Rời khỏi mộ của Trần Tuyết Dao, lòng giấu nổi vẻ bi phẫn. Dù còn quan tâm đến cô nữa, nhưng cái c.h.ế.t vẫn ngoài dự liệu của .
Thiên tai, nhân họa khiến thế giới biến đổi đến mức còn nhận diện mạo cũ. Còn chúng thì chỉ thể gắng gượng mà vùng vẫy để sinh tồn.
Mới trôi qua trăm năm mà là bãi bể nương dâu.
Một nữa đặt chân đến Thiên Khu Cự Thành, nơi giờ đây trở nên nhộn nhịp, xe ngựa rộn ràng.
"Chuyện gì thế ? Hình như họ đang chuẩn rời khỏi đây." Lý Thông Thiên biến sắc .
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
liếc một cái lắc đầu: "Xem , họ chuẩn di cư ."
"Thật là khó chịu, rốt cuộc xảy chuyện gì !" Mã lão sư hoảng hốt kêu lên.
Rất nhanh đó, tìm con trai của Lý Thông Thiên, kể đầu đuôi câu chuyện cho chúng .
"Hóa các con định dời Thiên Khu Cự Thành đến thánh địa Dao Trì ?" Lý Thông Thiên hỏi.
"Vâng thưa cha, hiện giờ đại chiến cận kề, dời đến tổ địa của nhân tộc vẫn an hơn." Con trai đáp.
"Ừm, cũng đúng. Nơi an cho lắm." Lý Thông Thiên gật đầu.
Mã lão sư bi phẫn : "Chúng ở đây suốt trăm năm, từ khi tiêu diệt Cuồng Thú tộc, nơi vô cùng yên bình. Cần gì di cư chứ!"
"Con cũng là khó rời xa quê cũ. tình hình hiện tại kỳ quái." Anh đầy vẻ bất lực: "Hiện giờ, nhiều cự thành hủy diệt một cách bí ẩn. Tà Thần đang nuốt chửng nơi ."
và Mã lão sư . Từng việc trướng Tà Thần một thời gian dài, chúng đương nhiên rõ bọn chúng đáng sợ đến mức nào.
"Nếu thì chỉ còn cách rời thôi. Chúc các con thượng lộ bình an." Lý Thông Thiên .
"Sẽ vấn đề gì ạ. Lần Đại Đế hộ tống." Anh tự tin .
"Đại Đế hộ tống? Thú vị đấy." lạnh một tiếng, hình biến mất tại chỗ.
Thấy cảnh , Lý Thông Thiên thở dài: "Xem chuyện rắc rối ."
"Với thực lực của , chắc là đối thủ của Đại Đế chứ?" Chu Trái Tinh cau mày hỏi.
"Phải. Cổ Ma thể tay bất cứ lúc nào, cho nên sự an của thì cần lo." Lý Thông Thiên đáp.
Trong lúc họ đang trò chuyện, biến mất khỏi đó.
Khi xuất hiện trở là ở giữa một vùng hư , thấy một bóng đang xếp bằng ở đó.
"Hừ, lâu gặp." bóng hình mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh.
Cái bóng đó đầu , chính là Hư Đế. Ông , khổ : "Chúng mới gặp mà."
"Trong mắt , chúng lâu gặp." ông , lạnh lùng đáp.
"Hèn gì." Hư Đế khổ, : "Ta ngay ngươi sẽ đến tìm rắc rối mà. Cổ Ma ?"
"Trong mắt ông, chỉ cậy thế khác thôi ?" lạnh lùng phản bác.
"Trong mắt , ngươi là một kẻ đặc biệt thực tế. Ngươi sẽ chiến đấu vì tôn nghiêm, mà chỉ chiến đấu vì lợi ích."
"Ngươi sẽ mượn dùng sức mạnh mà ngươi thể động đến, để chiến thắng, ngươi thể từ thủ đoạn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1443-bai-be-nuong-dau.html.]
mỉm , xuống bên cạnh ông , khổ: "Ông đúng là hiểu thật."
"Có thể sống đến bây giờ, ngươi tự nhiên bản lĩnh của riêng ." Hư Đế .
"Ông mệnh danh là Đại Đế mạnh mẽ nhất, nhưng rốt cuộc, ngay cả một Thần Thượng Thần cũng thể dễ dàng nghiền nát ông. Thật khiến thất vọng. Lúc đầu còn tưởng ông thể cứu rỗi ." thở dài .
