LƯ MỘC LAN - 23
Cập nhật lúc: 2024-10-04 19:24:07
Lượt xem: 8,799
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một im lặng, đại điện vang lên một tràng kỳ bí khó đoán.
"Hoắc Đình, ngươi , chỉ công lao ngươi lớn, bản lĩnh của ngươi còn lớn hơn, và ngươi còn cực kỳ, cực kỳ thông minh. Dù bao năm qua ngươi luôn giả vờ tỏ ngớ ngẩn khờ khạo mặt trẫm, nhưng với một kỳ tài như ngươi, thể che giấu nổi tài năng? Ngươi giả vờ, trẫm lo sợ; ngươi giả vờ, trẫm càng lo sợ hơn. Người như ngươi thì g.i.ế.c, ngay khi trẫm lên ngôi là lấy đầu ngươi để tế cờ !"
Tiếng bước chân vang lên, đôi giày hoàng sắc đến gần, vị hoàng đế gầy guộc giơ tay vỗ lên vai Hoắc Đình: " trẫm thể ngươi. Nếu ngươi, lẽ mấy lão tặc gan lớn dám cùng khởi binh chống chính sách của trẫm từ lâu ! Hoắc Đình, ngươi là trẫm dựa nhiều nhất, cũng là trẫm kiêng dè nhất. Trẫm thừa nhận, nhưng cũng thể thừa nhận tài năng của ngươi."
"Ngươi hãy đặt vị trí của trẫm, liệu ngươi sẽ giữ một như ngươi cho con cháu đời sẽ g.i.ế.c đó để trừ họa cho con cháu?"
Hoắc Đình im lặng thẳng về phía .
"Ngươi trả lời , trẫm cũng trả lời . là trẫm phái Bành Chiêu đến Mậu huyện để tìm gặp xa của ngươi. Trẫm cần một sợi dây thừng, sợi dây thể khống chế ngươi. Dù sức mạnh của nó nhỏ nhưng còn hơn . Ngươi tin thì tùy, chuyện ở Mậu huyện hôm trẫm cũng chỉ , đó là tên ngốc Bành Diệu Tổ tự ý hành động. điều đó nghĩa lý gì, ngươi cũng sẽ đổ tội lên đầu trẫm thôi.
"Trẫm nghĩ, cho dù một ngày ngươi sự thật, thì cũng chỉ là thôi. Rốt cuộc ngươi cũng quen với sinh t.ử, ăn thịt kẻ yếu là quy luật của thế gian, trách chỉ trách đại cangươi thời thế. Ngươi và trẫm cùng qua bao nhiêu xác , ngươi vì trẫm mở mang bờ cõi, trẫm ban cho ngươi vinh quang tột đỉnh, ngày ngươi vì một xa mà gây chuyện đến thế ? Hoắc Đình, là ngươi hồ đồ trẫm hồ đồ? Ngươi tiếc đ.á.n.h đổi tiền đồ và chức quan của để gây náo loạn đến mức , ngươi gì?"
"Thần công lý, đòi công lý cho một quan huyện nhỏ bé ở Mậu huyện!" Giọng của Hoắc Đình vang dội khắp đại điện, "Như hoàng thượng , thần và thánh thượng ngày hôm nay là nhờ giẫm lên xác khác mà leo lên, nhưng đó là do kẻ khơi mào cuộc hỗn chiến, thời kỳ bất thường cần tự vệ vì quyền lực, thể chiến, thể g.i.ế.c. Nếu đại ca thần c.h.ế.t trong loạn thế , dù oan khuất thần cũng thêm một lời. c.h.ế.t trong thời bình, c.h.ế.t khi thần đến chức tham chính, đáng lẽ thể bảo vệ , c.h.ế.t khi thần đang tận tụy vì thánh thượng, c.h.ế.t mảnh đất mà thần bảo vệ bằng m.á.u thịt của . Thánh thượng, ngài hiểu nỗi day dứt và tội của thần ?"
"Công lý? Ha ha ha… Hoắc Đình, cho dù trẫm thừa nhận, thừa nhận rằng đại ca ngươi c.h.ế.t vì cha con Bành Chiêu, thì ? Ngươi diệt cả nhà Bành Chiêu, chẳng lẽ còn g.i.ế.c vua nữa ?!"
