Lớp Học Kinh Hoàng - Chương 1347: Không gian tử vong

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-11 12:42:00
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong một gian đáng sợ như , vô đang vùng vẫy. Có kẻ là , kẻ . nghi ngờ gì, mỗi trong họ đều là những cường giả kinh thiên động địa.

Có những kẻ từng một thời khuấy đảo phong vân, những kẻ từng trấn áp vạn tộc. Thậm chí những cường giả thể đốt trời nấu biển, hủy diệt đất trời.

Thế nhưng, chiếc móc sắt xuyên qua cằm họ, khiến họ treo lủng lẳng như những con cá khô dây. Hoàn thể cử động.

Họ xếp thành hàng ngay ngắn, trông vô cùng rợn .

Ta khẽ nhắm mắt, đau đớn : "Chỉ mới một lúc mà chịu nổi . Rốt cuộc các mà trụ vững qua năm ngàn năm ?"

"Có nhiều tinh thần sụp đổ, còn thì gắng gượng một chút." Đạo Tôn , thăm dò hỏi: "Hay là chúng trò chuyện một lát ."

"Không vấn đề gì." Ta đáp.

Trong cảnh tuyệt vọng , nếu trò chuyện, e là cũng trụ nổi.

Thế là chúng bắt đầu tán gẫu. Đạo Tôn vẻ là một kẻ nhiều, lời lẽ cứ như nước chảy mây trôi. cũng hiểu nỗi lòng của ông .

Đạo Tôn kể cho về quá khứ lẫy lừng của , đương nhiên là những chuyện huy hoàng khuấy đảo thiên hạ. Ông từng là cường giả một của Nhân tộc thời đó.

Khi nhắc đến Kiếm Đế mới là cường giả nhất, Đạo Tôn hừ lạnh đầy khinh miệt.

"Một tên Kiếm Đế quèn, mặt chỉ là một thằng nhóc hậu bối mà thôi. Ta từng giao đấu với . Quả thật là cường giả đỉnh cao của kiếm đạo."

" cũng chỉ là đỉnh cao thôi, chứ là đỉnh điểm. Trong mắt , là kẻ quá khó đối phó."

"Thậm chí bại tay , cũng từng vô suýt chút nữa là g.i.ế.c c.h.ế.t . Chỉ vì nể trọng tài năng nên mới tha cho ."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Nghe những lời , sững sờ đến mức ngây , kìm thốt lên: "Ông mạnh đến thế ? Vậy Kiếm Đế thời kỳ đỉnh cao đối thủ của ông ?"

"Dù là Kiếm Đế ở thời kỳ đỉnh cao, cũng thể đè xuống đất mà chà đạp." Nói đến đây, gương mặt Đạo Tôn tràn đầy vẻ đắc ý.

"Vậy thì lạ thật, một tồn tại mạnh mẽ như ông, rơi nông nỗi ?" Ta ông , nhịn hỏi.

Đạo Tôn thở dài, : "Ngươi , thực lực càng mạnh thì nỗi sợ càng lớn. Thường là lánh đời, dám dễ dàng xuất hiện ở nhân gian."

"Thực , thế gian cường giả vô , trong đó một tồn tại mạnh mẽ, thực lực vượt xa thần linh."

"Thế nhưng nếu đường cùng, họ thà rúc trong gian riêng còn hơn là dễ dàng ngoài."

"Giống như những tồn tại mạnh mẽ như chúng , ai sống cũng băng mỏng, chỉ sợ ngày nào đó 'nó' để mắt tới."

Nói đến đây, gương mặt Đạo Tôn tràn đầy vẻ hoang mang: "Đáng tiếc, giờ đây chúng vẫn nó nhắm trúng. Nỗi sợ hãi , cuối cùng biến thành hiện thực."

Ông lắc đầu, gương mặt tràn ngập đau khổ.

Ta ngạc nhiên hỏi: "Chẳng lẽ cách nào để trốn tránh chiếc móc ?"

"Cách hiệu quả nhất hiện nay là tạo một gian độc lập, ẩn náu trong đó. Làm may thì , nhưng cũng chẳng là thành công 100%." Đạo Tôn đáp với vẻ bất lực.

Ta bỗng bừng tỉnh, sực nhớ Đoan Mộc Hiên dường như cũng tạo một gian riêng để sống bên trong đó. Có vẻ như là để trốn tránh kẻ nào đó.

Hóa thứ trốn tránh, lẽ là Thiên nhân, mà là một thứ còn đáng sợ hơn thế nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1347-khong-gian-tu-vong.html.]

