Tại Chí Cao Thần Điện, ở bầu bạn với Thần Mặt Trăng nửa tháng. Dù năm bảy lượt dặn cô đừng ru rú mãi trong phòng, nhưng e là cô cũng chẳng thèm .
Bước khỏi thành phố Á vận, Trương Phàm lười biếng vai : "Đám đồ của , định tìm chúng một chút ?"
"Không cần thiết." lắc đầu, mắt về phía bầu trời: "Loạn thế là sự rèn luyện nhất. Những gì thể dạy, dạy hết , phần còn dựa sự lĩnh hội của chính bọn chúng thôi."
"Thế ?" Trương Phàm vẻ mặt uể oải: "E là đang tự tìm lý do cho thì . Dù thì dạy đồ cũng mệt c.h.ế.t ."
"Cũng thể như ." mỉm đáp: "Trước khi đến nơi đó, còn chút việc cần giải quyết."
"Đi tìm tình cũ ?" Trương Phàm hỏi.
"Dĩ nhiên là ." lắc đầu, : "Thứ chuẩn tìm kiếm sẽ là một thứ vượt xa lẽ thường."
Và cứ thế, hình bóng biến mất. Đến khi hiện nữa, giữa một vùng tăm tối. Tại khu vực , cất tiếng : " đến , còn chịu gặp?"
Theo tiếng gọi của , một bóng đen hiện mặt. Khi cái bóng xuất hiện, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ lạnh: "Năm xưa chính ngươi là kẻ cứu Phật Sinh Ma khỏi tay đúng ?"
"Chuyện từ mấy trăm năm , vẫn còn tính toán với ?" Bóng đen và .
"Đừng tưởng ngươi là ai." liếc một cái, khẩy: "Năm xưa tưởng ngươi c.h.ế.t, giờ xem mạng ngươi vẫn còn lớn lắm. đúng chứ, Kẻ sưu tầm cơ thể ?"
Dứt lời, bóng đen dần lộ một khuôn mặt nhợt nhạt. Đó là một đàn ông mặt trắng bệch, mặc một bộ đồ đen tuyền, trông chẳng khác gì một con ma cà rồng.
" c.h.ế.t lâu , chỉ là sức mạnh của tà thần hồi sinh mà thôi." Người đàn ông .
" quan tâm bây giờ ngươi , đến nơi đó." thẳng vấn đề.
"Cậu thật sự ? Đó là vùng cấm đấy." Hắn cảnh báo.
"Chỉ cần thể nâng cao thực lực, trong mắt gì là thể vượt qua." khẳng định.
Người đàn ông gật đầu: "Đã thì sẽ dẫn ."
Nói xong, thẳng bóng tối, cũng lẳng lặng bước theo .
Kẻ sưu tầm cơ thể : "Năm đó để tìm kiếm những d.ư.ợ.c liệu , vắt óc tìm đủ cách. những loại d.ư.ợ.c liệu đó ở nhân gian tuyệt chủng từ lâu."
"Lúc đó, chợt nhớ một nơi, mất bao nhiêu thời gian mới tìm thấy chúng."
"Chỉ tiếc là nơi quá nguy hiểm. Nếu , cũng xem thử một chuyến."
mỉm : "Cái c.h.ế.t năm xưa của ngươi dường như là do kẻ che đậy bí mật. Bây giờ, chuyện nên để chứ."
"Vào trong sẽ rõ." Kẻ sưu tầm cơ thể dẫn sâu bóng tối. Chẳng mấy chốc, chúng bước giữa màn đêm mịt mù, lúc cầm một chiếc đèn dầu, vẻ mặt đầy quái dị: "Tiếp theo, thứ sắp thấy chính là nơi khiến cả vũ trụ phát điên."
"Đây là khu vực cốt lõi của Thiên nhân. Lúc đó để lẻn đây, tốn bao nhiêu công sức."
Nói xong, đưa đến một cánh cửa. Cánh cửa màu đỏ sẫm, trông vô cùng quỷ mị.
Tuy nhiên, chỉ liếc qua một cái đưa tay đẩy thẳng cánh cửa đỏ .
