Trên mái của một tòa lầu các cổ kính, , Cổ Ma và Đạo Tôn đang đó, uống rượu thưởng ngoạn phong cảnh.
"Không tệ chứ, đây là thứ khó khăn lắm mới tạo đấy." Đạo Tôn đắc ý .
"Quả thực tệ." Ta gật đầu, phong cảnh xung quanh : "Chỉ tiếc là, tất cả những thứ đều là giả."
"Đó là lẽ đương nhiên, đây là thế giới tâm hồn. Là bến đỗ cho tâm trí." Cổ Ma lên tiếng.
"Ta , tạo thế giới tâm hồn như rốt cuộc ý nghĩa gì. Giả vẫn là giả." Ta nhấp một ngụm rượu, nhíu mày .
"Không thể như thế !" Đạo Tôn say sưa : "Đằng nào thì trong thực tại chúng cũng tiêu đời , chỉ thể chờ c.h.ế.t mà thôi. Ở trong thế giới , đương nhiên sống cho vui vẻ."
"Nào, uống thêm chén nữa , dù là dùng sức mạnh tâm hồn tạo , nhưng vị của nó vẫn ngon như thường."
Ta uống một ngụm rượu, chợt tỉnh ngộ: "Hóa là , cái móc phong ấn bộ sức mạnh của chúng , nhưng phong ấn sức mạnh tâm hồn."
"Cho nên Đạo Tôn mới thể tạo huyễn cảnh , dù tất cả thứ ở đây đều là hư ảo, đều do sức mạnh tâm hồn tạo thành."
" ở đây nó tồn tại một cách chân thực, đây lẽ là một cơ hội. Chúng thể dùng sức mạnh tâm hồn để đột phá phong tỏa của cái móc. Có lẽ như , chúng sẽ tìm cách thoát khỏi nó!"
Đạo Tôn liền mắng một câu: "Tỉnh , thứ ngươi nghĩ tới, nghĩ tới, đều thử cả . Sức mạnh tâm hồn cũng thử qua, căn bản thể lay chuyển nổi cái móc. Ta cũng chẳng cái móc rốt cuộc bằng thứ gì, nó gần như là gì phá vỡ nổi."
"Vậy thì còn gì để ." Ta liền bắt đầu nốc rượu.
Sau ba tháng c.h.é.m gió cùng họ, lúc sự yếu đuối trong lòng cuối cùng cũng bùng nổ. Ta uống quá chén nên bắt đầu lóc: "Vợ vẫn đang đợi về, nhưng bao giờ về nữa ."
Đạo Tôn vội vã an ủi , vỗ vai : "Trong thế giới tâm hồn của , cái gì cũng . Chẳng chỉ là đàn bà thôi ? Ngươi tìm bao nhiêu cũng ."
Ta lắc đầu, tiếp tục uống. Chỉ dùng rượu, mới thể tê liệt trái tim đầy đau đớn .
Lúc , trong lòng tràn ngập sự tuyệt vọng. Bởi vì thật sự chịu nổi nữa .
Đã ba tháng trôi qua, lấy một tiến triển, căn bản thấy chút hy vọng nào. Ngoài chờ c.h.ế.t thì thật sự còn cách nào khác.
Mỗi ngày ngoài việc treo đó như con cá khô, thì chỉ cùng Đạo Tôn và đám họ c.h.é.m gió.
Dù đối diện với những đại lão như Đạo Tôn, vẫn c.h.é.m gió nhiệt tình.
Đạo Tôn bằng đôi mắt say lờ đờ: "Lần ngươi với , cái Găng tay vô cực đó ?"
"Cái đó hả, một tên tên là Thanos b.úng tay một cái, một nửa sinh linh trong vũ trụ bay màu hết." Ta lười biếng đáp.
"Lại loại thần khí ? Nếu nó, lẽ sợ hãi thế ." Đạo Tôn , nghiêm túc hỏi: "Vậy ngươi cho , Găng tay vô cực đang ở trong tay ngươi ?"
"Nếu nó, chẳng xui xẻo đến mức ." Ta lườm ông một cái, nhún vai đáp: "Tất cả đều là c.h.é.m gió đấy."
"Ta bảo mà, đời gì thứ gọi là Găng tay vô cực. Búng tay một cái mà hủy diệt nửa vũ trụ, ngay cả pháp bảo của Thiên nhân cũng ." Đạo Tôn .
Ta chẳng hề bận tâm, tiếp tục uống rượu của , cùng họ c.h.é.m đủ thứ chuyện đời.