"Thần, dám."
Từ lúc bước đại điện, Hoắc Đình như một cánh cung căng hết mức, sừng sững thẳng , sẵn sàng hành động.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Chàng dám, nhưng bỗng nhận , đời gì mà dám .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lu-moc-lan/23.html.]
Bởi vì chuẩn tinh thần để c.h.ế.t.
Cơ thể căng cứng của dường như thả lỏng ngay khi hoàng đế thừa nhận "tội " của , giọng của cũng dịu : "Năm đó chính thần bảo vệ thánh thượng đến phút cuối cùng trong trận chiến đ.á.n.h Quảng An môn, và hôm nay cũng chính thần bắt sống Dục vương. thánh thượng cũng rằng sự kiêng dè của ngài đối với thần lên đến đỉnh điểm. Chắc hẳn giờ xung quanh đại điện nhiều mai phục, từ lúc thần bước cung, họ sẵn sàng chờ lệnh. Tương ứng với lấy mạng thần, cũng bấy nhiêu thấy lòng trung thành của thần, rằng Hoắc Tân vô tội, và khi hoàng thượng thừa nhận, đó chính là công lý mà thần cần."
Khuôn mặt của hoàng đế lộ một cảm xúc khó tả, là sự bối rối, khó hiểu, và ngạc nhiên.
Quả thật hôm nay hoàng đế đào sẵn mộ cho Hoắc Đình, lẽ bên ngoài kinh thành còn đóng quân vô binh mã, chỉ chờ khi Hoắc Đình diệt Dục vương thì sẽ lập tức quy tội tạo phản.
Tội danh mưu phản mà hoàng đế bịa đặt cho Hoắc Đình định đoạt.
Thiên la địa võng thắt c.h.ặ.t, Hoắc Đình dù mọc cánh cũng khó thoát.
từ lúc Hoắc Đình dẫn bước cửa cung, câu chuyện trở nên đầy bất ngờ.
Hoàng đế hiểu sự lựa chọn của phàm nhân.
"Trẫm ngươi sợ c.h.ế.t, nhưng ngươi sợ trẫm g.i.ế.c cả Lư Mộc Lan ?"
Trước mặt hoàng đế, Hoắc Đình hề tỏ yếu thế, vẫn sừng sững hiên ngang.
"Từ khi theo thánh thượng, thần đ.á.n.h hai trận lớn nhất đời , một là trận đ.á.n.h Quảng An môn năm đó, hai là trận bắt sống Dục vương hôm nay. mỗi trận chiến, thần đều sợ. Trên đời ai thực sự sợ c.h.ế.t. Sợ thì sợ, nhưng vẫn đ.á.n.h trận, việc cần thì vẫn . Bao năm qua, để bảo vệ bản , bảo vệ đại cục, thần ít việc trái với lẽ , đôi tay quả thực sạch, hổ thẹn với trời đất, nhưng tự vấn lòng , thần hổ thẹn với vua, bao giờ lòng phản nghịch."
Hoắc Đình về phía , vẻ mặt càng trở nên nghiêm trọng: "Sau hôm nay, công và tội của thần xin để đời phán xét
"Không cần ai khác tay, cũng cần gây thêm những tổn thất vô nghĩa, thần nguyện lấy cái c.h.ế.t để chuộc tội, chỉ cầu xin hoàng thượng tha cho Lư Mộc Lan và thần là Hoắc Trì một con đường sống. Hoắc Trì đỗ cử nhân khi mới mười bốn tuổi, là một tài năng hiếm , chắc chắn sẽ thể cống hiến cho hoàng thượng, nhưng tâm trí nó kiên định, còn do dự thiếu quyết đoán, đến mức trở thành mối đe dọa vua lo lắng như thần. Còn Lư Mộc Lan, dù chút can đảm và mưu lược, cũng chỉ là một nữ nhân, cuộc đời nàng chịu nhiều bất hạnh. Thần yên tâm nhất về nàng, mong hoàng thượng nể tình cảm của thần mà tha mạng cho nàng, để thần dù ma cũng chút an ủi."