Lớp Học Kinh Hoàng - Chương 1472: Nước Cờ Sau Cùng

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:03:03
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

sững một lát, nhưng cũng chẳng buồn hỏi thêm, chỉ : "Hy vọng tiền bối thể dốc sức tương trợ."

"Đó là đương nhiên, chỉ là ngờ cục diện trở nên thế ." Lý Thái Nhất thở dài. Chỉ trong một khoảnh khắc , thấu hiểu hết thảy những biến hóa thế gian. Cảnh giới quả thực vượt xa thần Phật.

Trương Phàm lên tiếng: "Hiện tại trận chiến giữa Thiên Nhân và Tà Thần là điều thể tránh khỏi."

"Cậu giúp phe nào?" Lý Thái Nhất hỏi.

"Chẳng việc gì giúp phe nào cả, Thiên Nhân hiện tại mạnh hơn thời đó gấp vô ." Trương Phàm đáp.

" đằng đó là xương m.á.u của vạn tộc. Để trở nên mạnh mẽ, bọn chúng thực sự từ thủ đoạn." Lý Thái Nhất hừ lạnh một tiếng, gương mặt đầy vẻ khinh miệt.

Trương Phàm tiếp: "Việc chúng cần tiếp theo thực đơn giản."

"Việc gì?" Lý Thái Nhất hỏi.

"Nghĩ cách để tồn tại." Trương Phàm trả lời.

"Xem tình cảnh của chút nào." Lý Thái Nhất nhận xét.

" đ.á.n.h cho nông nỗi , thừa là ai mà." Trương Phàm .

"Xem kẻ đó đích tay. Ngoài lão , những kẻ khác năng lực đó." Lý Thái Nhất trầm ngâm.

Trương Phàm lười biếng gật đầu, vẻ mặt đầy trâm chọc: " sa sút đến mức mà vẫn đáng để lão tay ?"

"Phong cách của lão còn lạ gì, sư t.ử vồ thỏ cũng dùng lực." Lý Thái Nhất tiếp lời.

Hai họ rảo bước con đường . theo bóng lưng của họ, chỉ bất lực theo phía .

Không qua bao lâu, những khác cũng hội quân với chúng . Trong Nghĩa địa Thời gian , họ cũng phát hiện gì thêm.

"Rời khỏi đây thôi." Trương Phàm .

"Không vội, ở đây vẫn còn chút cơ duyên thể giúp ích cho ." Lý Thái Nhất chỉ .

"Như cũng ." Trương Phàm đồng tình.

Thế là chúng . Lý Thái Nhất bắt đầu giảng giải cho về con đường thành Thần. Đó là một hành trình cực kỳ gian nan, bởi nó là sự lột xác về đẳng cấp sinh mệnh.

Lý Thái Nhất giải thích: "Thần tiên phàm nhân, về bản chất gì khác biệt. Thần Linh thì là ngoại lệ."

"Một khi đạt đến Thần Linh, đó sẽ còn ràng buộc bởi nhân quả. Không chỉ , họ còn trở nên vô cùng mạnh mẽ. Mọi quy tắc trong mắt Thần đều là công cụ thể lợi dụng. Thần thể những việc mà phàm nhân vĩnh viễn thể nổi."

"Đó chính là sự cường đại của Thần. cũng chính vì Thần mạnh mẽ như nên ai cũng thành Thần. Tuy nhiên quy tắc của vũ trụ là hữu hạn. Vì thế, một vị Thần sẽ xung đột lẫn , dẫn đến việc giảm thực lực của chính ."

"Lấy ví dụ, nắm giữ quy tắc Ngọn Lửa, nhưng con đường nhiều Thần khác. Chúng sẽ đoạt lấy sức mạnh của cho đến khi trở thành Chân Thần duy nhất của quy tắc đó."

"Cậu hiện tại đang nắm giữ quy tắc Kiếm, định sẵn sẽ trở thành Kiếm Thần. Nếu Trương Phàm tranh với , thì việc đạt đến đỉnh cao nhất của Kiếm Đạo thực khó đến thế."

"Con đường chúng trải sẵn cho , đến thì xem bản ."

Lúc , ánh mắt Lý Thái Nhất tràn đầy vẻ đạm mạc. gật đầu, thầm tự suy ngẫm.

Ở một phía khác, Lý Thái Nhất và Trương Phàm bắt đầu trao đổi riêng:

"Chẳng bảo ? Phục sinh quá sớm chỉ khiến cục diện thêm biến động."

"Không một phân đang ở Thiên Đạo Cung ?"

