"Rất nhanh thôi, thể tiếp cận cấp độ thần linh ." Trương Phàm phấn khích hô lên.
"Những bí mật đó, cũng đến lúc để chứ?" và hỏi.
"Đó là lẽ đương nhiên." Trương Phàm gật đầu, lắc lư cái đầu : "Để đối phó với 'chiếc móc', chúng chuẩn đủ loại kế hoạch khác . Mà trong đó, một kế hoạch bắt nguồn từ chính ."
"?" kinh ngạc chỉ tay .
Trương Phàm : ", chính là ."
"Dĩ nhiên chỉ , mà còn những khác nữa."
Nói , kể cho một sự việc kinh khủng. Hóa , và Đoan Mộc Hiên nuôi dưỡng nhiều cường giả. Những cường giả tồn tại chỉ với mục đích đối đầu với chiếc móc. Thế nhưng, tất cả bọn họ đều thất bại.
Trong tình cảnh đó, họ sử dụng m.á.u của chính chủ nhân chiếc móc với ý định tạo sự sống.
Cứ như , tiêu tốn bao nhiêu sức lực, khi tạo vô quái vật biến dạng, cuối cùng họ cũng tạo một loại sinh mạng giống hệt Thiên nhân.
Loại sinh mạng về cơ bản giống con , nhưng chúng mang trong một sợi huyết mạch của chủ nhân chiếc móc. Chỉ cần sợi huyết mạch , chúng thể dung hợp với m.á.u của .
Đến lúc đó, kẻ sẽ còn sợ hãi chiếc móc nữa.
"Và loại sinh mạng đó, chính là các — những Trái Đất. Để tạo các , chúng tốn bao nhiêu công sức."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Nghe đến đây, chấn động thốt lên: "Nói như , chúng đều một sợi huyết mạch của chủ nhân chiếc móc ?"
"Phải, đặc biệt là . Cậu là hàm chứa huyết mạch của nhiều nhất, nên mới thể chịu tải giọt m.á.u đó." Trương Phàm .
" cũng những kẻ khác gánh chịu giọt m.á.u mà, ví dụ như Cổ Ma." suy nghĩ một chút phản biện.
"Máu của chúng là m.á.u c.h.ế.t, còn của là m.á.u sống." Trương Phàm lắc đầu, vẻ mặt khổ sở: "Tóm , đại khái là các tạo để trở thành những kẻ khả năng đối phó với chiếc móc nhất."
"Thực tế chứng minh điều đó là đúng. Cậu thoát khỏi sự khống chế của nó."
gật đầu : " một chuyện tò mò."
"Ồ, chuyện gì?" Trương Phàm hỏi.
"Các lấy m.á.u của chủ nhân chiếc móc?" hỏi.
Câu hỏi ám ảnh suốt nhiều năm qua, khiến cảm thấy tài nào hiểu nổi.
lúc , Trương Phàm lắc đầu trả lời, chỉ : "Chúng từng tìm thấy một vài dấu vết ở một nơi nọ, từ đó mới tìm m.á.u của ."
" cũng chỉ bấy nhiêu thôi."
Câu trả lời thỏa mãn, nhưng lúc còn về để thích nghi với sức mạnh mới.
Rảo bước trong Linh giới, với thực thể đạt tới đỉnh phong Chuẩn Thần, còn sợ hãi những tà thần thông thường nữa, thể tự do tự tại trong thế giới .
Chuyện của Thiên Tôn kết thúc, những chuyện khác cũng xong xuôi.
Hiện tại cảm thấy một sự tiêu sái từng . Ánh mắt về phía , nheo mắt , đủ loại sức mạnh quy tắc đang ngừng tuôn chảy cơ thể .
Thân thể của bây giờ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chỉ cần tiến thêm một bước nữa, thì thể đối với sẽ còn ý nghĩa gì. Bởi khi đạt đến cảnh giới đó, thể tùy ý biến hóa hình dạng, bản chính là hóa của quy tắc.
Khép hờ đôi mắt, tận hưởng sự bình yên hiếm hoi. Sức mạnh khủng khiếp đang cuộn trào trong tâm trí .
Chỉ trong chớp mắt, trở về đến nhà. Tốc độ nhanh đến cực hạn.