"Nếu thể cứu ngươi thì những chuyện đó. Hiện tại năm vị Chuẩn Thần của nhân tộc c.h.ế.t, ít nhất trong vòng năm vạn năm tới, nhân tộc sẽ còn ai thể đột phá đến cảnh giới Đại Đế nữa." Hư Đế giải thích.
"Hừ. Chuyện đó thì liên quan gì đến , chẳng là do các tự tự chịu !" lạnh lùng .
" ngươi thì khác, ngươi là khả năng nhất để trở thành Đại Đế, thậm chí là Tuyệt Thế Đại Đế." Hư Đế nghiêm túc .
ngẩn ông , bỗng nhiên cuồng loạn, một lúc mới che mặt : "Sao hả? Lại lợi dụng ? Cho dù trở thành Tuyệt Thế Đại Đế, nếu xuất hiện kẻ mạnh hơn, các cũng sẽ ngần ngại mà vứt bỏ thôi, đúng ?"
" còn lạ gì những kẻ như các , ai nấy đều hám lợi, vì lợi ích mà thể bán bất cứ ai!"
Đối với sự giễu cợt của , Hư Đế chỉ lắc đầu: "Để duy trì một đại tộc, chuyện hề đơn giản như ngươi tưởng ."
"Ta ngươi trải qua những gì, cũng nỗi đau của ngươi. lúc đó, chúng thực sự thể cứu viện."
"Đắc tội với Atlantis, hậu quả đó chúng gánh nổi."
"Cho nên, thời khắc mấu chốt, chúng thể hy sinh bất cứ ai. Bao gồm cả !"
Đối với cách , đương nhiên khinh bỉ, lạnh: " , trong mắt các , chỉ là một kẻ may mắn mà thôi. giờ đây sống sót, và thể trả thù các ."
"Tuyệt đối đừng trả thù nhân tộc, đó chẳng khác nào cốt nhục tương tàn." Hư Đế kinh hãi hét lên.
"Các như còn gì." lạnh lùng .
Hư Đế , giọng đầy vẻ van nài: "Đừng thế, coi như cầu xin ngươi. Ta nhân tộc nợ ngươi nhiều. chúng thể bù đắp, cần thiết ."
"Đó là chuyện của ." đáp.
Ngay lúc đó, trong hư vang lên một giọng phiêu miểu: "Hư Đế, để đến khuyên ."
theo hướng tiếng , thấy một vị công t.ử mặc cổ phục xanh lam đang bước tới. Ông chúng , biểu cảm ôn hòa : "Ta vẫn còn ôm hận, cũng tuyệt vọng vì chúng bỏ rơi."
" ở góc độ của chúng , lúc đó chúng hề sai. Sau lưng chúng là cả một tộc quần. Loại áp lực đó là thứ thể tưởng tượng . Chỉ cần chúng bước sai một bước, sẽ dẫn đến tai họa diệt vong cho cả c.h.ủ.n.g t.ộ.c!"
"Cho nên các thể tùy ý hy sinh . Đã , tùy ý hy sinh vài vị Đại Đế xem cũng chẳng cả." thản nhiên .
Với thực lực của Cổ Ma, tiện tay cũng thể bóp c.h.ế.t vài vị Đại Đế , dù cho thực lực của họ thông thiên đến .
khi chạm đến cảnh giới Thần Thượng Thần, chỉ sai biệt một chữ cũng là cách trời vực.
"Ta hận chúng . Nếu thực sự để Cổ Ma tay, chúng e rằng còn đường lui." Thế Đế thở dài một tiếng, nhưng tiếp: " những con lưng chúng là vô tội. Nếu chúng c.h.ế.t, nhân tộc mất sự che chở sẽ biến mất. Đó thực sự là điều thấy ?"
hừ lạnh một tiếng, khinh miệt : "Nếu , từ ngày hôm nay trở , giữa và các còn ân oán, cũng chẳng còn quan hệ gì nữa!"
Nói xong lưng định , nhưng lúc Thế Đế lên tiếng: "Đợi , một cách thể giải quyết tất cả chuyện ."
đầu họ, lạnh: "Các tự tìm đường c.h.ế.t ?"
"Chúng rõ tội nghiệt sâu nặng, nhưng nhân tộc vô tội. Với sức mạnh của chúng , khó để che chở vẹn cho nhân tộc. Thế nên chúng định một giao ước thế nào?" Thế Đế đề nghị.
"Giao ước gì?" hỏi.
"Chỉ cần đạt tới cảnh giới Thần Thượng Thần và trở nhân tộc, thì ba vị Đại Đế chúng sẽ đương trường tự sát để tạ với thiên hạ." Thế Đế dõng dạc .