LƯ MỘC LAN - 16

Cập nhật lúc: 2024-09-30 12:54:24
Lượt xem: 16,185

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là đầu tiên, thấy ngài gọi tên .

 

***

Mậu Huyện tuyết, dù là giữa mùa đông, trong sân chỉ rơi lác đác vài cánh hoa đào.

 

Hoắc Trì c.ắ.n đầu b.út, bệ cửa sổ ngó ngoài. Ta cúi đầu chữ hù dọa : “Hoắc A Trì, ngươi mà đây cho xong chữ, cẩn thận mách đại thiếu gia, ngươi đ.á.n.h đòn đấy.”

 

Hoắc Trì : “Lư Mộc Lan, ngươi ngoài việc vẻ ngoan ngoãn mặt tẩu tẩu của , thì nên chuyện gì khác ? Ta chả ưa ngươi chút nào.”

 

Ta vứt b.út, chạy đến bên cửa sổ, nắm lấy b.úi tóc nhỏ của Hoắc Trì mà đ.á.n.h, thấp hơn nhiều, đ.á.n.h dễ như trở bàn tay.

 

Người trong đình đang đ.á.n.h cờ cách chúng khá xa, xa đến mức chỉ thấy hai bóng mờ mờ, rõ họ đang chuyện gì.

 

“Ký Trạch , tỳ nữ mà đại tẩu nhặt về dám đ.á.n.h A Trì?”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Hoắc Tân thiếu gia ha hả: “Trong nhà , ngoài , chỉ nàng dám đ.á.n.h nó. A Trì bẩm sinh là đứa nghịch ngợm, thiếu ai đó giúp dạy dỗ nó thôi.”

 

“Ta tỳ nữ ban đầu là đại tẩu mua về cho mà?”

 

“Ôi dào, Đông Thần, đừng ngoài bậy. Ta và Nhược Mai luôn coi Mộc Lan như . Nhược Mai canh cánh trong lòng vì chúng con cái. Nếu bắt sinh con với yêu, . Nếu thể cùng yêu đầu bạc răng long, thì con cũng quan trọng.

 

“Còn thì , Đông Thần, cũng nhỏ nữa , nên tìm một sưởi ấm khi trời lạnh chứ.”

 

“A Trì, Mộc Lan!” Tiếng phu nhân bỗng vang lên: “Lại ăn khoai nướng !”

 

“Mộc Lan! Mộc Lan!”

 

Tiếng gọi “Mộc Lan” từng tiếng một vọng về từ nơi xa xôi – nhà họ Hoắc.

 

Khuôn mặt của Hoắc Tân thiếu gia và phu nhân cuối cùng ánh sáng ch.ói lòa nuốt chửng.

 

“Hoắc Trì, ngươi thật khốn nạn!”

 

Trong luồng ánh sáng đột ngột, thấy tiếng Hoắc Đình gầm lên phẫn nộ.

 

“Ngươi cảm nhận nàng vì ngươi mà những gì ? Bao nhiêu năm qua, nàng chăm lo cho ngươi từ một đứa trẻ gì thành trưởng thành. Nàng đối đãi với ngươi bao dung, chu đáo như thế, ngươi ? Nàng hơn ngươi mấy tuổi, hiểu chuyện sớm hơn, cũng hiểu rõ nỗi đau gia đình tan nát, sống lưu lạc. Vì mà nàng sống cẩn trọng dè dặt. Ngươi thể trách nàng quan tâm ngươi? Ngươi thể mong nàng đối đãi với ngươi như những nữ t.ử khác, cợt giận hờn? Ngươi thậm chí bao giờ hỏi xem nàng cùng ngươi . Ngươi cứ tưởng rằng thứ của ngươi đương nhiên là của nàng, thương tiếc nàng, còn giận dỗi uống rượu về, gây họa lớn thế . Nếu nàng mệnh hệ gì, ngươi và ăn với vong hồn của trưởng và tẩu tẩu suối vàng?”

 

“Nếu Mộc Lan qua khỏi, lấy cái c.h.ế.t tạ tội là , đúng ?”

