LƯ MỘC LAN - 12

Cập nhật lúc: 2024-09-30 12:52:23
Lượt xem: 16,390

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoắc Đình nhận lấy, nhắc câu cuối bài thơ: “Nay đầu bạc đầy tóc dãi tuyết sương.”

 

Ta nhẹ nhàng : “Đại nhân, chỉ là khi buồn chán mà bừa, chẳng đáng để đưa bàn luận.”

 

Vừa , bàn, gấp đôi đống giấy cất tủ.

 

Hoắc Đình xuống ghế thái sư bên cửa sổ, cái lạnh từ đất dần lan lên, nhưng sắc mặt ngài còn lạnh lẽo hơn cả tiết thu.

 

“Ta chỉ cho ngươi nửa chung để suy nghĩ, ngươi gì hãy tự thú. Ngươi nên đạt vị trí thế nào. Nếu chọc giận , chỉ mạng ngươi, mà cả mạng Hoắc Trì cũng buông tha.”

 

Lời của ngài như sấm nổ đầu, chân mềm nhũn, lập tức quỳ xuống mặt ngài.

 

“Những gì ngươi , Hoắc Trì bao nhiêu?” 

 

Ta cúi đầu lạy: “Đều do một , A Trì hề gì.”

 

“Lư Mộc Lan!” 

 

Bàn tay to lớn nắm lấy cằm , ép cổ ngẩng lên đến mức tối đa, chiếc nhẫn ngọc lạnh buốt đè lên khóe môi, nhanh ch.óng cảm nhận mùi vị của m.á.u.

 

“Bao nhiêu năm qua ngươi ở trong phủ của , bề ngoài tỏ vẻ ngoan ngoãn, nhưng âm mưu sâu xa như . Ta quả thật xem thường ngươi, đ.á.n.h giá thấp ngươi. Gây tai họa lớn đến thế mà giờ vẫn tỏ chút sợ hãi nào. Ngươi, một nữ nhân, thể dùng thủ đoạn độc ác như thế ư?”

 

Ánh lửa giận trong mắt Hoắc Đình bùng lên như dã hỏa, chỉ trong nháy mắt thiêu đốt .

 

Ta ngài đạt ngày hôm nay thế nào, cũng về những trận chiến đẫm m.á.u mà ngài từng trải qua để giành lấy quyền lực. Ta hiểu rõ, nếu ngài sự thật, kết cục của sẽ thế nào.

 

khi tính mạng treo sợi tóc, sẽ trung thực.

 

Tờ đơn t.h.u.ố.c mà tự tay cho , cuối cùng vẫn lựa chọn đưa trong cơn mê loạn.

 

Ta từng nhen nhóm một chút hy vọng, mơ rằng ngài khi thấy sẽ điều tra thêm nữa.

 

Lực tay của Hoắc Đình bỗng dưng thả lỏng, khiến ngã xuống đất kịp chuẩn , giọng lạnh như băng từ cao vang lên: “Nói, ngươi g.i.ế.c Bành Diệu Tổ thế nào?”

 

Ta , thêm nữa, màn tra hỏi , cơ thể đau nhức đến mức thể thốt lên lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lu-moc-lan/12.html.]

 

Hoắc Đình cho rằng sự im lặng của là sự chống đối, tức giận vung tay đập nát ấm .

 

Ta nghĩ rằng cơn thịnh nộ sẽ ngay lập tức giáng xuống đầu , nhưng đợi một lúc lâu, trong phòng chỉ còn tiếng thở dồn dập nặng nề của ngài.

 

“Ngươi , để cho ngươi.

 

Ngươi phong hàn, mà là trúng độc. Còn vì trúng độc? Vì chính ngươi chế độc.”

