Bạch Tuyết ngẩn , cô dường như hiểu hết tình hình, liền hỏi : "Ý bà là, chín thanh kiếm đều do quyết định ?"
"Phải." Tiểu Thanh mỉm , cô : "Chín thanh kiếm sẽ đ.â.m cô, đ.â.m , đều do cô quyết định. Để xem thử, cô thực sự yêu ."
"Bắt đầu thôi." Tiểu Thanh cầm thanh kiếm đầu tiên lên, Bạch Tuyết hỏi: "Thanh , cô định đ.â.m ai?"
Bạch Tuyết sững sờ, luống cuống .
lúc hét lớn: "Bạch Tuyết, đừng lo lắng! Cuộc thử thách tàn khốc đến thế . Nó chỉ lợi dụng phần yếu đuối trong nhân tính mà thôi."
"Chín thanh kiếm nếu một gánh hết thì chắc chắn sẽ c.h.ế.t. chúng thể cùng chịu đựng."
"Anh thể chịu bảy thanh. Em cứ bảo bà đ.â.m đôi chân, bàn chân và bàn tay , như đảm bảo sẽ c.h.ế.t. Hai thanh còn đ.â.m hai tay em. Như thế cả hai chúng đều thể sống sót."
Nghe lời , mắt Bạch Tuyết chợt sáng lên nhưng nhanh ch.óng mờ tối .
Tiểu Thanh thì thầm bên tai cô như lời nguyền rủa: "Vợ chồng vốn như chim cùng rừng, họa đến nơi thì ai nấy tự bay. Chín thanh kiếm sắc bén vô cùng, chi bằng cứ đ.â.m hết một , còn sẽ chẳng hề hấn gì."
"Chín thanh kiếm do cô quyết định, cô cần khiến bản thương. Chỉ cần chín thanh đ.â.m hết lên , cô sẽ sống sót mà chút xây xát." Tiểu Thanh dụ dỗ.
"Không, thể hại đàn ông của !" Bạch Tuyết lắc đầu quầy quậy.
"Nếu , thì để cô chịu đựng nhé." Tiểu Thanh .
"Nếu , chín thanh kiếm cứ đ.â.m lên ." Bạch Tuyết dứt khoát.
"Bạch Tuyết, đừng loạn! Cứ theo kế hoạch của , cả hai sẽ cả." vội vã .
" em thể mở miệng , em thể hại chồng ." Bạch Tuyết đáp.
"Đừng như , sẽ c.h.ế.t ." thuyết phục.
"Không, thà em c.h.ế.t chứ nhất quyết hại ." Bạch Tuyết kiên định.
Tiểu Thanh mất kiên nhẫn hỏi: "Thanh , cô đ.â.m ?"
"Cứ đ.â.m chân ." Bạch Tuyết .
"Cô nghĩ kỹ ?" Tiểu Thanh mỉm .
"Tất nhiên ." Bạch Tuyết nghiêm túc đáp: "Cứ để gánh vác tất cả ."
"Ha ha, thì như cô mong ." Tiểu Thanh lạnh, thanh trường kiếm trong tay đ.â.m thẳng xuyên qua một chân của Bạch Tuyết.
Bạch Tuyết khẽ nhíu mày, cơn đau khiến cô phát tiếng rên rỉ, nhưng cô nghiến c.h.ặ.t răng, thêm một lời nào.
"Ồ, xem cô cũng khá kiên cường đấy." Tiểu Thanh lạnh, cô : "Cô là khổ sở vì điều gì? Đàn ông đều là lũ phụ bạc. Ngay cả rể ngày cũng ."
"Cô là một con bạch hồ, hà tất vì một con mà mất mạng? Cô thế thì ý nghĩa gì chứ!"
"Không cần nhiều, thanh tiếp theo, đ.â.m cái chân còn của ." Bạch Tuyết lên tiếng.
"Cô thực sự hạ quyết tâm ?" Tiểu Thanh mỉm , như ác quỷ buông lời mê hoặc: "Cô rốt cuộc ý nghĩa gì?"
"Kẻ như bà hiểu ." Bạch Tuyết bà đáp.
" hiểu?" Tiểu Thanh gằn, trực tiếp đ.â.m một kiếm chân còn của Bạch Tuyết, mới : "Cô tưởng si tình ? Cuối cùng đổi cũng chỉ là sự tuyệt tình mà thôi."
"Đàn ông thế gian đều đáng tin, cô thấy hai kẻ lúc nãy ? Đến cuối cùng chẳng vẫn tương tàn đó ."
"Chín thanh kiếm của chỉ uy lực vô biên, mà cứ mỗi thanh đ.â.m thêm , cảm giác đau đớn của cô sẽ tăng lên gấp đôi. Nếu cô cắm đủ chín thanh, cô sẽ đau mà c.h.ế.t tươi đấy."
