"Phải." Thiếu niên đáp, lời của ngắn gọn nhưng vô cùng trực diện.
"Tốt lắm, bảo đến thì chắc chắn đang ở . Dẫn . Cậu đưa bất kỳ yêu cầu nào, cũng sẽ cân nhắc." .
Ai ngờ thiếu niên đột nhiên quỳ sụp xuống, : " hy vọng ông thể nhận đồ ."
"Ồ, ?" lạnh một tiếng, đưa mắt : "Cậu , bao giờ thu nhận đồ ?"
"Ông bắt buộc nhận, , ông sẽ tìm thấy ." Thiếu niên chút do dự đáp.
khẽ nheo mắt, khí thế trong nháy mắt tăng vọt gấp trăm . Dưới áp lực kinh , thiếu niên thể chịu đựng nổi, nhưng vẫn nghiến răng chịu đựng, mặc cho m.á.u tươi từ mũi và tai rỉ .
Thấy cảnh , thở dài một tiếng, cuối cùng đành : "Được , như thì cũng còn cách nào khác."
"Ta sẽ nhận đồ , nhưng nếu dám lừa , chắc tự hậu quả đấy."
"Sư phụ!" Thiếu niên lập tức dập đầu ba cái thật kêu xuống đất. Đến lúc mới nhẹ lòng một chút, bảo : "Đứng lên , về lai lịch của xem."
Thiếu niên gật đầu, bắt đầu giải thích.
Hóa là của một ngôi làng cách đây mười vạn dặm. Sau đó, cả làng dị tộc t.h.ả.m sát sạch sèo, chỉ chạy thoát. Cậu nung nấu ý định trả thù điên cuồng, nhưng chẳng gì để dựa dẫm. Bởi vì quá yếu ớt, dù cũng tu luyện linh khí nhưng thiên phú kém cỏi, chút sức mạnh đó chẳng thấm tháp .
Trong cơn tuyệt vọng, rằng báo thù vô vọng, định tự sát.
đúng lúc đó, gặp Chu Thiên. Chu Thiên bảo rằng một cách để báo thù, nhưng cái giá trả là mạng sống của chính .
Lúc , đương nhiên ngần ngại mà đồng ý ngay.
Thế là Chu Thiên đưa cho một bức thư, bảo lập tức lên đường tìm một ở cách đó mười vạn dặm. Người sẽ sớm gặp , nhưng phép dừng dù chỉ một chút, bằng chỉ cần sơ sẩy là sẽ thất bại.
Cứ như , thiếu niên mang theo bức thư lên đường. Vượt qua muôn vàn khó khăn, cuối cùng cũng đến nơi .
"Hóa là , thật vất vả cho ." liếc , thực lực tam trọng thiên trong thời đại thể là mờ nhạt.
Nhìn qua thì căn cốt và thiên phú của đều . Thế nhưng, vẫn thể kiên trì lâu đến thế, chính sự bền bỉ mới là điều khiến cảm động.
"Sát tâm của quá nặng, nhưng cũng định uốn nắn . Thân là nam nhi đại trượng phu, giữa thời loạn thế , đương nhiên sống ân oán phân minh." vỗ vai hỏi: "Cậu tên là gì?"
" tên là Trương Nguyên." Thiếu niên đáp.
"Tốt lắm, từ giờ trở , hãy theo học kiếm đạo. Đường còn dài, cố mà kiên trì đấy." mỉm .
Thế là cùng thiếu niên khởi hành. Thiên phú của Trương Nguyên xuất chúng, nhưng vô cùng cần cù, từng ngơi nghỉ. Nhờ , thực lực của tiến bộ vượt bậc.
Khi năm ngàn dặm, đạt đến thực lực bát trọng thiên. Lúc , tùy tiện đưa cho một thanh kiếm, bảo tiêu diệt một ngôi làng của loài Cự Ma.
Cự Ma là một c.h.ủ.n.g t.ộ.c quái dị và hung tàn, chúng sống bầy đàn lớn mà thích cư ngụ theo từng thôn xóm. Ngôi làng hề đơn giản, bên trong là những tên Cự Ma hung ác.
Suốt một ngày một đêm, thiếu niên trở về với hình đầy vết thương, nhưng thành xuất sắc nhiệm vụ.