 

"Ngươi trộn độc những chiếc bánh hương và hộp phấn son đưa cho vợ chồng Chu Phụng Sơ. Sau khi sử dụng hương thơm của ngươi, hai họ hưởng thụ khoái lạc, cảm nhận lợi ích nên Tần thị tín nhiệm ngươi. Nàng và thê t.ử Bành Diệu Tổ là tỷ ruột, ngươi rõ hai tỷ thích nghiên cứu các cách lòng phu quân. Ngươi đoán rằng Tần thị nhất định thể kiềm chế mà chia sẻ bí mật với thê t.ử của Bành Diệu Tổ, vì ngươi lén theo dõi mối quan hệ qua giữa Chu gia và Bành gia. Khi trao cho Tần thị lô bánh hương và phấn son gần đây, ngươi tăng thêm liều lượng độc d.ư.ợ.c. Bành Diệu Tổ là kẻ kiềm chế d.ụ.c vọng, hương thơm ngươi chế tạo hợp ý , cũng hợp ý ngươi." 

 

Hoắc Đình đẩy cửa sổ , ngọn cây nở rộ những bông hoa lớn, những cánh hoa đỏ thắm mưa nhuộm đẫm trông như đang trong màn đêm. 

 

"Nếu đoán sai, ngươi nuôi dưỡng cây để che giấu một loài hoa khác. Tây Vực một loài cây tên là xà mạn, hoa của nó giống với hoa . Ngươi mượn danh nghĩa trồng để dưỡng những loài độc vật. Nếu giờ lục soát, chắc chắn sẽ tìm thấy dấu vết. Lư Mộc Lan, độc d.ư.ợ.c thể điều chế trong một ngày, ngươi bạn với độc vật bao lâu nay. Lý do ngươi ngất hôm đó vì phong hàn, mà vì tiếp xúc quá lâu với độc d.ư.ợ.c, hại đến thể. Nếu ngươi thật sự sợ c.h.ế.t như thể hiện, thì tại hoảng hốt mà đưa đơn t.h.u.ố.c cho ?" 

 

Trong bóng tối, khổ. Ngay cả cũng khi thấy Hoắc Đình bước lúc , bỗng nhiên sống. 

 

"Dù Bành gia theo Tần thị để điều tra những chiếc bánh hương và phấn son đó, nhưng thê t.ử của Bành Diệu Tổ và vợ chồng Chu Phụng Sơ vẫn còn sống khỏe mạnh, điều hợp lý. Ngươi tự tin rằng chuyện đều hảo chút sơ hở, nhưng ngươi nghĩ rằng nếu họ nghi ngờ, việc g.i.ế.c ngươi trong bóng tối chẳng khác gì trở bàn tay. Ngươi, quả thật to gan lớn mật, vô cùng hoang đường, ngông cuồng tột độ!" 

 

Những lời phân tích và c.h.ử.i rủa của Hoắc Đình như những roi da tẩm nước muối quất tim . Mỗi cú đ.á.n.h đều kéo từng mảnh oán hận và uất ức chôn sâu nhiều năm trong lòng

 

Năm , trong sân nhà họ Hoắc, gió bắc cuốn theo những cánh hoa đào rơi lả tả. Ta và Hoắc Trì chen chúc bên bệ cửa sổ, đoán xem Hoắc Tân thiếu gia và đại phu nhân đang vui vẻ trò chuyện điều gì. 

 

Họ thật sự quá ân ái, bức tranh hơn bất kỳ điều gì đời .

 

bao giờ mơ thấy cảnh tượng đó nữa. 

 

Những gì mơ thấy chỉ là khuôn mặt biến dạng của Hoắc Tân thiếu gia khi vớt lên từ hồ băng, và hình ảnh đại phu nhân ngất lịm trong linh đường vì quá nhiều .

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Cành mai gãy , giờ khô héo trong chiếc hộp của .

 

Trái tim từng đại phu nhân sưởi ấm của , cùng với ký ức ấm áp mà gia đình họ Hoắc ở Mậu Huyện để cho , cũng c.h.ế.t mùa đông năm .

 

, những chuyện dù khiến vạn kiếp bất phục, cũng .

 

Hoắc Đình quả là thông minh, những gì ngài đều gần đúng hết. 

Loading...