nở một nụ khổ, mỉa mai : "Không ngờ để g.i.ế.c , cần đích ông tay. thật sự thấy vinh hạnh đấy."
"Ngươi nên cảm thấy vinh hạnh, vì ngươi sắp c.h.ế.t trong tay ." Thái Dương Thần , ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng, xa cách.
Cùng lúc đó, những xung quanh đều thở dài. Một phàm bắt đầu rời từ sớm. Họ đành lòng chứng kiến t.h.ả.m kịch , đối diện với sự tuyệt vọng tột cùng . Một vị Thần Thượng Thần sát hại một , ai thể ngăn cản nổi.
Giây phút , khẽ nhắm mắt , trong đầu hiện lên bao ký ức. Đi suốt một quãng đường dài, từ một bình thường, tiến băng băng về phía để trở thành một cường giả tuyệt thế. Trên con đường , gặp gỡ bao : Trần Thiến Thiến, Lam Nhạc Nhạc, Đồ Phu, Quỷ Y, Trần Tuyết Dao... và từng gương mặt thuộc khác.
Giờ đây, tất cả sắp kết thúc .
Hy vọng tan biến, lúc mất sạch lòng tin, chỉ thản nhiên đón nhận cái c.h.ế.t. Thế nhưng, tận sâu trong lòng vẫn tràn ngập sự tuyệt vọng vô bờ bến.
Tại ? Tại rơi cảnh ? Chẳng lẽ suốt chặng đường qua, tất cả đều là nhờ may mắn thôi ? Vì Trương Phàm trúng nên mới thể thăng tiến thần tốc, mà giờ đây ngay cả cũng Thiên Nhân truy sát đến mức trốn chạy khắp nơi, đương nhiên chẳng thể rảnh tay mà quản đến nữa.
Chẳng lẽ thực sự đặt dấu chấm hết tại đây ?
Lòng đầy rẫy sự bất cam, nhưng khi vị Thái Dương Thần rực rỡ như vầng thái dương , chẳng thể dấy lên nổi một chút ý nghĩ phản kháng nào. Đó là Thần Thượng Thần, một sinh vật ở đẳng cấp cao hơn một bậc, vượt xa trí tưởng tượng của .
Phản kháng, ngay từ đầu là vô ích. giơ thanh Đoạt Thiên trong tay lên, chuẩn cho trận chiến cuối cùng.
Xung quanh, đều lắc đầu thở dài. Thái Dương Thần , bất chợt lên tiếng: "Là một kẻ phàm trần, ngươi cố gắng hết sức . Đi đến đây, ngươi vượt qua nhiều . đây chính là vận mệnh của ngươi, ai thể xoay chuyển."
"Thế , cho ngươi một cơ hội."
"Sau lưng là cả một đế quốc Atlantis, còn lưng ngươi chẳng một ai. Như thật công bằng."
"Ngươi thể cầu cứu bên ngoài, bất cứ ai cũng . Chỉ cần họ tình nguyện giúp ngươi, họ thể bước lên võ đài để kề vai sát cánh chiến đấu cùng ngươi!"
Đối mặt với lời đề nghị đó, cay đắng, thừa ông đang mỉa mai . Tuy , vẫn từ bỏ tia hy vọng cuối cùng. đưa mắt quanh võ đài, nhưng chỉ một vòng thôi, lòng nguội lạnh.
Trên khán đài, vô né tránh ánh mắt của . Hai vị Đại Đế về phía , nhưng ánh mắt chỉ sự thương hại. Không một ai dám vì mà đối đầu với Thần Thượng Thần. Họ dám, tất cả đều cúi gầm mặt xuống.
Nhìn một vòng vẫn chẳng kết quả gì, chỉ khổ.
Lúc tại Linh giới, một con mèo đang lười biếng phơi nắng nóc nhà, bất chợt nó hắt một cái lẩm bẩm: "Chẳng lẽ thằng nhóc Lương Phàm gặp nguy hiểm ? Chỉ tiếc là giờ giúp gì cho nó."
"Thôi, ngủ tiếp ." Nó vươn vai một cái chìm giấc mộng.
Thái Dương Thần tĩnh lặng quan sát, một lát mới : "Thật đáng thương. Xem chẳng ai giúp ngươi cả."
"Đã thì, c.h.ế.t !"
Ông giơ lòng bàn tay lên, một luồng thần uy thể cản phá tỏa . đúng lúc đó, một giọng vang lên: "Đợi !"
theo hướng tiếng , thấy Lý Thông Thiên đang dẫn theo Mã lão sư và những khác bước thẳng lên võ đài.
"Mọi ..." ngẩn .
