LƯ MỘC LAN - 17

Cập nhật lúc: 2024-09-30 12:54:44
Lượt xem: 15,713

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngài ngừng , ngẩng đầu lên, tựa như hỏi , như hỏi trời: "Đến cô mà cũng quan tâm ?"

 

Ta khẽ thở dài một , nhưng cũng cảm thấy nhẹ nhõm khi rằng Hoắc Trì gặp chuyện gì nguy hiểm.

 

"Chắc là A Trì suy nghĩ của riêng . Hắn lớn lên sự quản thúc của đại nhân và , nên hẳn cũng sẽ một ngày cảm thấy chịu nổi."

 

Hoắc Đình khổ, nét mặt trầm mặc: "Nuôi một đứa trẻ thật phiền phức như thế ."

 

Ta cũng cảm thấy đồng cảm, cúi đầu thở dài theo.

 

"Thương thế của cô khá hơn ?" 

 

Ta gật đầu: "Nhờ phúc của đại nhân, hiện tại ."

 

Hoắc Đình , lạnh: "Vậy hỏi điều tra kẻ nào g.i.ế.c cô và Hoắc Trì ?"

 

Ta mỉm , đáp: "Không dám hỏi. Mũi tên đó rõ ràng là nhắm , chỉ suýt chút nữa Hoắc Trì liên lụy. Mỗi khi nhớ vẫn thấy sợ hãi. Có g.i.ế.c , chắc hẳn là vì kết oán , trong lòng tự hiểu rõ."

 

"Cô đúng, lẽ hiện tại cô thể cho thế nào mà cô Phùng Diệu Tổ là hung thủ g.i.ế.c Hoắc Tân?"

 

Ta khẽ cúi đầu, nhớ : "Khi còn ở Hoắc gia, một đến gặp thiếu gia Hoắc Tân. Ngày hôm đó, và A Trì đang chơi đùa trong sân, đó đến, đại phu nhân vội vã gọi chúng trong phòng. Chẳng bao lâu , thiếu gia Hoắc Tân rơi xuống nước."

 

Một ngày khi an ở Hoắc phủ, trong sân đột nhiên một con chim bồ câu đưa tin bay đến. Ta mở bức thư và thấy đó : "Hung thủ g.i.ế.c là Phùng thị."

 

Hoắc Đình , gật đầu như hiểu rõ: "Vậy gửi tin cho cô cũng chính là kẻ cho cô đơn t.h.u.ố.c mà Phùng Diệu Tổ uống suốt nhiều năm qua?"

 

Ta gật đầu, trong lòng dâng lên cảm giác ngổn ngang, chua xót. Nghĩ đến đây, nhận rằng việc báo thù của cũng chỉ là nước cờ trong tay kẻ khác.

 

"Đại nhân, ngài nghĩ đến điều gì ?"

 

Ánh mắt Hoắc Đình trở nên lạnh lùng: "Thật một , nếu Phùng Diệu Tổ c.h.ế.t, vui nhất lẽ chính là ."

 

"Phùng Diệu Tông?" Ta buột miệng , vội cúi đầu, cảm giác lo lắng chợt dâng lên.

 

Ở kinh thành một nơi khuất bóng chuyên cung cấp tin tức cho những ai cần. Khi mới đến kinh, cần về một nhân vật quan trọng để tìm cách bảo vệ tương lai cho và Hoắc Trì. Một phần tiền dành dụm dùng để mua thông tin, từ đó thể suy đoán một điều.

 

Hoắc Đình khẽ, : "Nói tiếp , để xem cô còn những gì."

 

"Đại nhân, nếu Phùng Diệu Tổ c.h.ế.t, duy nhất thể cạnh tranh với ngài cho vị trí thừa tướng. Chẳng lẽ Phùng Diệu Tông và Phùng Diệu Tổ đồng hội đồng thuyền ? Hay tìm chỗ dựa mới?"

