"Nói láo!" "Lương Phàm, ngươi tội ác tày trời, chuẩn đền mạng !"
Lũ lệ quỷ gầm gừ , còn thì thản nhiên chúng, mỉm : "Người đường dương, quỷ đường âm, vốn dĩ nước sông phạm nước giếng. phố Âm Dương khác, ở đây âm dương chia hai ngả, nhưng cùng dẫn về một nơi."
"Tại chốn , sẽ kẻ mà ngươi thấy nhất, chuyện khiến ngươi hối hận nhất, và cũng thứ mà ngươi chẳng bao giờ dám đối mặt."
"Có lẽ Diệp Tinh Thần thật vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y , chỉ là rõ cô , mà chỉ thể cảm nhận cô mà thôi."
"Ngươi thật sự nghĩ ?" Người phụ nữ hỏi.
" thế." nghiêm túc gật đầu.
"Tiếc , ngươi chỉ đoán đúng một phần thôi. Ngươi bao nhiêu điều ác, thì giờ cũng đến lúc trả giá ." Người phụ nữ dứt lời, lũ lệ quỷ xung quanh điên cuồng lao về phía .
Gương mặt chúng hung ác, biểu cảm đầy dữ tợn.
"Sao vẫn buông tay !" Người phụ nữ hét lên. vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay cô , hề ý định buông bỏ.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Một mỹ nhân như hoa như ngọc thế , nỡ buông tay?" vươn tay , kéo một cái thật mạnh khiến cô ngã nhào lòng . ôm c.h.ặ.t lấy cô , đưa mắt lũ lệ quỷ ở phía xa. Trong tay nắm chắc thanh Yêu đao Muramasa.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, thanh Muramasa lóe lên một tia sắc lẹm, luồng kiếm khí lan tỏa bốn phía. Vào lúc , ánh sáng của Yêu đao đủ sức x.é to.ạc thứ.
Đám lệ quỷ gào thét t.h.ả.m thiết lượt ngã xuống.
"Lương Phàm, ngươi tưởng là thể sống sót ?" "Vô ích thôi, dù ngươi vùng vẫy thế nào thì kết cục vẫn ." "Đừng phản kháng nữa, hãy cùng chúng ."
Những âm thanh khi thì hung hãn, khi thì tuyệt vọng liên tục vang lên bên tai.
vẫn hề lay động, chỉ kiên định bước tiếp. Càng , lệ quỷ xuất hiện càng nhiều, hình thù kỳ quái, đều là những kẻ gặp nhất. Và đúng lúc đó, thấy một con gái.
Một thiếu nữ tóc xanh, vóc dáng mảnh mai, gương mặt ngọt ngào.
Nhìn thấy cô , khẽ mỉm : "Dù là đến tận bây giờ, em vẫn là chấp niệm mà thể thoát khỏi."
"Vào thời khắc tuyệt vọng nhất đó, chính em tiếp thêm dũng khí cho để đối mặt với tương lai."
"Lam Nhạc Nhạc, cho đến giờ vẫn thể quên tên em."
Lam Nhạc Nhạc ngẩng đầu lên, dịu dàng : "Nếu , cùng em chìm đắm trong thế giới ? Ở đây thứ thấy, gặp."
"Không . Dù sớm muộn gì cũng sẽ bước lên con đường , nhưng hiện tại thì lúc." cô , tiếp: "Chúng trân trọng mỗi cơ hội để sống, vì sinh vốn là một điều vô cùng may mắn ."
Lam Nhạc Nhạc gật đầu, bóng hình cô tan biến hư . tiếp tục đưa mắt về phía , một bóng khác chắn đường.
"Anh em vẫn chứ?" "Đừng bận tâm, ở đây thứ đều ." "Năm đó cứu , hối hận."
dừng, giống như đang dạo phố, gặp hết đến khác, vẫn cất tiếng chào hỏi. Gương mặt lộ rõ vẻ phấn chấn khó tả.
Lúc , nữ quỷ đờ . Cô cứ để mặc nắm tay dắt con đường Âm Dương.
Đột nhiên cô mở lời: "Gặp quỷ mà ngươi sợ ?"
"Ta sợ quỷ, sợ con hơn." đáp.