Dù trải nghiệm của so với những đại lão như Cổ Ma và Đạo Tôn chẳng là gì, nhưng vẫn hề lép vế.
Đạo Tôn và Cổ Ma dù thừa đang c.h.é.m gió, nhưng vẫn vô cùng hào hứng.
Đằng nào trong thế giới tâm hồn cũng chẳng việc gì để . Ngoài uống rượu c.h.é.m gió mỗi ngày , cũng chẳng còn cách nào khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1350-ba-nguoi-cung-hanh.html.]
Thế là những ngày tiếp theo, cùng Đạo Tôn và Cổ Ma cứ thế phiêu du trong thế giới tâm hồn.
Chúng hát ca đỉnh núi cao, bắt cá hồ băng, cầm kiếm múa giữa cuồng phong.
Có thể , chúng để vô dấu vết mảnh thế giới tâm hồn .
Chẳng từ bao giờ, cùng Đạo Tôn và Cổ Ma kết nên tình bạn sâu đậm.
Đằng nào cũng đến nước , thậm chí còn kể cho họ cả chuyện của Trương Phàm.
Nghe kể về Trương Phàm, Đạo Tôn vỗ đùi cái "bép" c.h.ử.i thề: "Hóa là tên phản bội đó."
"Hắn ?" Ta hỏi.
"Nhắc mới nhớ, tên thể coi là một trong những Thiên nhân cổ xưa nhất. Thậm chí ban đầu chính là chủ tể của Thiên nhân. Toàn bộ Thiên nhân đều do một tay nắm giữ."
" tên phế vật , đó nhận sự ủng hộ của Thiên nhân nên nhanh ch.óng trục xuất. Theo chân trục xuất còn nhiều ."
Nói đến đây, Đạo Tôn khinh thường : "Giờ Thiên nhân ngày càng trở nên mất trí, chính là vì sự quản lý của . Tên đúng là vô năng."
"Nhắc mới nhớ là sư phụ của ngươi, đúng là lợi hại thật." Cổ Ma .
"Ai , chỉ là ngay cả cũng cứu nổi ." Ta .
"Đó là lẽ đương nhiên. Hắn mà bản lĩnh đó thì chẳng lủi thủi cuốn gói khỏi Thiên nhân tộc ." Cổ Ma lớn.
Ta uống một ly rượu, say sưa : "Ta chờ gần nửa năm , cũng đến tìm . Ta ngay đáng tin mà."
"Đừng nghĩ nữa, đến nơi , ai cứu chúng . Cứ chịu đựng qua những năm tháng ."
"Nói cũng ." Ta đáp.
Đằng nào sự tình cũng xảy , chúng cũng đủ sức xoay chuyển. Lúc , ngoài việc tìm vui trong đau khổ, chúng chẳng cách nào khác.
Thế giới tâm hồn chính là liều t.h.u.ố.c giảm đau nhất.
Chúng ngao du trong thế giới tâm hồn của Đạo Tôn. Đạo Tôn chỉ dạy một vài điều, chỉ là đối với mấy cái đó chẳng thấy hứng thú cho lắm.
"Ta từng thấy một vị Thần thượng thần, rốt cuộc cảnh giới mạnh nhất thế gian là gì?" Ta hỏi.
"Thần thượng thần? Khó tin thật, cảnh giới đó thực sự tồn tại ?" Đạo Tôn sững sờ, nhưng : " trong vũ trụ cường giả như mây, cũng từng vài tồn tại vô cùng khó tin."
"Hơn nữa còn , Thần thượng thần chính là một cảnh giới vô cùng huyền diệu. Chỉ là từ xưa đến nay, ai đạt tới ."
"Thôi, đừng quan tâm mấy cái đó nữa, uống tiếp ." Ta .
"Được." Đạo Tôn đáp.
Giờ đây, cả thế giới tâm hồn trở nên vô cùng to lớn, đủ loại địa điểm đều , thậm chí theo gợi ý của , Đạo Tôn còn tạo cả một quán rượu.
Ba chúng cũng lúc nào cũng ở lì trong thế giới tâm hồn, cứ cách vài ngày, chúng tỉnh , ngó xung quanh. Chỉ là mỗi như thế, nỗi tuyệt vọng càng chồng chất.
Lúc , ngoài việc tiếp tục thế giới tâm hồn, chúng còn cách nào khác.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Không chỉ riêng chúng , những kẻ khác cũng . Họ cứ dăm bữa nửa tháng lập thành một nhóm nhỏ, thế giới tâm hồn để trốn tránh nỗi tuyệt vọng và hư .