"Kết thúc ." liếc ông lão một cái, bình thản : "Quay về , hãy tự sát mặt tất cả , và cho bọn họ rằng, chủ nhân của họ trở ."
Ánh mắt ông lão đờ đẫn, gật đầu một cái rời . Lần rời của ông , e rằng sẽ vĩnh viễn bao giờ trở nữa.
Những đại nhân vật đỉnh cao muôn tộc, cuối cùng chịu sự khống chế của một tấm lệnh bài nhỏ bé. Điều thật khiến hiểu nổi.
Năm đó T.ử Kim Lão Tổ rốt cuộc vì hao tâm tổn trí đúc một tấm lệnh bài như thế ? Thật khó lòng mà đoán định .
Thế nhưng còn nghi ngờ gì nữa, ông tộc T.ử Kim cho thương thấu tâm can. Dựa theo những gì thỉnh thoảng trò chuyện cùng ông thì , ông dành cả đời chinh chiến vì tộc T.ử Kim, đồ sát bao nhiêu c.h.ủ.n.g t.ộ.c. Thà mang danh đồ tể cũng đưa tộc T.ử Kim trở thành một trong Chí Thượng Tứ Tộc.
Vậy mà cuối cùng, đám đồ của ông đều phản bội, thậm chí còn luôn tìm cách hành thích ông . Chuyện đó đành, trong tộc T.ử Kim còn những kẻ tự cao tự đại, luôn thế địa vị của ông . Trong lúc đau lòng tột độ, ông mới đúc nên món thần khí .
Khi rời khỏi gian đó, ông chút do dự giao tấm lệnh bài cho . Xem ông chẳng còn thiết tha gì đến vận mệnh của tộc T.ử Kim nữa .
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Dù chẳng chút thiện cảm nào với tộc T.ử Kim, nhưng cũng từng nghĩ đến việc sẽ t.h.ả.m sát bộ bọn họ. Vì ông lão trở về, chỉ cần tộc T.ử Kim cử tới nữa, thì đoạn ân oán coi như chấm dứt.
trở Bạch Hồ Thành, còn an ủi Bạch Tuyết. Nàng chờ đợi quá lâu, quá lâu .
Khi trở về, nàng vẫn đang thẫn thờ bên cửa sổ ngoài. mỉm tiến tới, nắm lấy tay nàng và hỏi: "Nếu về, em vẫn sẽ chờ chứ?"
"Dù bao lâu nữa, em cũng sẽ chờ ." Bạch Tuyết đáp.
"Đồ ngốc, cứ chờ mãi như thế, chẳng sẽ biến thành hòn đá vọng phu ?" gõ nhẹ đầu nàng trêu chọc.
"Vậy em cũng vẫn chờ." Bạch Tuyết kiên định.
"Thật ?" ôm nàng lòng, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng.
Đêm đó bình yên vô sự.
Sáng hôm , đưa nàng dạo quanh Bạch Hồ Thành để cảm nhận phong cảnh nơi đây. Bạch Hồ Chi Chủ bước tới, gương mặt phức tạp : "Tộc trưởng tộc T.ử Kim hình như c.h.ế.t ."
" ." bà , mỉm : "Bọn họ chắc sẽ tới tìm phiền phức nữa . Nếu bọn họ còn cái gan đó, thì tộc T.ử Kim cũng đến lúc diệt vong ."
Lời của thản nhiên, nhưng mang theo một sự bá đạo thể diễn tả bằng lời.
Chí Thượng Tứ Tộc trải dài khắp cả vũ trụ, bất kể là c.h.ủ.n.g t.ộ.c nào cũng đều sở hữu lịch sử và nội hàm đáng sợ. Truyền thuyết về họ lưu truyền qua bao nhiêu thế giới, bao nhiêu c.h.ủ.n.g t.ộ.c. Họ thậm chí thần thánh hóa, mà giờ đây đòi hủy diệt một trong đó. Điều khiến bà cảm thấy vô cùng chấn động.
"Thật ngờ, vô tri vô giác mà trưởng thành đến mức . Ngay cả Đại Đế cũng chắc thủ đoạn như ." Bạch Hồ Chi Chủ cảm thán.
" Đại Đế, nhưng chẳng sợ bọn họ." ngạo nghễ .
Trải qua trăm năm mài giũa, nội hàm của hiện giờ thâm hậu đến mức phi thường. Ngay cả Chí Thượng Tứ Tộc, giờ đây trong mắt cũng chẳng còn mạnh mẽ đến thế. chiến thắng "Cái Móc" – thứ mà ngay cả Thiên Nhân cũng thể đ.á.n.h bại.
từng Trương Phàm qua, ngay cả ông thời kỳ đỉnh cao cũng thắng nổi Cái Móc. Sức mạnh của nó đạt đến mức nhân quả, sự cường đại đó ngoài sức tưởng tượng của chúng . Đó là nỗi sợ hãi "chúng sinh bình đẳng" Cái Móc. Thiên Nhân vì nó mà run sợ suốt hàng triệu năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1367-sinh-menh-moi.html.]
