Cứ như thế, con thuyền nhỏ lướt êm đềm. Trước mặt chúng là dòng Hoàng Hà mênh m.ô.n.g bát ngát, thấy bờ bến, khiến con cảm thấy một sự nhỏ bé từng .
Ở giữa dòng Hoàng Hà , chúng chẳng thể gì cả. Mọi vận mệnh đều chỉ phó thác tay lão Triệu. Ngay cả , dù tay nắm c.h.ặ.t thanh Yêu đao Muramasa, nhưng khi đối mặt với dòng nước cuồn cuộn hùng vĩ cũng chỉ mà thở dài.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
May lão Triệu kinh nghiệm đầy , lão bình tĩnh chèo lái, gương mặt một chút gợn sóng như thể thể đương đầu với nghịch cảnh. Điều khiến khỏi cảm thán về sự thần kỳ của những vớt xác sông Hoàng Hà.
lúc , đột nhiên cảm thấy mạn thuyền chao đảo, dường như thứ gì đó đang ở ngay đáy thuyền. Ta vội vàng báo cho lão Triệu, nhưng lão vẫn bình thản. Lão đưa tay , bất thình lình tung một nắm gạo trắng, chính là gạo nếp.
Mặt nước nhanh ch.óng yên tĩnh trở . Lão Triệu gật đầu : "Không , cabin ."
Khi trở cabin, Liễu Linh Nhi và Bạch Tuyết đang mặt cắt còn giọt m.á.u, vội lao đến ôm lấy . "Chồng ơi, em sợ quá." Liễu Linh Nhi thút thít. "Đừng lo, sẽ chuyện gì ." Ta vội vàng trấn an. "Ở đây chúng dường như chẳng gì cả." Bạch Tuyết khẽ . " , đợi lên bờ là thôi." Ta đáp.
"Thật là đáng sợ quá mất." Họa Đấu cũng chui , ánh mắt tràn đầy vẻ hoảng hốt. Là một hỏa yêu thú, nó cực kỳ thích ứng với môi trường sông nước .
Tất cả im lặng trở . Một lão Triệu ở đầu thuyền, đôi mắt gương mặt già nua vẫn quắc thước quanh, thần thái vững vàng như thể ứng phó với khó khăn.
Vài giờ , chúng ăn xong bữa trưa. lúc , lão Triệu đột nhiên gọi ngoài. Gương mặt lão lộ rõ vẻ nghiêm trọng, với : "Rắc rối lớn ."
"Có chuyện gì ?" Ta hỏi.
"Cậu xem." Lão Triệu chỉ tay về phía xa. Ta theo hướng đó, sắc mặt lập tức đại biến.
Trước mặt chúng , từ bao giờ , xuất hiện một ngọn núi bạch cốt. Giữa dòng Hoàng Hà rộng lớn sừng sững một ngọn núi bằng xương trắng! Nếu tận mắt chứng kiến, căn bản dám tin mắt .
"Mau rời khỏi đây thôi!" Ta hét lên.
"Vô ích thôi." Lão Triệu thở dài, : "Lão thử chuyển hướng vô nhưng chẳng ăn thua. Dù chúng chèo , con thuyền cuối cùng vẫn sẽ trở chỗ ."
Nghe đến đây, lòng đắng ngắt, bất lực hỏi: "Rốt cuộc thứ đó là cái gì?"
"Nếu lão đoán lầm, đây chính là Hoàng Hà Thi Vương." Lão Triệu đáp.
"Hoàng Hà Thi Vương?" Ta đầy vẻ nghi hoặc, từng danh vị .
Lúc , lão Triệu lẩm bẩm tự : "Thảo nào năm đó đột nhiên mất tích, hóa là tới nơi . Hèn chi..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-918-nui-bach-cot.html.]
Trong cơn bối rối của , lão Triệu kể một câu chuyện từ thời Thế chiến thứ hai — sự kiện "Hoàng Hà Thi Vương" từng gây chấn động một thời!
Năm đó, để ngăn chặn quân địch tại Trịnh Châu, phá đập Hoa Viên Khẩu. Trong phút chốc, nước sông Hoàng Hà chảy ngược, nhấn chìm hàng chục vạn thường dân. Sau t.h.ả.m họa, x.á.c c.h.ế.t trôi nổi đầy sông, từng lớp từng lớp kẹt ở những khúc sông quanh co. Từng đàn cá lớn, ba ba nước tranh rỉa xác . Ban đêm thấy tiếng "răng rắc, răng rắc" như tiếng một đám hạ thấp giọng hát tuồng, thỉnh thoảng còn tiếng thê lương vọng . Không là do c.h.ế.t hẳn cá ăn sống , mà nổi hết da gà. Giữa đêm đen kịt, chẳng ai dám ngoài xem.