Lý Thông Thiên lạnh lùng : "Đã chỗ c.h.ế.t, tại đem theo chúng ?"
há miệng nhưng thốt nên lời. Liễu Linh Nhi và Bạch Tuyết cạnh , mỗi nắm lấy một cánh tay , gương mặt tràn đầy vẻ dịu dàng.
"Sống là của , c.h.ế.t cũng là ma của ." Bạch Tuyết siết c.h.ặ.t t.a.y , ánh mắt chan chứa tình cảm.
"Dù là địa phủ hoàng tuyền, em cũng sẽ cùng !" Liễu Linh Nhi kiên định .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1439-co-lap-khong-chi-vien.html.]
Lúc , khẽ gật đầu, ánh mắt trở nên thản nhiên hơn bao giờ hết. Khi cái c.h.ế.t cận kề mà những ở bên, còn cảm thấy cô độc nữa.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
lúc đó, giọng của Đoạt Thiên vang lên: "Ta thể đồng hành cùng ngươi nữa, nhóc con. Sức mạnh của Thần Thượng Thần sẽ hủy diệt mất."
"Đa tạ ông, ông ." buông tay, Đoạt Thiên trôi nổi mặt .
"Đã , ngươi tự bảo trọng nhé." Đoạt Thiên thở dài một tiếng, truyền cho một luồng sức mạnh trực tiếp rời .
Nhìn nó bay , những khác đều lắc đầu thở dài, ánh mắt đầy vẻ bi thương. Đối mặt với một vị Thần Thượng Thần, sự phản kháng quả thực quá đỗi phù du.
Thế nhưng vẫn đưa tay , một thanh kiếm ngưng tụ từ kiếm ý gọn trong tay. ông và : "Hôm nay sẽ là trận chiến cuối cùng của ."
"Mời tay."
"Được." Thái Dương Thần liếc , giơ tay lên, ngay lập tức một vầng mặt trời vàng rực hiện trong lòng bàn tay ông . Sức nóng kinh tỏa khiến vạn vật chìm trong tuyệt vọng.
"Tạm biệt."
Ông hạ lòng bàn tay xuống, vầng thái dương ầm ầm giáng xuống. cũng vung kiếm, c.h.é.m thẳng về phía .
Tất cả, kết thúc !
ngay khoảnh khắc vầng mặt trời vàng rực sắp chạm , một vầng mặt trời đen kịt đột nhiên lao đến, va chạm trực diện với vầng mặt trời .
Thái dương vàng rực thế mà triệt tiêu !
"Là kẻ nào?" Sắc mặt Thái Dương Thần biến đổi, cũng quanh và chợt hiểu điều gì đó.
"Ha ha, em, lâu gặp, thê t.h.ả.m đến mức . Thật khiến đại ca đau lòng quá."
Cùng với câu đó, đất trời biến sắc, vô ma khí bao trùm cả bầu trời. Một hình bá đạo xuất hiện giữa trung, tay còn đang cầm thanh Đoạt Thiên mới bỏ chạy ban nãy.
"Cổ Ma đại ca!" qua, mừng rỡ khôn xiết.
"Ha ha, tin về là phi tới ngay lập tức. Xem vẫn quá muộn." Cổ Ma cuồng tiếu, ma khí ngập trời. Không chỉ , khí tức của bá đạo đến cực điểm, thực lực mạnh mẽ hề kém cạnh Thái Dương Thần.
Lại thêm một vị Thần Thượng Thần nữa!
Lúc , cả hai vị Đại Đế lẫn những mặt đều sững sờ kinh hãi.
"Cổ Ma? Con ma đầu trong truyền thuyết, xuất hiện ở đây?"
"Đây chẳng là kẻ từng đại chiến một trận với Đạo Tôn ? Tuy bại trận nhưng thực lực quả là phi phàm!"
Cổ Ma lớn, ánh mắt lạnh lẽo về phía Thái Dương Thần: "Ba em chúng mất một , thể mất thêm nữa. Thần nhân tạo của Atlantis... cũng chỉ đến thế mà thôi."
Sắc mặt Thái Dương Thần cực kỳ khó coi, : "Ngươi định mặt cho ?"
"Không, chỉ lấy mạng ngươi thôi!" Cổ Ma gầm lên một tiếng, lao thẳng tới và vung một kiếm tuyệt sát. Đoạt Thiên trong tay phát huy uy lực còn đáng sợ hơn gấp bội.
Chỉ một kiếm lướt qua, một cánh tay của Thái Dương Thần c.h.é.m đứt lìa!
Thái Dương Thần lạnh lùng liếc vết thương, cánh tay đứt trong chớp mắt mọc như cũ. Ông Cổ Ma : "Được, thì nợ cũ nợ mới chúng tính một thể luôn!"