Tiếp đó, dẫn thêm năm ngàn dặm nữa. Ngày đêm đều tu luyện, nếu mấy nhắc nhở, e là cơ thể suy sụp từ lâu.
"Rốt cuộc là sức mạnh gì nâng đỡ quãng đường dài đến thế?" ngạc nhiên hỏi.
"Có lẽ là thù hận chăng." Trương Phàm (trong tâm trí) lên tiếng.
"Nếu báo thù, sẽ để trở thành một kẻ báo thù. Chỉ hy vọng khi trả thù xong, trong lòng chỉ còn sự trống rỗng và tuyệt vọng." .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1316-bai-mot-nguoi-lam-thay.html.]
" , khi mất mục tiêu, lẽ sẽ càng đau khổ hơn." Trương Phàm đồng tình.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Ngày hôm , ném cho một thanh kiếm gỗ, mặt lạnh tanh : "Lần vẫn là một ngôi làng. Đừng nương tay, bằng c.h.ế.t sẽ là ."
"Rõ." Trương Nguyên cầm kiếm gỗ rời .
Đến đêm ngày thứ ba, mới bò về, khắp đầy vết thương, bụng còn một vết rách lớn. cây, thản nhiên lên bầu trời.
"Cậu quá chậm."
"Con xin , sư phụ." Trương Nguyên thều thào.
"Với thực lực của , nên thê t.h.ả.m thế mới đúng. Có nương tay ?"
Trương Nguyên phục đất, định thôi, mệt mỏi mở mắt : "Có một bé gái Cự Ma... con định tha cho nó."
"Và nó suýt chút nữa g.i.ế.c c.h.ế.t ?" lạnh.
"Vâng." Cậu cúi đầu, mặt đầy vẻ hổ.
"Có lòng từ bi là , nhưng tiền đề là đủ mạnh. Nếu là , dù tha cho bao nhiêu cũng sợ. thì chịu nổi sự trả thù ." đạm mạc liếc .
"E là sống nổi bao lâu nữa ."
"Vâng, thưa sư phụ." Trương Nguyên cúi đầu bất lực: "Xin vì thất vọng." Nói xong, lịm .
Sáng hôm , tỉnh dậy và thấy vết thương lành lặn, còn thì đang ăn lẩu.
"Sư phụ!" Cậu bật dậy, ánh mắt đầy vẻ hưng phấn.
"Tỉnh thì xuống đó ." chỉ sang bên cạnh: "Đây là lẩu mới lò đấy. Phải là linh khí khôi phục cũng cái lợi, rau củ ở đây tươi hơn nhiều."
"Sư phụ, vết thương con..." Trương Nguyên ngập ngừng.
"À, chữa cho đấy, tốn ít công sức . Ta đ.á.n.h với Cự Ma Vương một trận để cướp t.h.u.ố.c từ tay về đấy." thản nhiên .
Trương Nguyên phấn khích: "Sư phụ, theo con thì Cự Ma Vương là bá chủ vùng trong vòng triệu dặm mà!"
"Tốc độ bỏ chạy của đúng là giống bá chủ." nhún vai: "Kẻ thù của là ?"
"Không ." Trương Nguyên cúi đầu: "Kẻ đó mạnh bằng ."
"Thế thì còn sợ cái gì?" liếc một cái, mỉm : "Có ở đây, còn sợ cái gì chứ?"
" con tự tay báo thù." Trương Nguyên nghiêm túc .
gõ nhẹ đầu : " là ngốc. Đã trở thành kẻ báo thù thì dùng thủ đoạn để đạt mục đích. Chỉ cần trả thù là ."
"Sư phụ đúng." Trương Nguyên : "Con hiểu ."
"Được , ăn ." mỉm rạng rỡ.
Trong khi đó, tại cung điện của Cự Ma Vương, vị vua đầy vết thương khắp đang nghiến răng nghiến lợi: "Lương Phàm... xuất hiện ở lãnh địa của ?"
"Đại vương, thực lực của quá mạnh, chúng đây?" Đám Cự Ma bên hoảng loạn hỏi.
"Sợ cái gì? Chủng tộc Cự Ma chúng hùng mạnh thế , lẽ nào đối phó nổi một tên Lương Phàm ?" Cự Ma Vương hừ lạnh một tiếng, nhưng trong ánh mắt tràn đầy nỗi kinh hoàng.