Lớp Học Kinh Hoàng - Chương 928: Lại gặp Họa Đấu

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:53:50
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lên tiếng, bởi lờ mờ cảm nhận chuyện đang phát triển theo hướng mà ít mong đợi nhất.

 

Linh giới thu nạp hết thảy quỷ vật, quái đàm của nhân gian, còn dung nạp vô vong linh. Linh giới hiện tại trở thành một nơi thể sánh ngang với Minh phủ. Ở đây, cũng là hiểm nguy, nhưng cũng đầy rẫy cơ duyên.

 

"Bỏ , ông cũng chú ý một chút, lẽ sắp tới sẽ một loại virus chí mạng xuất hiện đấy." dặn dò.

 

" ." Lý Thông Thiên , hỏi: "Ông ở bên Linh giới thế nào?"

 

" cứ cảm thấy nhân gian an lắm, đợi về sẽ đón ông sang Linh giới luôn." .

 

"Hà tất phiền phức thế." Lý Thông Thiên cau mày: " tự qua là , tiện thể đưa cả của ông theo."

 

"Thế cũng , nhưng nhất quyết về cũng nguyên nhân riêng. thế giới nuôi nấng một nữa. Có lẽ... là cuối cùng." bùi ngùi.

 

Lý Thông Thiên lộ vẻ nghiêm trọng, cánh tay khẽ run rẩy, hồi lâu mới : "Vậy thì ông mau về , dù bao lâu cũng đợi."

 

Rời khỏi quán net, sắc mặt khó coi đến lạ thường. Diệp Tinh Thần lưng , lầm bầm: "Ai chọc giận ?"

 

"Không gì, trời tối , chuẩn thị tẩm ." thản nhiên .

 

"Thị tẩm thì thị tẩm, ai sợ ai!" Diệp Tinh Thần lầu bầu, bồi thêm: "Sau trả năm mươi vạn tiền Ác Linh đấy."

 

"Được." đáp gọn.

 

Quay khách sạn Ác Linh, thuê một phòng lặng lẽ cửa sổ. Diệp Tinh Thần quấn khăn tắm bước , với vẻ mặt thẹn thùng.

 

hờ hững đầu hỏi: "Cô thấy Linh giới thế nào?"

 

"Nói nhỉ, đáng sợ, nhưng cũng vui." Diệp Tinh Thần suy nghĩ kỹ đáp.

 

"Vui? Ở đây gì vui?" hỏi .

 

" cũng vui ở chỗ nào, nhưng cứ cảm thấy thú vị." Diệp Tinh Thần giường, đung đưa đôi chân: "Ở bên ngoài, livestream, ca hát nhảy múa, còn đối phó với đám trạch nam, đủ thứ việc thích."

 

"Chẳng thà ở đây cho tự tại, chỉ cần lo xem để sống sót là . Lúc tung hoành khắp cả thành phố, ai bì kịp, bình thường căn bản đối thủ của ."

 

"Tiếc là cuối cùng cô chẳng cũng sa tay đó ?" vặn hỏi.

 

"Đó chẳng qua là sơ suất thôi, chắc chắn sẽ đ.á.n.h bại ." Diệp Tinh Thần phồng má tức giận.

 

"Cô thử thêm một trăm nữa thì kết quả cũng thế thôi." bước lên giường, tung một cước đá cô sang một bên: "Hầu gái thì chú ý phận của , cô ngủ t.h.ả.m ."

 

"Cái đồ nhà , thật là cầm thú bằng!" Diệp Tinh Thần mắng một câu ôm chăn xuống đất trải ổ.

 

Sáng hôm tỉnh dậy, Diệp Tinh Thần hầu hạ rửa mặt đ.á.n.h răng, nhắm hờ mắt, dáng vẻ như quá quen thuộc với việc . Diệp Tinh Thần nghiến răng nghiến lợi , nhưng dám hé nửa lời oán trách.

 

bước khỏi khách sạn, định dạo tiếp. Tuy nơi nguy hiểm nhưng cũng chẳng . Chỉ là lờ mờ cảm nhận thấy, càng tiến gần đến những thành phố nổi tiếng thì càng nguy hiểm hơn.

 

Diệp Tinh Thần chỉ về một phía: "Đi qua một thành phố nữa là chúng đến Ma Đô . Đó là một trong những thành phố lớn nhất Linh giới đấy." Nói đoạn, ánh mắt cô đầy vẻ hướng vọng.

 

vẫn tỏ bình thản, khinh khỉnh : "Thành phố ở Linh giới, danh tiếng càng lớn thì càng nguy hiểm. Ma Đô tuy cổ đô ngàn năm, nhưng vẫn ẩn chứa những quái đàm và truyền thuyết vô cùng khủng khiếp."

 

"Thì , chẳng sợ gì hết!" Diệp Tinh Thần mạnh miệng.

 

"Dẹp , bộ dạng cô chắc là bao giờ bước chân khỏi thành phố của nhỉ." bóc mẽ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-928-lai-gap-hoa-dau.html.]