Nói cũng , những năm đói kém đó c.h.ế.t nhiều vô kể, đặc biệt là ven sông Hoàng Hà tai ương liên miên, ai mà chẳng từng thấy c.h.ế.t. đó x.á.c c.h.ế.t quá nhiều, trôi dạt liên miên dứt, bốc mùi hôi thối nồng nặc khiến dám ngang qua bờ sông.
Về còn cách nào khác, vận động ngư dân gần đó vớt xác mang lên bãi sông hỏa táng tập thể để tránh dịch bệnh. Kết quả là khi các ngư dân bắt đầu vớt, họ mới phát hiện vấn đề lớn: Những cái xác trôi từ thượng nguồn về cả, mà chỉ đổ xô duy nhất một chỗ. Hóa tình cờ mà là nước thứ gì đó đang "chiêu dụ" chúng tới.
Đám ngư dân vì hiếu kỳ và cũng do áp lực, gọi cùng đ.á.n.h động đưa đống t.ử thi lên bờ. Họ phát hiện một chuyện lạ đời: Thông thường c.h.ế.t đuối sẽ chìm xuống, đợi xác thối rữa mới nổi lên, nên xác nổi càng lâu thì thối rữa càng nặng. ở đây thì ngược , ngư dân thấy những cái xác nổi cùng nguyên vẹn nhất, cứ như mới c.h.ế.t; càng xuống sâu, xác càng thối rữa nghiêm trọng; và ở đáy cùng, x.á.c c.h.ế.t chỉ còn là một đống xương trắng, chất cao như một ngọn núi bạch cốt.
Mọi dù sợ hãi nhưng đều những điều kiêng kỵ nước, ai dám mở miệng, chỉ lầm lũi việc, mong sớm vớt xong đống x.á.c c.h.ế.t tiệt để về nhà ôm vợ con ngủ cho yên ! lúc đó, mặt nước đột nhiên vang lên một tiếng "ầm" kinh thiên động địa như động đất. Con thuyền nhỏ nhảy dựng lên mặt nước, dòng Hoàng Hà sôi sùng sục, những bong bóng nước to bằng miệng bát phun lên ùng ục.
Làn nước đó hôi thối nồng nặc, dù đang chao đảo cũng bịt mũi. Ngay lúc đó, một tiếng "ào" lớn vang lên, một cỗ quan tài đen khổng lồ từ nước trồi lên. Cỗ quan tài đó đen kịt như mực, mặt ngang dọc những đường chỉ đỏ tươi, khắp nơi còn vẽ bùa chú ngoằn ngoèo bằng chu sa. Sắc đỏ tươi rói, sắc đen thâm trầm, vô cùng kinh tâm động phách.
Cỗ quan tài khổng lồ lắc lư vài cái bắt đầu từ từ xoay tròn. Đống x.á.c c.h.ế.t trôi ban nãy cũng lục tục bám theo , hộ tống nó trôi thẳng về phía bờ. Lúc bờ hiểu chuyện hét lên thất thanh: "Chạy mau! Hoàng Hà Thi Vương lên bờ !"
"Sau đó thì ?" Ta hỏi.
"Hoàng Hà Thi Vương lên bờ, nhưng cũng nhiều c.h.ế.t." Lão Triệu dường như nhắc chuyện cũ, vẻ mặt đầy ưu tư.
"Giờ đây?" Ta hỏi tiếp.
"Xem , trực tiếp chuyện với thôi, nếu sẽ để chúng qua ." Lão Triệu .
"Đã , để cho." Ta đề nghị.
"Được." Lão Triệu , dặn dò kỹ lưỡng mấy điều cấm kỵ, bảo vạn sự cẩn thận.
Lúc , gật đầu. Con thuyền nhỏ tiến sát chân núi Bạch Cốt. Ta bật nhảy vọt lên, trực tiếp đặt chân lên ngọn núi xương trắng .
Lão Triệu lùi thuyền xa, và dặn: "Nhớ kỹ, năng t.ử tế, nghìn vạn đừng để xảy xung đột."
Ta gật đầu, cứ thế từng bước tiến sâu bên trong. Toàn bộ ngọn núi đều dựng lên từ xương , thậm chí còn cả những bậc thang. Ta cứ thế bước lên từng bậc.
Lúc , thâm tâm cũng đầy rẫy sự kinh hãi. Tình cảnh mắt cho thấy, vị Hoàng Hà Thi Vương chắc chắn là một tồn tại đáng sợ cấp bậc Quỷ Vương. Một tồn tại như đủ sức một quét sạch cả một thành phố, giống như một loại thiên tai di động.
Gặp , là phúc là họa đây.