Lớp Học Kinh Hoàng - Chương 923: Mắt Nước Hoàng Hà

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:53:45
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi lẳng lặng trở bờ, ai còn tâm trí mà ăn uống nữa. Những tuổi Thìn và những phép xem trực tiếp thì sốt sắng hỏi đủ thứ chuyện. Rốt cuộc là xảy chuyện gì? Thái độ lấp lửng của ông thầy bói càng khiến lòng thêm bất an. Mấy kẻ tận mắt thấy Bạch Xà thì bắt đầu rêu rao: "Ngày mai chúng cứ vác b.úa sắt đến đập nát cái đó cho ..."

 

Lời dứt một bàn tay đầy bùn đất bịt c.h.ặ.t miệng. Các bậc lão niên trừng mắt gã thanh niên trải sự đời một cách giận dữ. Thật là nặng nhẹ, nếu sớm lời già thì đến nông nỗi ? Phàm là đang thi công mà đào trúng quan tài, nguyên tắc là thể động thì đừng động, một khi động đến thì nhất định thỉnh am hiểu về lễ tế bái, cung kính thỉnh "hỷ tài" (quan tài) và an trí thỏa.

 

Thầy bói thản nhiên : "Thứ gì cần thì sớm muộn cũng , bằng sẽ phiền phức lắm đây."

 

Mọi dùng ánh mắt dò hỏi vị . "Cứ chờ xem ngày mai thế nào . ở đây 108 hình cắt giấy ch.ó đen, các đem dán lên tường căn nhà . Nhớ kỹ, tất cả các cửa đều dán 2 tờ, lu nước nhất định dán. Việc bắt buộc để tuổi Thìn , và nhớ là đợi lúc mặt trời mọc mới dán. Nếu ngày mai trời âm u thì tuyệt đối dán!" Giọng ông lớn nhưng cực kỳ kiên định, một loại kiên định của kẻ thấu thị tất cả. Mọi cũng thấy yên tâm phần nào, dù cũng hiến kế và chỉ huy đấy.

 

Đêm yên tĩnh đến lạ kỳ, ngay cả tiếng ngáy thường ngày cũng bặt tăm. Tất nhiên , tầm ai mà ngủ cho , nhất là những giao nhiệm vụ càng bồn chồn. Các cụ già vê những điếu t.h.u.ố.c lá sợi rít, ánh đèn le lói khiến ai nấy đều mong mỏi bình minh sớm ló dạng.

 

và bọn Liễu Linh Nhi cũng đó, chăm chú quan sát cỗ quan tài mặt. Lúc chúng cũng chẳng còn tâm trí mà ngủ.

 

Thầy Mã nhịn lên tiếng: "Rốt cuộc là chuyện gì thế ? Hết trăm cùng hú đến quan tài pha lê. Tiếp theo sẽ còn chuyện gì xảy nữa đây?"

 

"Đừng gì cả, chúng chỉ cần im lặng quan sát là ." dặn.

 

" chuyện quái dị quá ." Liễu Linh Nhi hạ thấp giọng.

 

liếc cô một cái, bất lực : "Những chuyện sắp xảy tiếp theo đây, mức độ chấn động sẽ kém gì vụ 'Giếng rồng rơi' năm xưa . Mọi tuyệt đối đừng lơ là, nếu chuyện gì sẽ ập đến thì chẳng ai ."

 

Nghe , đều e dè im bặt, lặng lẽ quan sát những xung quanh. Lúc chúng chỉ là khách xem kịch, vẫn đến lúc chúng tay.

 

"Ông bảo chuyện liên quan gì đến 'Lão Lý đuôi cụt' ?" Một ông lão khẽ hỏi. Những khác mặt mũi đều biến sắc.

 

Dân sống ven sông Hoàng Hà hẳn đều truyền thuyết . "Lão Lý đuôi cụt" là biệt danh của Long Vương, cứ 60 năm xuất hiện một , và mỗi lão đến là sông Hoàng Hà lụt lội một phen. Đó là một câu chuyện cổ: Trong một ngôi nhà nhỏ ở nông thôn, vợ trẻ chăm sóc chồng liệt giường. Bà cụ thèm uống một bát canh cá, nhưng ngoài trời mưa như trút nước, mua cá bây giờ? Vả chỗ bán thì cũng chẳng tiền mua. lúc , một tiếng sấm vang trời, từ trung rơi xuống một con cá chép vàng lớn, nặng tới 5-6 cân! Người vợ mừng rỡ ôm cá nhà, nhưng thấy con cá tội nghiệp quá, cô nỡ g.i.ế.c, bèn c.h.ặ.t lấy phần đuôi cá canh đem con cá phóng sinh. Kỳ lạ , bà cụ uống xong canh cá thì khỏi bệnh ngay.

 

Thực con cá chép đó chính là Long Vương đày xuống trần gian, thuyết bảo là do đấu pháp thua một vị rồng khác. May mà Long Vương thấu tình đạt lý, trừng phạt nàng dâu hiếu thảo nhưng chuyện dần thành thói quen, cứ cách một giáp (60 năm) lão đến một nước sông Hoàng Hà dâng cao.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

 

"Chắc !" Một ông lão chậm rãi nối lời. "Thứ nhất là thời gian khớp, thứ hai là từng dùng ch.ó đen để trấn, vả quan tài vốn là đồ của dùng mà!"

 

Mọi đều bí ý kiến, cuộc sống mưu sinh ven sông Hoàng Hà quả thực gian nan.

 

Trời cuối cùng cũng sáng, thật may đó là một ngày nắng. Mặt trời lười biếng treo cao, bắt đầu chia hành động. Một nhóm vây quanh thầy bói phía quan tài, nhóm khác thì dán hình cắt giấy.

