảy chút m.á.u. Hai con gà chắc do dọa quá đà mà xỉu mất, tâm lý yếu quá, thấy thiên địch phát cái là ngất luôn, đến giờ vẫn tỉnh.
Chúc Du im lặng. Giờ chuyện thành thế , cô tìm cách nào để giữ Hoàng Điều đây đây?
Hoàng Điều cẩn thận cô: "Giám đốc đại nhân, em… em thể ?"
Nó vội vàng thanh minh: "Giám đốc đại nhân, em ăn gà, cũng hư hại tài sản của sở thú, em vô tội mà!"
Chúc Du vẫn im lặng.
Cô bảo Trọng Vân đem hai con gà về chuồng, để chúng nghỉ ngơi mới thả .
Thế là xung quanh chỉ còn một , một Hoàng Điều.
Hoàng Điều căng thẳng đến cực điểm.
Chúc Du nó, chậm rãi : "Em vẫn thể ."
Hoàng Điều run run chắp hai chân , lo lắng hỏi: "Tại, tại ?"
Chúc Du: "Em tuy ăn gà, nhưng em dọa chúng. Gà trong sở thú của bọn chị tâm lý yếu lắm, em bồi thường phí tổn thất tinh thần, tiền t.h.u.ố.c men và tiền công cho nhân viên."
Hoàng Điều ngơ ngác: "Tiền công gì cơ?"
Nó choáng , tự nhiên thành mắc nợ đống ?
Chúc Du: "Nhân viên bắt em tốn bao nhiêu công sức, đó chính là tiền công!"
Hoàng Điều lo lắng chà chà hai chân .
Chúc Du tiếp tục: "Còn nữa, nhân viên dọn chỗ ở cho em, đó cũng là lao động, cần trả tiền!"
Lần thì Hoàng Điều luôn. nó… nó tiền!
Chúc Du mỉm : "Không tiền chứ gì?"
Hoàng Điều dám gì.
Chúc Du: "Thế giờ đây ?"
Hoàng Điều run lẩy bẩy.
Chúc Du tự hỏi tự đáp: "Vậy , em cứ việc trong sở thú để trả nợ ."
Cô đ.á.n.h giá Hoàng Điều từ xuống , suy tính kết luận: "Làm một năm chắc đủ trả phí tổn thất tinh thần cho gà, nhưng trả hết thì công ít nhất ba năm."
Hoàng Điều chỉ thấy mắt tối sầm .
"Giám… Giám đốc đại nhân," nó run rẩy hỏi, "trong thời gian việc, đảm bảo an tính mạng cho em ?"
Chúc Du gật đầu chắc nịch: "Yên tâm , sở thú chúng ăn chồn."
Hoàng Điều len lén giơ chân chỉ về phía khu chuồng hổ gần đó.
Chúc Du mỉm : "Bọn nó thì chị chắc."
Hoàng Điều lập tức lăn đùng sắp xỉu.
Chúc Du tiếp tục: "Chỉ cần em ngoan ngoãn, chăm chỉ việc, bọn chị sẽ điều phối quan hệ nhân viên thỏa."
Hoàng Điều lập tức gật đầu như gà mổ thóc.