"Cần gì đ.á.n.h thức dậy gì."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1472-nuoc-co-sau-cung.html.]

Trước câu hỏi đó, Trương Phàm bất lực đáp: "Dù dùng phân để thoát khỏi kiếp ngã xuống cuối cùng, nhưng cái phân đó tuy lập Thiên Đạo Cung, thực chất đang sức mạnh của Tà Thần khống chế."

"Nếu xuất hiện, lỡ như phân chúng tiêu diệt, lúc đó 'Chân Danh' của sẽ biến mất. Muốn phục sinh sẽ là điều thể."

"Cũng lạ, đám Tà Thần quả nhiên vẫn g.i.ế.c ." Lý Thái Nhất lạnh, ánh mắt đầy vẻ coi thường. Đối với đám Tà Thần đó, chẳng chút thiện cảm nào.

"Chuyện đó là dĩ nhiên, năm đó Tà Thần chúng g.i.ế.c ít, chúng hẳn là vẫn còn nhớ như in." Trương Phàm quái dị.

"Chỉ tiếc là hiện tại, nhiều quên mất cuộc chiến năm xưa."

Nghe cuộc đối thoại của họ, cảm thấy vô cùng chấn động. Bởi theo lời Trương Phàm, Lý Thái Nhất từng g.i.ế.c c.h.ế.t Tà Thần. sự thật mà là Tà Thần bất t.ử bất diệt, lượng đổi, từng vị Tà Thần nào thực sự ngã xuống.

Tại Lý Thái Nhất g.i.ế.c Tà Thần? Giữa chuyện rốt cuộc xảy điều gì?

Trong Nghĩa địa Thời gian phân ngày đêm, cũng chẳng bao lâu. Khi bừng tỉnh, gương mặt trở nên lạnh lùng hơn hẳn.

Lúc bước , cả Trương Phàm và Lý Thái Nhất đều chú ý .

"Thú vị đấy."

"Hóa thêm một tia Thần tính."

lấy tinh thần giây lát ngẩn ngơ, họ : "Dạo gần đây tu luyện cảm thấy như chạm bình chướng, thể tiến thêm nữa."

"Đó là lẽ tự nhiên, những ngày tháng thuận lợi của kết thúc ." Lý Thái Nhất .

"Rời khỏi đây thôi, nơi gió âm lạnh lẽo, thật khiến thoải mái." Trương Phàm lên tiếng.

"Được , cũng nên dạo một chút." Lý Thái Nhất .

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Rất nhanh, hội hợp . Lý Thái Nhất mở một lối thoát, chúng cùng lao ngoài. Khi thoát , chúng thấy đang ở giữa Song T.ử Tinh bóng tối.

Nơi đại biến, lối Nghĩa địa Thời gian biến mất.

" chút việc, đây. Có chuyện gì cứ gọi tên ." Lý Thái Nhất xong liền biến mất ngay lập tức.

Đợi khuất, Trương Phàm mới nhảy lên vai : "Đi thôi, tiếp tục hành trình của chúng ."

"Chúng còn nữa?" khổ sở hỏi.

"Tiếp theo chúng sẽ tới các di tích, tóm tìm cách thu thập tài nguyên." Trương Phàm đáp.

Trước yêu cầu của nó, chỉ tuân theo. Thế là dẫn theo năm vị Thần minh một nữa tiến về phía các di tích.

Trên đường , tò mò hỏi: "Lý Thái Nhất ?"

"Chắc là đến Thiên Đạo Cung." Trương Phàm .

"Thiên Đạo Cung?" ngạc nhiên: "Bọn họ là đồng minh của Tà Thần ?"

"Nói là đồng minh, chi bằng là con rối của Tà Thần thì đúng hơn." Trương Phàm thở dài: "Thiên Đạo Cung vốn do Lý Thái Nhất sáng lập, chỉ là xem bây giờ nó biến chất ."

"Đã thì cứ để tới đó quét dọn một phen ."

gật đầu, chúng tiếp tục tiến sâu di tích.

Di tích mà Trương Phàm nhắc tới thực chất là một chiến trường cổ. Một cuộc chiến năm xưa đ.á.n.h nát cả tinh vô tận, biến nơi thành một đống đổ nát.

Khi chúng đến nơi, phóng tầm mắt , hàng vạn năm ánh sáng chỉ còn là những mảnh vụn hoang tàn, đến cả hằng tinh cũng chẳng còn mấy ngôi.

"Lại về đây ." Trương Phàm liếc xung quanh, đầy vẻ cảm khái.

Loading...