 

Thầy bói lấy ba nén hương, châm lửa cắm bát hương mang theo. Miệng ông lầm rầm khấn vái, nhưng tuyệt đối mấy câu kiểu "Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh". Sau đó, ông lấy một thanh gỗ cắm phía chính Đông của quan tài. Lúc , lũ cá bên trong quan tài bắt đầu bơi lội điên cuồng hơn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-923-mat-nuoc-hoang-ha.html.]

 

Mọi bỗng cảm thấy bất an. Hóa cỗ quan tài... nó tự "cao" lên! , phần quan tài dân làng lau sạch bùn đất, nay lộ thêm 20cm phần còn dính bùn. Thầy bói chỉ tay về phía Tây Bắc : "Đào! Đào đến khi nào đào nữa thì thôi!"

 

Giữa lòng sông mà còn lúc đào ? Thật vô lý, là ông thầy bói sợ quá hóa lú ? lúc , đưa tin dán hình ch.ó đen chạy hớt hải tới: "Thầy ơi, nước trong lu chỉ còn một gang tay nữa là đầy, vết ẩm ngoài lu nước chỉ cách miệng lu bốn ngón tay nữa thôi!"

 

"Biết ." Thầy bói thản nhiên đáp, mắt vẫn dán c.h.ặ.t lũ cá nhỏ trong quan tài. Cá thì vẫn là cá, chỉ là loại cá trắm cỏ bình thường. Thi thể bên trong dâng cao đến tầm thắt lưng xem nhưng vẫn mờ ảo, chỉ một điểm rõ: con Bạch Xà nhỏ cũng ở bên trong! Và nó đang di chuyển, luôn tìm cách né tránh lũ cá nhỏ đang ngừng lao tới tấn công. Cá mà cũng dám bắt nạt rắn !

 

Thảo nào ông thầy cứ chăm chú mãi. Một tuần hương cháy hết, đột nhiên, một tiếng "rắc" vang lên, hai chiếc xẻng gỗ đang đào bùn cùng lúc gãy đôi! Hai nửa lưỡi xẻng cắm ngập trong bùn. Âm thanh đột ngột khiến ai nấy đều giật nảy . Đây chính là lúc " đào nữa". Cả hai mặt xẻng đều kẹt cứng trong bùn, dường như vật cứng gì đó gãy chúng.

 

Thầy bói dùng tay bới bùn , dần dần lộ lên một cái đôn sắt to bằng mặt ghế đôn thông thường, bên khắc những hoa văn kỳ lạ. Ông thầy sờ soạng xung quanh từ từ kéo lên một đoạn xích sắt gỉ sét.

 

Mọi hào hứng vây , chẳng lẽ cái cũng nối liền với quan tài ? Mấy thanh niên xúm giúp kéo một tay, dùng sức, một đầu quan tài liền rung chuyển một cái.

 

"Dừng !" Thầy bói giận dữ quát: "Chẳng bảo các đừng tới đây ?"

 

Chàng trai đưa tin vội vàng buông tay, chạy biến lên bờ sông. Quả thực, xích sắt vết nứt, lẽ do thời gian quá lâu nên một mắt xích nứt một nửa. Có nên kéo tiếp ? Có thể kéo theo cách dồn lực chỗ nứt, chờ chỉ thị của thầy bói. Ông thầy xem xét kỹ vết nứt, trầm tư suy nghĩ, lúc trời bắt đầu sầm tối.

 

Vị thầy phong thủy chằm chằm hoa văn đôn sắt, đột nhiên thốt lên: "Thứ lẽ giếng chứ."

 

, đây chính là vật dùng để trấn giữ mắt nước (túi nước ngầm) trong các giếng cổ, xuất hiện ở đây? Đám già xem cũng thấy giống, thế là chuyện càng thêm rối rắm. Xích sắt nối với quan tài, ai đem quan tài thả xuống giếng? Mà cho dù thả thì cái giếng nào to đến mức chứa nổi cỗ quan tài ? Thầy bói như chợt hiểu điều gì: " vàng thật, cao thủ, quả là cao thủ!"

 

"Vậy còn quan tài? Quan tài là ai ? Bây giờ tính ?" Không ai cả, sắc mặt thầy bói cũng cực kỳ khó coi. Kể từ khi thấy xích sắt, vẻ mặt ông trở nên nghiêm trọng, giờ đây càng thêm nặng nề. Đột nhiên, ông thầy bói điên cuồng dùng đầu đ.â.m sầm quan tài, từng cú, từng cú một. Chẳng mấy chốc đầu ông be bét m.á.u.

 

Tiếng va chạm vang xa. những gần đó thấy âm thanh nhẹ nhưng cực kỳ rõ ràng. Mọi đều c.h.ế.t lặng vì sợ hãi, ai nghĩ đến việc lao ngăn ông thầy .

 

Bị nhập xác ? Không giống, phàm là nhập thì tự xưng danh tính chứ. Thường thì chỉ lúc thỉnh thần ngày Tết mới chuyện nhập xác, như đột nhiên ai đó hét lên "Ta là Thất Tiên Nữ" thấy một lão đàn ông bộ yểu điệu, đưa cho lão kim chỉ mà lão thêu hoa cơ.

 

Bất chợt hét lớn: "Quan tài nứt !" thế! Quan tài nứt , và nước từ bên trong chảy ngoài. Thầy bói mặt đầy m.á.u gào lên thật to: "Tất cả mau lên bờ ngay!"

 

Mọi lật đật trèo lên khỏi cái hố lớn, chỉ thấy nước từ trong quan tài phun xối xả. Cứ thế, sự chứng kiến của tất cả , nước dần dần nhấn chìm cỗ quan tài!

 

"Bắt đầu ." thốt lên trong bàng hoàng, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hãi.

 

 

 

Loading...