Lý Thông Thiên bên cạnh , vẻ mặt đầy kinh ngạc hỏi: "Tiếp theo, định ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1479-huyet-mach-cua-chu-nhan-chiec-moc.html.]
"Không nữa, định dạo loanh quanh, xem thử thế giới bên ngoài ." đáp.
"Cậu đúng là tiêu sái thật, còn chúng vẫn nỗ lực việc đây." Lý Thông Thiên .
mỉm , : "Sắp tới, ngắm nhiều phong cảnh hơn nữa."
"Thật là, từ bao giờ mà chúng trở nên kỳ lạ như ." Lý Thông Thiên cảm thán.
"Phải đấy, đôi khi thành tiên tổ cũng chẳng sung sướng gì cho cam." bùi ngùi: "Chúng xa cách năm mươi năm gặp, mà gặp chỉ một câu ' lâu gặp'."
"Một trăm năm đối với chúng bây giờ, chẳng qua cũng chỉ như cái b.úng tay."
"Nghĩ , thấy cũng thật nực ."
Trước câu đó, Lý Thông Thiên gật đầu, gương mặt đầy vẻ khổ: "Ai bảo chứ. Trước đây, chẳng ai ngờ chúng thể sống lâu đến thế."
"Thời gian đúng là vô tình." thở dài, nhưng : "Sắp tới, định đến một nơi, nơi đó nguy hiểm."
"Chẳng lẽ là chỗ đó?" Lý Thông Thiên liếc , vẻ mặt đầy kinh ngạc.
", chính là nơi mà 'Kẻ sưu tầm cơ thể ' từng đến. Chính nhờ nguyên liệu ở đó mà mới luyện chế Kinh Tiên Đan." .
"Cậu cần đan d.ư.ợ.c lắm ?" Lý Thông Thiên tò mò hỏi.
" chuẩn cho đại nạn trong tương lai." lo lắng .
Hiện tại chiến tranh vẫn đang tiếp diễn, các loại đan d.ư.ợ.c luôn trong tình trạng cung đủ cầu. Ngay cả cuộc chiến giữa các Thiên Thần thì tài nguyên cũng là một yếu tố sống còn. Cả hai bên đều đang tìm cách để tích lũy tài nguyên.
"Đi đây." buông một câu rời .
Cũng chẳng gì đau buồn, đối với chúng , mấy chục năm gặp cũng chẳng khác gì mấy ngày.
Rời khỏi Linh giới, mang theo Trương Phàm đến Atlantis.
Lần , vẫn tiến thần điện. Những Atlantis đối với việc đột nhập bất lực, cách nào ngăn cản.
Thần Mặt Trời một nữa bước tới, thẳng .
"Nhân loại, nếu ngươi thực sự đạt đến cấp độ Thần linh, thì ngươi quả thật xứng đáng với Thần Mặt Trăng."
" đến thăm con của ." .
"Đi ." Thần Mặt Trời , lúc ông còn ngăn cản nữa.
bước phòng, thấy Thần Mặt Trăng đang giường, xung quanh là một đống đồ ăn vặt, tay cầm cuốn truyện tranh một cách thư thái.
lườm cô một cái, thở dài : "Anh bảo , đang m.a.n.g t.h.a.i thì đừng ăn mấy thứ đồ ăn rác rưởi ."
" em thích ăn mà." Thần Mặt Trăng đáp.
"Thôi, tùy em ." thở dài, nhẹ nhàng áp tai bụng cô : "Đã bao nhiêu năm , dù nó là Na Tra thì cũng đến lúc chui chứ."
"Phải , nhưng để nó chào đời thì vẫn cần thêm một thời gian nữa." Thần Mặt Trăng .
"Chỉ tiếc là, nó sinh một thời đại tuyệt vọng thế ." thở dài, ánh mắt đầy vẻ bất lực.
"Dù , nó chắc chắn sẽ là một niềm hy vọng. Biết khi nó chào đời, chiến tranh kết thúc ." Cô an ủi.
"Anh , Atlantis dường như định giữ thái độ trung lập, đợi đến trận chiến cuối cùng mới quyết định gia nhập phe nào." .
"Em quan tâm chuyện đó, nhưng lẽ họ cũng chỉ vì sinh tồn mà thôi." Thần Mặt Trăng .
"Phải, đến cả Atlantis mà cũng trở thành 'cỏ đầu tường' ." khổ .