LƯ MỘC LAN - 10
Cập nhật lúc: 2024-09-30 12:51:32
Lượt xem: 17,042
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần thị cầm khăn lụa vẫy mặt , : "Lời cô với khác thể , nhưng đừng mong lừa . Hương thơm cô thật cao quý và độc đáo, chỉ nữ nhân yêu thích, dám chắc nam nhân cũng sẽ mê mẩn."
"Vả , chỉ tham chính đại nhân một tài hoa xuất chúng, nhưng từng ông một thích nào."
Càng , khóe miệng Tần thị càng nhếch cao, như thể khẳng định giữa và Hoắc Đình chuyện mờ ám.
Ta đôi co, liền đưa luôn hộp phấn má cho nàng, nàng vui vẻ tươi : "Yên tâm, sẽ giữ bí mật."
***
Sau đó, Tần thị thường xuyên nhờ tìm để xin bánh hương và phấn má.
Nàng là nhanh nhẹn và thẳng thắn, luôn mang theo đá quý và lời nhắn: "Phu nhân nhà hương của cô hiệu nghiệm."
Thời gian trôi qua, mối quan hệ giữa và nàng chẳng khác nào một "giao dịch."
vì sợ lạnh mùa đông, cũng trở nên lười biếng, hầu như sản phẩm nào. Thỉnh thoảng nàng đến nhà trò chuyện, than thở về việc Chu Phượng Sơ bận rộn với công việc thế nào, trong lời ngụ ý giục hương nhanh hơn.
Khi tết đến gần, càng tâm trạng để thu hoạch hoa nữa, vì Hoắc Trì trở về.
Vừa về đến nhà, liền đến gặp Hoắc Đình báo cáo kết quả học tập ở Lãng Hiên, đến hôm mới ghé qua Phương Tạ Viên.
Hơn nửa năm gặp, Hoắc Trì thoát khỏi dáng vẻ non nớt ngày , mang theo gió tuyết mà đến, trong ánh mắt tràn đầy khí chất của một kẻ kỳ tài bẩm sinh, kiêu hùng và sắc bén.
Hắn mang đến cho trang sức và y phục, còn thì lấy những đôi đệm giày giữ ấm, bảo vệ đầu gối và mũ nỉ chuẩn sẵn: “Học viện quản lý nghiêm ngặt, cho mang đồ đạc . Những thứ cứ cất giữ, rảnh rỗi thì khâu , càng khâu càng nhiều.”
Hoắc Trì nắm lấy tay , nhẹ nhàng : “Mộc Lan, nàng thật . Những thứ mang đến chỉ là mua bằng bạc, còn những gì nàng đều là tự tay may vá. Lúc nàng những thứ , chắc chắn nghĩ đến .”
Dù giờ đây Hoắc Trì còn là đứa trẻ như , nhưng vẫn thể tách rời hình ảnh của với tiểu A Trì trong ký ức. Vì , khi nắm tay , chút thoải mái, bèn : “Ta nấu rượu nếp và chè trôi nước, để múc một bát cho ngài.”
Chúng bậc thềm, thưởng thức món ăn nóng hổi, về những chuyện xảy thời gian xa cách. Phía là bếp lò ấm áp, phía là tuyết rơi im lặng một tiếng động.
Ta luôn cảm thấy rằng, khung cảnh yên bình sẽ chẳng thể kéo dài quá lâu.
Trong mười ngày đó, và Hoắc Trì ít khi gặp . Nếu cùng Hoắc Đình ngoài thăm bạn, thì cũng là bận rộn với các đồng môn khác. Ban đêm, nếu về kịp, thể uống vội bát canh nấu, coi như là điều may mắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lu-moc-lan/10.html.]
Những khi trò chuyện, thường về những đạo lý lớn lao mà khó hiểu, liên quan đến triều chính, khiến khỏi lo lắng: “Năm xưa nhà họ Hoắc chỉ trong một đêm mà từ vinh hiển rơi bần hàn, và ngài là chứng kiến. Từ đó, luôn cẩn trọng, dám coi thường bất kỳ việc gì. Hoắc đại nhân giữ chức vị cao suốt nhiều năm, Hoắc phủ sự che chở của ngài mới hưởng vinh hoa . Điều nghĩ đến là sự phồn thịnh của Hoắc phủ, mà là những nỗ lực mà Hoắc đại nhân bỏ . Triều đình đấu đá gay gắt, các trọng thần đều đẩy lên đỉnh của sóng gió. Ngài sẽ nhập triều quan, ở học viện đều là con cháu quan , khi giao thiệp chớ để lợi dụng thành công cụ cho kẻ khác tranh đoạt quyền lực.”
Hoắc Trì nhẹ, để tâm: “Mộc Lan, nàng lo lắng như ? Ta nào kẻ vô ơn bội nghĩa mà sẽ đối đầu với Hoắc Đình đườg của chứ?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hắn kéo nhẹ b.í.m tóc , ánh mắt chợt trở nên kỳ lạ: “Sao cảm thấy nàng quan tâm đến Hoắc Đình đường nhiều hơn? Còn , nàng để ở ?”
“Ta quan tâm đến ngài chứ? Ta chỉ là lo lắng ngài sai chuyện, Hoắc đại nhân đ.á.n.h cho tan tác thôi.”
“Giỏi lắm!” Hoắc Trì giả vờ lao đến, định né tránh, đụng một bức tường . Đất trời cuồng, một đôi tay ôm lấy eo , giữ .
Tưởng là Hoắc Trì, nhưng khi vững, mới phát hiện va là Hoắc Đình, cũng chính ngài đỡ .
“Tiểu A Trì, chuyện bàn với .”
Hoắc Đình dường như để ý đến , cũng , với chiều cao của ngài , thẳng phía khó mà thấy . khi ngài qua, lầm , nhưng thấy mặt và cổ của ngài thoáng đỏ lên.
Tay của ngài nắm c.h.ặ.t thành quyền lưng.
***
Hoắc Trì trở Học xá đầy một tháng thì Kinh thành bỗng xảy một chuyện lớn.
Tể tướng Bành Chiêu - trọng yếu nhất triều, bỗng đột ngột mất đứa con trai yêu quý của - Đốc sát ngự sử Bành Diệu Tổ, dấu hiệu báo .
Những ngày đó trời mưa dầm dề, càng khiến cái c.h.ế.t của vị trọng thần trở nên u ám và đầy bí ẩn.
Nghe Hoắc Đình nhận tin tức lập tức đến phúng viếng, học xá thậm chí còn cho học trò nghỉ, Hoắc Trì cũng phi ngựa về.
Ta đang chăm sóc cho gốc cây sơn , nhặt hết vỏ cây và xác sâu, chôn xuống một cái hố bên cạnh.
Hoắc Trì lặng lẽ trong sân, dường như mang theo nhiều tâm sự.
“Tể tướng Bành Chiêu và đường từ lâu là đối thủ chính trị của . Gần đây tin đồn Bành Chiêu già, sắp nhường ngôi. Mọi đều đoán rằng chức vị Tể tướng sẽ về tay ai. Một cho là Bành Diệu Tổ, khác cho rằng là đường . Giờ đây Bành Diệu Tổ đột ngột qua đời, chỉ sợ đường sẽ gặp rắc rối.”