Lớp Học Kinh Hoàng - Chương 1476: Kế Hoạch Đại Diệt Tuyệt

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:09:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày thứ hai, dẫn theo Trương Phàm lên đường. gặp một – kẻ mà giờ đây trở thành một con quái vật nổi danh tại Linh giới, nhưng từng thời là cơn ác mộng lớn nhất của cuộc đời .

Khi đặt chân đến một bảo tàng sáp, thấy . Đó là một đàn ông với gương mặt phong trần, ánh mắt toát lên vẻ lạnh lẽo thấu xương.

Thực tế, kẻ còn thể gọi là "" nữa. Nghe đồn liên tục ăn thịt , chẳng nuốt chửng bao nhiêu sinh linh. Giữa Linh giới đầy rẫy yêu ma quỷ quái, vẫn là một trong những con quái vật đáng sợ nhất.

Thấy bước tới, gã đàn ông với mái tóc xõa rượi lên tiếng: "Ngươi đến đây để xem trò của ?"

"Ta rảnh rỗi đến thế," lạnh lùng đáp.

Hắn khẽ gạt mái tóc sang một bên, biểu cảm đầy cay đắng: "Thật ngờ, ngày gặp , ngươi bỏ xa đến nhường ."

"Quả thực là ." bình thản quan sát cơ thể .

Đường đường là một Thiên Tôn, nay sa cơ lỡ vận đến nông nỗi . Nhìn khí tức, vẻ chỉ còn ở cảnh giới Đạo Tổ, hơn nữa vì nuốt chửng quá nhiều sinh linh nên cảnh giới cực kỳ bất .

"Không ngờ ngươi còn mang cả theo." Thiên Tôn liếc con mèo Trương Phàm vai , bất chợt lạnh đầy mỉa mai: "Thật trớ trêu ."

"Ta thua tay đồng bào của ."

"Ta đồng bào của ngươi!" Trương Phàm lạnh lùng phản bác.

"Phải , thủ lĩnh phái Nhân, một Trương Phàm từng dọc ngang thiên hạ, thể coi hạng như là đồng bào cơ chứ," Thiên Tôn khổ.

, thở dài đầy cảm thán: "Lời hứa năm xưa thực hiện , xác của vỡ nát ."

"Không cả. Chỉ cần tiến thêm một bước nữa, cũng chẳng cần đến bộ da đó nữa." Thiên Tôn lắc đầu, hỏi: "Ngươi đến đây chắc chỉ để bộ dạng t.h.ả.m hại chứ?"

"Ta chỉ hỏi ngươi vài chuyện." đưa tay , một chiếc bàn cùng hai tách nóng tức thì xuất hiện ngay mặt.

Thiên Tôn thấy cảnh đó liền tán thưởng: "Hư tạo vật, đây là thủ đoạn của thần linh . Ngươi chỉ cần một bước nữa thôi là chạm đến thần vị."

"Vậy ? Cũng chẳng gì to tát," lắc đầu, thần sắc hờ hững.

"Ngươi , bao nhiêu kẻ điên cuồng truy cầu cảnh giới của ngươi nhưng chẳng mấy ai thành công ?" Thiên Tôn .

"Ồ, ?" khẽ mỉm : "Đối với , điều đó quan trọng. Ta hỏi, nếu Trái Đất của chúng chỉ là phòng thí nghiệm của các ngươi, tại ngươi diệt thế?"

"Tại ư? Đại khái là vì thứ mất kiểm soát," Thiên Tôn đáp.

"Mất kiểm soát? Ý ngươi là ?" ngạc nhiên hỏi.

"Chính là sự phát triển của các ngươi vượt khỏi tầm khống chế," Thiên Tôn lắc đầu, giọng lạnh nhạt: "Khoa học kỹ thuật của các ngươi phát triển quá nhanh, vượt xa trí tưởng tượng của chúng ."

"Cứ theo tốc độ đó, chẳng bao lâu nữa các ngươi sẽ thoát khỏi hệ Mặt Trời để chinh phạt dải Ngân Hà."

" chúng đời nào cho phép vật thí nghiệm đào thoát khỏi phòng lab. Vì thế, 'Đại Thanh Trừng' mới diễn ."

"Tiêu diệt bộ các ngươi, đó mở một kỷ nguyên mới."

"Đó là nhiệm vụ của . Kẻ tiền nhiệm hủy diệt các vị thần của các ngươi. Đến lượt , xóa sổ phần lớn nhân loại, đó ép các ngươi con đường tu luyện linh khí."

"Đó mới là con đường các ngươi nên , bởi vì tiềm năng của các ngươi lớn. Chỉ cần theo lộ trình , tận dụng các ngươi để thử nghiệm chiếc móc câu, chúng mới cơ hội né tránh nó thành công."