 

“Ngươi…”

 

Đó là âm thanh của nắm đ.ấ.m đ.á.n.h da thịt.

 

Ta thấy Hoắc Trì rên rỉ đau đớn, lớn tiếng hét lên: “Ta với Mộc Lan, đ.á.n.h đến c.h.ế.t cũng chịu, nhưng đường , dám chút tình cảm nào với Mộc Lan ?!”

 

Cái gì… Hoắc Trì, ngươi đang cái quái gì , dù là trong mơ, cũng những lời báng bổ thế chứ!

 

Ta lo lắng đến mức n.g.ự.c đau thắt, một ngụm m.á.u đen trào khỏi miệng.

 

“Cô tỉnh !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lu-moc-lan/16.html.]

 

Tai bỗng thấy âm thanh ngoài mộng.

 

“Đại phu , chỉ cần nôn hết m.á.u tụ trong tim là sẽ thôi.”

 

Một bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên lưng , đó là giọng của Hoắc Đình: “Nước, mang nước đến.”

 

Hạ cô cô đỡ dậy cho uống nước, n.g.ự.c cảm thấy dễ chịu hơn. Ngẩng đầu Hoắc Đình đang bên cạnh, hỏi: “Đại nhân, A Trì ?”

 

***

 

“Đại nhân … ngài đ.á.n.h ? Rồi bỏ ?”

 

Ta dựa lưng giường, dám tin tai .

 

Hoắc Đình cách một đoạn, chân mày nhíu c.h.ặ.t, vẻ mặt như đang mang nặng tâm sự.

 

Không đang nhầm , nhưng lúc trông Hoắc Đình chút giống như đang phạm sai lầm mà thể giải thích rõ ràng.

 

“Ta cũng là vì quá tức giận.”

 

“Đã cho tìm ?”

 

“Đã sai tìm .”

 

Nhớ giấc mơ, về phía Hoắc Đình, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

 

Ta thể hỏi về những điều thấy trong mơ là thật giả.

 

Chỉ đành đó gọi Hạ cô cô đến hỏi. Hạ cô cô vẫn hết sợ hãi, : “Đại nhân quả thực đ.á.n.h tiểu thiếu gia, đ.á.n.h nặng, ai dám tới gần. Tiểu thư, giấu , nô tỳ hầu hạ đại nhân hơn mười năm, đây là đầu tiên thấy ngài tức giận đến .”

 

“Cô cô thấy Hoắc đại nhân ?”

 

“Đại khái là ngài trách tiểu thiếu gia phụ bạc tấm lòng của , tiểu thiếu gia chỉ cái gì mà đ.á.n.h c.h.ế.t , những chuyện khác thì nô tỳ rõ.”

 

Khi thể xuống giường, nấu một bát canh tuyết nhĩ yến sào, nhờ Hạ cô cô mang đến Tụ Ngọc viên.

 

Giọng Hoắc Đình vọng từ thư phòng: “Người đang ở ngoài? Cô đang bệnh, tới đây gì?”

 

Cửa từ bên trong mở , Hoắc Đình nhíu mày: “Có chuyện gì , sai nhắn là .”

 

“Đại nhân, hỏi xem tin tức gì về A Trì ?”

 

Ta theo Hoắc Đình trong phòng. Ngài khẽ chỉ chiếc ghế đệm mềm, xuống, ánh mắt liền rơi án thư mặt.

 

Ngài như hiểu ý, bưng bát sứ trắng lên, mở nắp , uống một ngụm l.i.ế.m môi: “Hạ cô cô là cô nấu?”

 

Ta gật đầu: “Đại nhân, A Trì hiện đang ở ? Là về học xá ?”

 

Hoắc Đình nhẹ nhàng đặt nắp chén , phát một tiếng "đinh" khẽ vang. Ngài : "Hắn về học xá. Nghe hiện tại đang ở nhà họ Từ. Có lẽ tay quá nặng, thằng nhóc đó tính khí khá lớn."

 

Loading...