"Vậy ?" Nữ quỷ gật đầu, ánh mắt đầy phức tạp.
vẫn tiếp tục bước , nhưng con phố dường như dài vô tận, thấy điểm dừng. chẳng chút nôn nóng, cứ thế tiến về phía .
Ở một phía khác, những khác bước phố Âm Dương lúc đều như đang rơi địa ngục. Một kẻ đang điên cuồng chạy trốn, phía là một cái bóng bám đuổi sát nút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-938-am-duong-chia-hai-nga.html.]
"Đừng đuổi theo nữa, bảo là cố ý tay mà!"
Tiếng bước chân càng gần, càng thấy da gà nổi lên bần bật. dù chạy thế nào cũng thoát khỏi phố Âm Dương. Chạy mãi, chạy mãi, cuối cùng nhận vẫn đang ngay cổng .
Hắn hề tiến thêm một bước nào!
Người đàn ông gào t.h.ả.m thiết, tiếng bước chân ngay lưng, hét lên điên cuồng: "Cầu xin ngươi đấy, ngươi còn thế nữa là tay thật đấy!"
Hắn vung d.a.o lên. chẳng mấy chốc, đầy rẫy vết thương đổ gục xuống.
vẫn ôm phụ nữ trong lòng, bước một cách thong thả. Cô dựa n.g.ự.c , hai tay quàng qua cổ , khẽ : "Lúc còn sống, điều thích nhất là chồng ôm như thế ."
"Cảm giác tuyệt, ?" mỉm .
"Phải, thực sự tuyệt." Người phụ nữ gật đầu, hỏi: " tại nhẫn tâm như , tại đối xử với như thế?"
"Ai mà hiểu nổi suy nghĩ của một kẻ cặn bã chứ, cũng chẳng rảnh để tìm hiểu ." .
" nhỉ." Người phụ nữ xung quanh, tiếp: "Ngươi , ngươi là khó hiểu nhất mà từng gặp."
"Ồ, tại ?"
"Với thực lực của ngươi, phố Âm Dương thể giữ chân ngươi . tại ngươi vẫn chịu ngoài?" Cô tò mò hỏi.
"Ta chỉ đang thưởng thức phong cảnh dọc đường thôi, với , cô thêm một chút nữa." Ánh mắt dừng ở một nơi xa xăm.
"Hóa là ." Người phụ nữ gật đầu, đắm đuối: "Nếu năm đó gặp ngươi thì mấy."
"Có lẽ ." cô : "Có lẽ lúc đó, kết cục khác ."
Người phụ nữ gật đầu, bóng hình dần dần biến mất, và trong vòng tay , hình bóng của Diệp Tinh Thần hiện .
Diệp Tinh Thần thẹn thùng : "Những lời , đều thấy cả . Thật cũng thích..."
Cô đến đó thì đột nhiên kêu t.h.ả.m một tiếng, vì trực tiếp buông tay, để cô ngã chổng vó xuống đất.
"Này! Anh cái gì !" Diệp Tinh Thần nổi giận đùng đùng.
gì, chỉ chỉ một bóng dáng ở đằng xa hỏi: "Cô thấy cô giống ?"
"Đó là... Lam Nhạc Nhạc?" Diệp Tinh Thần theo, gương mặt đầy vẻ kinh ngạc: "Cô là thần tượng của đấy, năm đó xem livestream của cô mới dấn nghề . Không lẽ bạn gái cũ của là cô thật ?"
"Nếu sự ngây thơ trong sáng của cô thể dừng ở khoảnh khắc đó thì mấy." lắc đầu, véo cái má nhỏ của cô : "Đi thôi, chúng thời gian để lãng phí ."
Thế là dắt cô thẳng về phía , nhanh ch.óng khỏi phố Âm Dương.
Khi và Diệp Tinh Thần đầu , những phố Âm Dương kẻ thì vẫn đang loay hoay bước , kẻ thì biến mất một cách bí ẩn.
"Nhìn kìa, ở đây một tấm bia đá." Diệp Tinh Thần tò mò chỉ.
ngẩng đầu lên, thấy ở cuối phố Âm Dương một tấm bia đá, đó khắc một bài thơ:
Âm dương chia hai ngả
Người quỷ vốn khác đường
Người quỷ đáng sợ
Quỷ hiểu lòng độc.