 

"Đố kỵ là một loại cỏ độc, khi bén rễ trong lòng , nó sẽ khiến những việc điên cuồng mà chẳng ai lường ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lu-moc-lan/17.html.]

" hiểu, thiếu gia Hoắc Tân chỉ là một vị quan nhỏ ở huyện, ngài chỉ mong sống cùng phu nhân trong an bình. Ngay cả việc thăng chức huyện lệnh cũng chẳng điều ngài mong , gây thù chuốc oán với Phùng gia đến nỗi g.i.ế.c?"

 

Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn nến, khuôn mặt Hoắc Đình dường như thời gian mài mòn, phảng phất như tờ giấy úa vàng, chạm sẽ vỡ tan. Trong đôi mắt sâu thẳm của ngài thoáng hiện lên nét bi thương và bất lực.

 

"Khi đó đang ở triều đình, ở thời kỳ huy hoàng nhất. Tự nhiên kẻ thù nào tìm cách cản đường . Ta chẳng nhiều thích, duy nhất thể chuyện chỉ Hoắc Tân, lẽ vì điều và cả gia đình trả giá."

 

Nghe , nắm c.h.ặ.t t.a.y ghế: "Chỉ vì thiếu gia Hoắc Tân chút liên hệ với ngài, mà họ hại cả nhà Hoắc gia ?"

 

"Kẻ quyền g.i.ế.c một cũng là g.i.ế.c, g.i.ế.c vạn cũng vẫn là g.i.ế.c. Trong vạn đó, kẻ chỉ vì thêm một , thêm một câu mà c.h.ế.t. Cô nghĩ rằng đó là chuyện vô lý, nhưng thực tế tàn nhẫn đến như ."

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

"Cả ngài cũng ?"

 

" ."

 

Ta khổ, :

 

"Người giai cấp, bất kể ở cũng như đại nhân, nắm giữ quyền lực tuyệt đối, nếu sẽ chỉ là cá thớt. Thiếu gia Hoắc Tân quá thiện lương, tranh quyền đấu lợi, mới kết cục ."

 

", A Trì chuyện ?"

 

Ánh mắt Hoắc Đình dần lộ vẻ lo lắng nặng nề: "Hắn , hoặc lẽ ."

 

Trong phòng, bếp than vẫn cháy hừng hực, nhưng lưng cảm nhận một cơn gió lạnh lẽo từ thổi .

 

Khi dậy cáo lui, Hoắc Đình bỗng nhiên gọi : "Thời gian tới gió tuyết sẽ lớn, cô cố gắng đừng ngoài. Ta sẽ cho âm thầm theo dõi A Trì, để xảy chuyện gì ngoài ý ."

 

Ngoài cửa, gió Bắc cuốn theo những bông tuyết bay xào xạc.

 

Ánh mắt Hoắc Đình phản chiếu ánh sáng yếu ớt của ngọn lửa, nhưng thứ mà ngài gọi là gió tuyết, chắc chắn chỉ đơn giản là trận gió tuyết mắt.

 

15

 

Ta gửi thư đến nhà họ Từ, nhưng nhận hồi âm, đành đích đến đó.

 

A Mẫn cùng , nhưng cả hai đều chặn ngay cổng.

 

nhịn bèn lớn tiếng: "Lúc thiếu gia và tiểu thư nhà các đến Hoắc phủ, chúng đều tiếp đãi tận tình. Giờ dám chặn chúng ngoài cửa, thừa tướng đại nhân là các ngươi dám đắc tội ?"

 

Người gác cổng kiêu ngạo liếc chúng từ xuống: "Hoắc phủ là Hoắc phủ, nô tỳ của Hoắc phủ là chuyện khác."

 

Ta ngăn A Mẫn , gây thêm rắc rối.

 

Một lát , xe ngựa của nhà họ Từ trở về, quả nhiên Hoắc Trì đang cùng với Từ Khánh Chương.

Loading...