" thế, nếu cướp hết tiền tích góp của thì đó cả đời ." Diệp Tinh Thần hậm hực.

 

"Đi thôi, chặng đường phía còn dài lắm." .

 

Tiếp tục lái xe, giữ đúng phong thái thiếu gia, ườn ghế . Diệp Tinh Thần hét lên: "Anh sợ tay lái kém ?"

 

"Cô cứ đ.â.m thoải mái, chuyện gì chịu hết." đáp.

 

"Đây là đấy nhé." Mắt Diệp Tinh Thần sáng rực lên đầy phấn khích.

 

Rất nhanh đó hối hận. Trên đường , cô đ.â.m sầm bảy tám chiếc xe, kéo theo một đám đông rầm rộ đuổi theo đòi g.i.ế.c .

 

"Dừng xe , đồ khốn, lái xe kiểu gì thế hả!" "Đứng , tao băm c.h.ế.t mày!"

 

liếc qua kính hậu, tặc lưỡi tán thưởng: "Đỉnh thật, ngờ cô thể đến mức đấy."

 

"Có gì lạ , chuyện nhỏ thôi mà." Diệp Tinh Thần đắc ý.

 

"Vậy thì sắp tới còn là chuyện nhỏ nữa ." chỉ về phía .

 

Một chiếc xe tải bất ngờ lao tới như điên, kinh khủng nhất là trong cabin hề lái. Ngay khoảnh khắc chiếc xe sắp tông trực diện, Diệp Tinh Thần hét lên kinh hoàng, mất phương hướng.

 

vẫn bình tĩnh, lao tới ôm lấy cô , tay nắm c.h.ặ.t yêu đao Muramasa tung một nhát c.h.é.m hung bạo. Nhát đao xẻ đôi chiếc xe của chúng , đồng thời c.h.é.m nát vụn chiếc xe tải đối diện.

 

Xung quanh nổ tung rầm trời, nhưng bao bọc bởi ánh sáng của Huyền Vũ Ấn. ôm Diệp Tinh Thần, về phía xa, mỉm : "Thú vị thật."

 

Diệp Tinh Thần gọn trong lòng , mắt lấp lánh phấn khích: "Anh thật sự quá lợi hại."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

 

Chúng tiếp tục lên đường, chọn bộ. Chẳng mấy chốc, chúng bắt gặp một nhóm đang hớt hơ hớt hải chạy trốn, cứ như thể gặp thứ gì đó kinh hoàng lắm.

 

Thấy lạ, chặn họ hỏi chuyện. Một run rẩy kể rằng, trong khu nội thành từ lúc nào xuất hiện một con ch.ó đen khổng lồ trấn giữ. Nó thể phun lửa, phàm là đàn ông gặp nó đều đường sống, chỉ phụ nữ mới tha mạng. Họ là những may mắn mới chạy thoát .

 

"Chó đen khổng lồ..." nheo mắt, sắc mặt đột ngột trầm xuống: "Ta hiểu chuyện gì đang xảy ."

 

"Đi theo ." túm lấy Diệp Tinh Thần lao thẳng về phía khu nội thành.

 

"Này, họ ? Con ch.ó phun lửa đó!" Diệp Tinh Thần hét lên.

 

" , ch.ó to thế lẩu thì tuyệt nhất." đáp.

 

Khi tới nơi, thấy một con ch.ó đen đang chễm chệ giữa thành phố. Nó lười biếng đó, xung quanh là một đám phụ nữ, thì giặt giũ cho nó, kẻ thì ngừng đút thức ăn. Con ch.ó đen lim dim tận hưởng sự phục vụ của .

 

"Ha ha, Họa Đấu, ngờ cái thằng nhà ngươi chạy đến tận đây." thong thả bước tới, tay lăm lăm yêu đao, ánh mắt lạnh lẽo.

 

Con ch.ó đen giật bật dậy, thấy , mặt nó biến sắc, đầu định bỏ chạy thục mạng.

 

"Còn chạy!" vung Thần Tiên Kỳ , ngay lập tức bao vây lấy Họa Đấu. Trong thế giới trắng đen , vác yêu đao tiến gần. Họa Đấu với vẻ mặt sợ hãi tột độ.

 

"Chủ nhân, ngờ ngài vẫn còn sống, ... vui mừng quá."

 

"Ta cũng vui lắm, nhưng tại bọn Liễu Linh Nhi ở đây?" gặng hỏi.

 

"Chủ nhân, ngài giải thích." Họa Đấu vội vàng phân trần: "Sau khi ngài rời , đều lo lắng. Thế nên Liễu Linh Nhi quyết định thả , dựa khứu giác của để tìm ngài, đó sẽ hội quân cùng họ."

 

"Ồ, nếu , ngươi ở đây hưởng lạc? Chẳng ngươi nên đang đường tìm ? Hay là, khi rời khỏi họ, ngươi căn bản tìm mà chỉ nghĩ rằng tự do?" mỉm , nhưng tia lạnh trong mắt khiến Họa Đấu run bần bật.

 

 

Loading...