Nghe đến đây, thở dài. Dù gương mặt lộ vẻ gì nhưng trong lòng khỏi cảm thán: "Quả hổ danh Thiên Nhân, thật sự m.á.u lạnh vô tình, coi vạn vật như cỏ rác."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1476-ke-hoach-dai-diet-tuyet.html.]

"Thiên Nhân chúng vốn dĩ là những kẻ ích kỷ triệt để. Chỉ cần chúng sống sót, sự sống c.h.ế.t của vạn tộc chẳng ý nghĩa gì cả," Thiên Tôn thản nhiên .

"Khốn kiếp! Chúng chứ cầm thú!" Trương Phàm nhảy dựng lên c.h.ử.i bới.

Thiên Tôn liếc một cái, khinh bỉ: "Đó chính là lý do ngươi thất bại, đồ ch.ó nhà tang."

"Đừng cản , đấu tay đôi với !" Trương Phàm l.ồ.ng lộn, điên cuồng lao tới liều mạng với Thiên Tôn.

Thiên Tôn dĩ nhiên chẳng sợ, dù Trương Phàm bây giờ cũng chỉ là một kẻ phế nhân.

"Ta g.i.ế.c ngươi!" Trương Phàm gầm lên, thoát khỏi tay lao ác chiến với Thiên Tôn.

Kết quả ngoài dự đoán, Thiên Tôn đ.á.n.h cho một trận tơi bời, thoi thóp trong lòng .

"Sao cản ?" Trương Phàm yếu ớt hỏi.

" cứ tưởng ông đ.á.n.h thắng chứ?" nhún vai, vẻ mặt đầy vô tội.

"Đừng nữa, giờ chỉ là một con mèo phế thải thôi," Trương Phàm thều thào.

Thiên Tôn khởi động gân cốt, mặt đầy vẻ khinh thường: "Không ngờ kẻ phản nghịch lớn nhất năm xưa giờ yếu ớt thế , thật nực !"

"Đỡ dậy, còn chiến !" Trương Phàm vung vẩy tay chân đòi đ.á.n.h tiếp.

lườm một cái, Thiên Tôn hỏi: "Theo , phòng thí nghiệm của Thiên Nhân tất cả chín cái, chúng chỉ là cái nhỏ bé nhất. Sau khi ngươi thất bại trong việc hủy diệt, tại Thiên Nhân tiếp tục phái thêm các Thiên Tôn khác xuống?"

"Vì một nhân vật tầm cỡ lên tiếng, yêu cầu chúng tiếp tục quan sát," Thiên Tôn tiết lộ.

"Hóa ." gật đầu, hỏi: "Nói cách khác, đó Thiên Tôn nào phái đến nữa?"

"Cũng vài kẻ định bắt giữ Huyền Nữ, chỉ là bao giờ thành công," Thiên Tôn .

"Vậy ?" gật đầu, thần sắc trở nên hờ hững.

Những điều cần nắm hòm hòm. Nhìn bộ dạng hiện tại của Thiên Tôn, hỏi: "Có về ?"

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Quay về?" Thiên Tôn khổ, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Ta thà ở Linh giới. Hiện giờ cuộc chiến Thiên Thần đang đ.á.n.h tới mức long trời lở đất."

"Tuy mang danh Thiên Tôn, nhưng trong hàng ngũ Thiên Nhân, Thiên Tôn thật sự chẳng hạng hiếm lạ gì."

"Trước đây cứ ngỡ Thiên Tôn hiếm hoi lắm, giờ xem cũng chỉ ," .

"Nền tảng của Thiên Nhân sâu dày hơn ngươi tưởng nhiều. Một thực thể hùng mạnh vẫn luôn ẩn trốn trong các khe hở gian. Họ chẳng dám tùy tiện lộ diện vì sợ chiếc móc câu xuất hiện," Thiên Tôn với ẩn ý sâu xa.

"Nếu một ngày nào đó, Tà Thần giành chiến thắng cuối cùng thì ?" hỏi.

"Thì dĩ nhiên là gia nhập phe chiến thắng thôi." Thiên Tôn , gương mặt đắng chát: "Ngoài cách đó , chúng còn con đường nào để tồn tại nữa đây?"

gật đầu, trò chuyện thêm một lát chuẩn rời .

Giờ đây, Thiên Tôn đối với còn chút đe dọa nào. cũng g.i.ế.c , dù từng g.i.ế.c c.h.ế.t em gái . Thấy tàn tạ đến mức , thậm chí chẳng còn hứng thú để tay nữa.

"Xem dù là Thiên Tôn thì cũng thế cả, tất cả đều chỉ vì sinh tồn mà thôi," cảm thán.

"Ai mà chẳng vì sinh tồn, ngay cả thủ lĩnh Thiên Nhân cũng thôi," Trương Phàm phụ họa.

Loading...