"Người trẻ tuổi lúc mới đầu thề non hẹn biển thì chẳng là gì cả. thời khắc mấu chốt, vẫn là bản sống mới là quan trọng nhất, ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-850-van-tien-xuyen-tam.html.]
"Thế nên cô căn bản cần ."
Tuy nhiên, những lời lẽ đó, Bạch Tuyết vẫn hề lay chuyển, cô hét lớn: " yêu đàn ông của , thà rằng c.h.ế.t chứ để chịu một chút tổn thương nào!"
"Ồ, là thanh thứ ba cô vẫn chọn đ.â.m chính ?" Tiểu Thanh hỏi.
"." Bạch Tuyết đáp.
"Vậy thì cô đừng hối hận!" Tiểu Thanh xong, lưỡi kiếm một nữa đ.â.m xuyên qua cơ thể Bạch Tuyết. Bạch Tuyết bà đầy đau đớn, nhưng ánh mắt lạnh lùng: "Tiếp tục ."
"Bạch Tuyết, em thế!" bên cạnh vội vã hét lên: "Những thanh còn để gánh cho, em sẽ c.h.ế.t mất! Hai chúng chia đều chín thanh kiếm thì cuối cùng chẳng ai c.h.ế.t cả."
"Không !" Bạch Tuyết nghẹn ngào hét lên: "Em thể hại , thương em sẽ đau lòng lắm."
"Con bé ngốc , em cần như ." gào lên trong bất lực.
Bạch Tuyết cố chấp lắc đầu, Tiểu Thanh: "Tất cả những thanh kiếm còn , bà cứ đ.â.m hết lên ."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Được thôi, nếu cô hối hận thì thể bảo ." Tiểu Thanh mỉm .
"Bớt lời , tới đây." Bạch Tuyết thách thức.
Tiểu Thanh giơ tay, cầm lấy kiếm đ.â.m xuyên qua tay trái của Bạch Tuyết. Bạch Tuyết thét lên một tiếng t.h.ả.m khốc, nhưng ánh mắt vẫn mỉm : "Chồng ơi, em . Đừng lo cho em."
"Em ngốc quá, những thanh còn để !" hét lên điên cuồng. Bạch Tuyết vẫn lắc đầu, khẽ: "Không , em thể để chồng thương."
Nói xong cô nhắm nghiền mắt, thêm một thanh kiếm nữa đ.â.m cô .
Đã là thanh thứ tư !
Dù Bạch Tuyết trông như bất động, nhưng lúc cô đang chịu đựng nỗi đau thể diễn tả bằng lời.
"Tiểu Thanh! Những thanh còn để !" gầm lên phẫn nộ với bà .
"Đau lòng ?" Tiểu Thanh lạnh : "Ngươi tưởng sẽ tha cho cô chắc? cứ yên tâm , tin cô thể chịu đựng thêm nhiều kiếm như ."
"Tiếp tục !" Bạch Tuyết hét lên.
"Cô si tình như thế, đổi gì chứ?" Tiểu Thanh nhạt, lưỡi kiếm một nữa hạ xuống.
"Bạch Tuyết, em điên ? Những thanh tiếp theo để gánh!" gào thét.
Bạch Tuyết vẫn lắc đầu.
"Tốt lắm, ghét nhất cái vẻ si tình của cô. Đợi đến lúc cô chịu nổi nữa, thanh tiếp theo sẽ đ.â.m xuyên tim đàn ông của cô." Tiểu Thanh đe dọa.
"Không cần , chín thanh kiếm nhận hết." Bạch Tuyết đáp.
"Vậy thì cô cứ chờ c.h.ế.t ." Tiểu Thanh gầm lên, lưỡi kiếm hạ xuống dứt khoát.
Bà cứ thế, hết kiếm đến kiếm khác đ.â.m Bạch Tuyết. Bạch Tuyết đau đớn co giật, nhưng vẫn nhất quyết đổi ý.
"Dừng tay! Có giỏi thì nhắm đây !" gào thét điên cuồng, cố gắng vùng vẫy nhưng thể thoát khỏi xiềng xích .
Thực lực của Tiểu Thanh quá mạnh, sức mạnh cấm chế của bà khiến bất lực.
Rất nhanh, đến thanh thứ tám. Trên Bạch Tuyết m.á.u chảy đầm đìa, gương mặt trắng bệch, thở thoi thóp.
Tiểu Thanh mỉm cô : "Ta thật sự chút khâm phục cô đấy. Thanh kiếm cuối cùng , cô chọn thế nào?"
"Vẫn... đ.â.m chân ." Bạch Tuyết thều thào.
"Cô cũng ngu ngốc y hệt chị gái !" Tiểu Thanh hừ lạnh, thanh kiếm cuối cùng lạnh lùng hạ xuống.