Nghe kẻ mạnh nhất của Thiên Nhân vô cùng tiếp cận với sự tồn tại đỉnh cao nhất của vũ trụ , nhưng ngay cả vị đó khi đối mặt với Cái Móc cũng trở nên vô cùng yếu ớt.
cũng lờ mờ nhận rằng, Cái Móc đơn thuần là một công cụ, nó là một loại sinh mệnh, một loại sinh mệnh nuôi dưỡng . Thế nên nó vô cùng đáng sợ và gần như thể phá hủy. Ngay cả cũng thể hủy diệt nó. Hơn nữa nó vô cùng mạnh mẽ, sở hữu sức mạnh vượt xa lẽ thường.
Ôm Bạch Tuyết trong tay, nheo mắt tận hưởng cuộc sống yên bình một trăm năm xa cách. Đối với mà , điều thật hạnh phúc và khiến say đắm bao.
của đây luôn nghĩ đến việc trở nên mạnh mẽ, duy ngã độc tôn. giờ đây mới thấy, cuộc sống bình lặng mới là điều đáng trân trọng nhất, vui vẻ nhất. Đã bao lâu vui vẻ như thế .
Trong một tháng tiếp theo, đưa Bạch Tuyết du ngoạn sơn thủy, tận hưởng quãng thời gian hạnh phúc. Trong những ngày tháng , cuối cùng cũng dần lấy dáng vẻ của năm xưa.
"Ông xã, một trăm năm thế?" Bạch Tuyết tò mò hỏi.
cau mày, khẽ đáp: "Đó là một nơi ngoài sức tưởng tượng, đời cũng nhớ nó nữa."
Nghe , Bạch Tuyết gật đầu, nắm lấy tay dịu dàng : "Vậy thì cần lo lắng nữa, sẽ ."
Cứ thế, nắm tay nàng khắp muôn vàn non sông. Trăm năm trôi qua, Trái Đất trở nên xa lạ và vẫn đang giãn nở kịch liệt. Mặt trời cao cũng ngừng to lớn thêm. Dường như một luồng sức mạnh thần bí nào đó đang chủ đạo tất cả chuyện .
Trong tình cảnh đó, đưa Bạch Tuyết chuẩn rời khỏi Bạch Hồ Thành. Thế nhưng đêm hôm đó, Bạch Tuyết thần bí hẹn tới một cung điện. Khi bước , trong phòng là Bạch Hồ Chi Chủ.
"Sao là bà?" liếc bà , ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên.
"Tại thể là ?" Bạch Hồ Chi Chủ tiến gần, ánh mắt dịu dàng đưa tay nắm lấy tay .
hất tay bà , lạnh lùng : "Bạch Tuyết ? Bà gì cô ?"
"Con bé . Nó gọi tới đây là để tạo cơ hội cho đấy." Bạch Hồ Chi Chủ .
"Ý bà là ?" nhíu mày hỏi.
" nhớ mong suốt một trăm năm, cuối cùng hôm nay cũng toại nguyện." Bạch Hồ Chi Chủ , ánh mắt tràn đầy tình ý.
"Có chuyện như ?" liếc bà , biểu cảm khinh khỉnh: "Chỉ tiếc là, chẳng chút hứng thú nào với bà cả."
" , nhưng hối hận." Bạch Hồ Chi Chủ , ánh mắt u buồn: "Vì Bạch Tuyết, chịu bao nhiêu khổ cực. Chẳng lẽ thể thương hại một chút ?"
"Anh sắp rời khỏi Bạch Hồ Thành , nơi sẽ chẳng ai bảo vệ. Nếu thể sinh cho một đứa bé, thì lẽ, nó sẽ trở thành bảo hộ cho Bạch Hồ Thành ."
"Nếu bà tính toán như thì thể chấp nhận ." lắc đầu từ chối.
"Cái đồ bạc tình , đừng trách lão nương!" Bạch Hồ Chi Chủ nổi giận, trực tiếp lao về phía .
Ngay khi định phản kháng thì tiếng của Bạch Tuyết vang lên: "Anh hãy đồng ý với Bạch Hồ Chi Chủ , những năm qua bà vì em mà chịu ít khổ sở . Nếu bà che chở, lẽ em sớm tộc T.ử Kim bắt ."
sững , và ngay lúc đó, Bạch Hồ Chi Chủ nhào lòng .