Kẻ sưu tầm cơ thể lưng , mỉm : " qua đó , nơi quá nguy hiểm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1480-nhan-sam-thanh-hinh.html.]
gật đầu, một bước qua cánh cửa đỏ. Tiến bên trong, giữa bóng tối bao trùm, xung quanh là sương mù dày đặc.
Không bao lâu, gian bỗng chốc trở nên thoáng đãng.
Trước mặt xuất hiện một rừng thực vật, sơ qua thì dày đặc, cũng thấy. Chúng đều bao phủ trong sương mù, dường như đang hấp thụ linh lực từ màn sương .
Trương Phàm kinh hô: "Trời ơi, đây là những loại thực vật quý hiếm. Mau, mau thu hết chúng ! Chỉ cần luyện thành đan d.ư.ợ.c là chúng phát tài to !"
gật đầu bắt đầu rảo bước giữa rừng cây. Trương Phàm nhận diện từng loại một, gương mặt tràn đầy phấn khích.
"Đây là Anh đào, thứ rẻ tiền nhất ở đây."
"Đây là Chu Quả, uống tăng thêm trăm năm công lực. Hồi xưa thì còn chút tác dụng, giờ thì chẳng bõ dính răng."
"Đây là Thiên Quỳ, thứ uống giúp cường hóa cơ thể. với cảnh giới của thì vô dụng ."
Trương Phàm lùng sục khắp nơi, còn thì thu hết tất cả gian, hào hứng : "Dù vô dụng với nhưng chắc chắn sẽ ích với khác."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Trong màn sương mù, thu thập tiện tay ăn luôn ít. Bây giờ cũng chẳng sợ độc tố, Trương Phàm thì phấn khích tột độ, nhưng vẫn chút bất an: "Vạn nhất bọn chúng bắt thì rắc rối to. Đây là khu vực do Thiên nhân kiểm soát đấy."
"Mặc kệ , cứ tìm đủ lợi ích tính ." đáp.
càng sâu, sương mù càng trở nên đáng sợ. Những loài thực vật bên trong cũng bắt đầu quái dị hơn. Chúng thậm chí còn sự sống, mang tính tấn công cực mạnh và vô cùng khát m.á.u.
những thứ đó đối với chẳng đáng nhắc tới. tùy ý vung thanh Đoạt Thiên, dễ dàng xé nát chúng. Lướt mắt qua, đến một vùng d.ư.ợ.c điền mới.
Lần thứ hiện là Vạn Năm Tuyết Liên — một loại thần vật thể cường kiện thể, vẫn còn tác dụng đối với .
Thế là tiện miệng ăn luôn mười mấy đóa, Trương Phàm xót xa đến mức nhảy dựng lên.
"Phí phạm quá! Lãng phí quá mất! Mấy thứ để luyện đan thì hiệu quả bao nhiêu!" Trương Phàm gào lên.
" luyện đan ." thản nhiên.
" mà! Nếu thì tìm mấy vị đại sư cũng ." Trương Phàm lườm một cái, khổ sở rạp vai như một lão già giữ của.
Anh điên cuồng vơ vét thực vật nhét túi . cũng chỉ bất lực , chẳng .
Chẳng mấy chốc, thu hết đám Vạn Năm Tuyết Liên đó. Khi chúng tiếp tục lên phía , là những loài thực vật mười vạn năm. Chúng hóa thành hình , thậm chí sở hữu năng lực của riêng .
Nhìn những đứa bé trai bé gái mặc yếm đỏ chạy tung tăng khắp nơi, cũng ngẩn .
Trương Phàm hét lên: "Đây là Nhân sâm thành hình ! Ăn một miếng thể sống thêm tám trăm năm, nếu ăn hết cả củ thì sống thêm tám vạn năm!"
Lúc , biểu cảm của phấn khích lời nào tả xiết.
gật đầu, lập tức lao tới. Đám nhóc con đó thét ch.ói tai bỏ chạy tán loạn. cầm sẵn bao tải, tóm gọn từng đứa một nhét trong.
"Lần phát tài thật , mang bán cũng kiếm một mớ tiền." .
"Nếu tìm Thần d.ư.ợ.c thực sự thì mấy." Trương Phàm lẩm bẩm.
"Thần d.ư.ợ.c? Có loại thứ đó ?" tò mò hỏi.