Cái Móc – cơn ác mộng bao trùm lấy tâm trí của bao nhiêu , cuối cùng phô bày mặt tàn nhẫn của nó mắt . Lúc , ngoài việc sững sờ, .

Đạo Tôn thở dài : "Vận của đen đủi. Ta ẩn náu từ lâu , còn tạo một gian cực kỳ bí mật."

"Ta thậm chí còn giả c.h.ế.t để hy vọng thể qua mắt nó. vô dụng."

"Trong gian của chính , ngay cả cũng chẳng dám dễ dàng ngoài, bởi vì một khi ngoài thì tìm đường về nhà là một việc vô cùng gian nan, ngay cả đối với chính ."

"Thế nhưng ai mà ngờ , khi đang ở trong gian của , ăn lẩu hát ca, thì đột nhiên chiếc móc xuất hiện và lôi đến đây."

"Ta ẩn mấy trăm ngàn năm, cuối cùng vẫn hỏng việc trong gang tấc."

Đạo Tôn gào thét, gương mặt đầy tuyệt vọng: "Đáng thương cho cả một đời khuấy đảo phong vân, cuối cùng rơi kết cục thế , thật bi ai, thật đáng thở dài!"

"Nói như thì chúng xem như tiêu đời ?" Ta khổ .

"Chẳng điều đó là quá bình thường ?" Đạo Tôn , ánh mắt đau đớn: "Không còn nghi ngờ gì nữa, chờ đợi chúng chắc chắn là cái c.h.ế.t. Chúng tiêu ."

Đến lúc bình tĩnh trở . Dù lúc đầu chút suy sụp, nhưng lúc , thở dài : "Không Trương Phàm giờ thế nào ."

"Ngươi ?" Đạo Tôn , ánh mắt bất lực: "Giờ gì cũng muộn . Mọi thứ kết thúc."

"Chẳng lẽ lấy một chút hy vọng nào ?" Ta nghiến răng hỏi.

"Nếu , ngươi nghĩ bọn họ suy sụp tinh thần đến mức ư?" Đạo Tôn chỉ những xung quanh. Những treo lơ lửng xung quanh đều yên tĩnh, chỉ ánh mắt là đờ đẫn.

Trông dáng vẻ đó, vẻ họ sụp đổ tinh thần và hóa thành những kẻ ngốc.

Đạo Tôn khổ: "Những kẻ tự đóng cửa trái tim , phong tỏa thứ từ bên ngoài. Họ tự tạo một thế giới tươi trong tâm hồn ."

"Rồi họ sống trong thế giới tươi , dùng cách để vượt qua những năm tháng khó khăn."

Nghe cách giải thích , sững sờ đến tột độ. Không ngờ họ thể nghĩ cách như .

"Vậy tại ông tự tạo thế giới tâm hồn cho riêng ?" Ta hỏi.

"Ta đương nhiên tạo , chỉ là cứ cách một thời gian, ngoài xem . Xem tình hình bên ngoài rốt cuộc thế nào." Đạo Tôn đáp.

"Vậy cách khác, ông từng gặp qua những trường hợp đặc biệt ?"

"Không , chỉ là dăm ba bữa kẻ tống đến đây. Có nhiều gương mặt quen thuộc, cũng những tồn tại mạnh mẽ vô song. Chỉ tiếc là tất cả đều trở thành như thế cả." Đạo Tôn nhún vai, cái đầu treo chiếc móc lộ rõ vẻ bất lực.

lúc , một tiếng gầm thét vang lên: "Dừng tay! Ta là Cổ Ma, là tồn tại mạnh nhất thế giới . Mệnh của là do quyết định, chứ do trời!"

Theo tiếng gầm điên cuồng , một con ác ma khổng lồ chiếc móc kéo lên. Đó là một luồng khí tức đáng sợ đến mức ngay cả linh hồn cũng cảm thấy ngạt thở. Khi nó xuất hiện, theo bản năng cảm thấy một nỗi sợ hãi.

Con Cổ Ma mắt , thực lực của nó đạt đến trình độ khiến dám tin. Có lẽ nó mạnh đến mức vượt qua Thánh nhân, tiệm cận với thần linh.

Một khi con đạt đến cảnh giới Tam Thập Tam Trùng Thiên là thể trở thành Thánh nhân. Còn Cổ Ma mắt vượt xa cảnh giới đó từ lâu.

"Ngay cả nó cũng bắt đến đây, vận đúng là thê t.h.ả.m." Đạo Tôn lớn, ánh mắt về phía nó.

Cổ Ma chiếc móc xuyên qua cằm, treo lơ lửng ngay mặt chúng . Lúc , nó đột ngột hét lên: "Đạo Tôn, ông ở đây?"

Loading...